Ta hoàn toàn không muốn nảy sinh bất cứ ý nghĩ hay hành động nào phá hoại tình cảm phu thê của người khác, vì thế mới cần Trần Trúc giúp ta.
Để xóa bỏ nghi ngờ của Cố Thịnh Trạch và nương t.ử chàng.
Cố Thịnh Trạch lặp lại:
“Người đã có thê t.ử?”
“Hôm đó ta nhìn thấy rồi...”
Sau đó, chàng như chợt hiểu ra điều gì, quay sang nhìn nữ t.ử đang đứng nơi cửa.
“Ca, ta đã nói trước mặt người ngoài huynh đừng mặc nữ trang nữa, huynh cứ không chịu nghe, hại Vi Vi hiểu lầm rồi.”
Cố Thịnh Trạch không biết hôm ấy ta từng tới nha môn tìm chàng, bởi vậy trong suy nghĩ của chàng, chàng hoàn toàn chẳng làm chuyện gì có thể khiến ta hiểu lầm.
Đến giờ chàng mới hiểu ra.
“Vi Vi, là lỗi của ta, ta không giải thích rõ ràng...”
“Cái gì? Ca ca?”
Đầu óc ta lúc này đã chẳng thể nghe lọt những lời khác nữa, toàn bộ sự chú ý đều dồn lên vị ca ca của Cố Thịnh Trạch.
21
“Ta là nam nhân, nam nhân hàng thật giá thật đấy. Giống như Trần bộ khoái thôi, ai mà chẳng có chút sở thích riêng.”
Nhưng ta cũng nhanh ch.óng chấp nhận chuyện này.
Cố Thịnh Trạch vốn đã đẹp đến mức khiến người ta khó phân biệt nam nữ, ca ca chàng cũng như vậy. Một khi khoác nữ trang lên người, lại càng khó lòng phân biệt là nam hay nữ.
Hiểu lầm được hóa giải, tâm trạng Cố Thịnh Trạch lập tức tốt hẳn.
“Vi Vi, nàng mới là nương t.ử duy nhất của ta.”
“Khoan đã…Chẳng lẽ chàng vẫn luôn không mất trí nhớ?”
Mặt Cố Thịnh Trạch đỏ lên:
“Ta từng mất trí nhớ, nhưng chẳng bao lâu sau đã nhớ lại. Trời mới biết lúc nhìn thấy chiếc xe ngựa của nàng rơi xuống vực, tim ta suýt ngừng đập. Sau đó nàng còn nhẫn tâm phóng hỏa thiêu rụi nhà của chúng ta. Nếu khoảng thời gian ấy ta không mất trí nhớ, ta thật sự không biết mình phải gắng gượng vượt qua thế nào.”
“Không lâu sau, ta khôi phục ký ức, cũng đoán được nàng đã giả ch/ế/t. Ta lợi dụng những lần ra ngoài tra án để tìm nàng khắp nơi, không ngờ thật sự tìm được nàng.”
“Nàng có biết lúc nhìn thấy nàng, ta kích động đến mức nào không? Nhưng ta không dám biểu lộ. Ta không biết vì sao nàng lại giả c/h/ế/t, chỉ biết chắc chắn năm xưa ta đã làm điều gì đó không đúng, cho nên mới mượn cớ mất trí nhớ, muốn khiến nàng một lần nữa chấp nhận ta.”
“Nhưng 5 năm trước, chẳng phải chàng từng nói đợi giải quyết xong vụ án sẽ xử lý ta sao?”
Ta chẳng còn quan tâm gì nữa, lập tức kể hết chuyện năm xưa mình từng nghe lén cuộc đối thoại giữa chàng và thuộc hạ.
Cố Thịnh Trạch cười khổ.
“Hóa ra tất cả đều là nghiệt do chính ta gây ra…”
“5 năm trước, ta lạnh nhạt với nàng là bởi ta luôn tự cho mình lý trí, bình tĩnh, nào ngờ cuối cùng lại động lòng vì nàng. Khi ấy ta đã định sau khi phá xong vụ án sẽ đưa nàng trở về kinh thành...”
22
Sau khi trở về thành, Cố Thịnh Trạch nhanh ch.óng xử lý xong vụ án.
Thế nhưng đến ngày phải chia tay, ca ca chàng là Cố Thịnh Du lại không chịu đi nữa.
“Đệ đệ, phụ thân đã tìm được rồi, ta cũng chẳng còn gì phải vướng bận. Ta sẽ ở lại đây giúp Trần bộ khoái vậy.”
Trần Trúc liếc hắn một cái, hai má lập tức đỏ bừng.
Trên đường, chúng ta đi ngang qua một đạo quán.
Lúc này ta mới biết, lần trước Cố Thịnh Trạch và Cố Thịnh Du cùng ra khỏi thành chính là để tới đạo quán tìm phụ thân của bọn họ.
“Phụ thân, con đưa Vi Vi tới gặp người rồi.”
Lão đạo sĩ quay đầu lại.
Ta vừa nhìn rõ mặt ông ấy, kinh ngạc đến mức suýt rớt cả cằm:
“Thầy bói?”
Lão đạo sĩ khẽ mỉm cười:
“Thế nào? Phu quân xung hỷ này có tốt không?”
(Hết)