Hắn nói.

“Ba năm trước, khi nàng vừa gả vào Hầu phủ.”

“Hắn nói mệnh nàng cứng, khắc ta.”

“Nếu muốn Hầu phủ hưng thịnh, phải trấn áp mệnh của nàng.”

Ta nhìn hắn.

“Cho nên ngươi tin.”

Sắc mặt Tiêu Cảnh Hành trắng bệch.

“Khi ấy ta không tin.”

“Nhưng sau đó A Phù bệnh nặng.”

“Huyền Vi nói, chỉ cần dùng đồ cũ của nàng chắn sát, nàng ấy có thể sống.”

“Ta…”

Ta ngắt lời hắn.

“Ngươi liền tin.”

Hắn cúi đầu.

“Phải.”

“Đời trước cũng như vậy sao?”

Ta hỏi rất khẽ.

Tiêu Cảnh Hành đột ngột ngẩng đầu.

Hắn không biết vì sao ta hỏi như vậy.

Nhưng ánh mắt hắn đã nói cho ta đáp án.

Ta tiếp tục hỏi.

“Sau khi ta c.h.ế.t, vào đêm đầu thất.”

“Khi ngươi đốt đồ cũ của ta.”

“Có từng hối hận không?”

Môi hắn trắng bệch.

“Ta từng mơ thấy.”

“Trong mộng ta đốt đồ đầy một sân.”

“Trong lửa có y phục của nàng.”

“Nàng đứng ngoài lửa nhìn ta.”

“Ta muốn đi qua.”

“Nhưng Huyền Vi nói không được quay đầu.”

“Nếu quay đầu, Khương Phù nhất định sẽ c.h.ế.t.”

Ta cười.

Lồng n.g.ự.c lại như bị con d.a.o cũ cạo qua.

“Cho nên ngươi không quay đầu.”

Hốc mắt Tiêu Cảnh Hành đỏ lên.

“Đường Ninh.”

“Nếu đó thật sự là đời trước.”

“Ta sai rồi.”

Ta nhìn hắn.

“Sai rồi thì chịu đi.”

“Đừng cầu ta tha thứ.”

Hắn nhắm mắt.

Đưa miếng ngọc vỡ cho ta.

“Đêm nay Huyền Vi sẽ tới Thái miếu.”

“Hắn nói nếu nàng không đi, hắn sẽ mở trận bằng quân hồn Tạ gia.”

“Đây là vật dẫn hắn bảo ta giao cho nàng.”

Ta không nhận.

“Hắn bảo ngươi tới dụ ta?”

Giọng Tiêu Cảnh Hành khàn khàn.

“Phải.”

“Nhưng ta nói cho nàng biết là muốn nàng bố trí mai phục.”

Ta nhìn hắn.

“Cuối cùng ngươi cũng thông minh một lần.”

Hắn cười khổ.

“Quá muộn rồi.”

Ta nhận lấy miếng ngọc vỡ.

Xoay người muốn đi.

Hắn bỗng quỳ xuống.

Trước cửa cung.

Thế t.ử Vĩnh An Hầu phủ quỳ sau lưng ta.

“Tạ Đường Ninh.”

“Ta không cầu nàng quay đầu.”

“Chỉ cầu nàng sống.”

Ta không quay đầu.

“Ta đương nhiên sẽ sống.”

“Người đáng c.h.ế.t.”

“Từ đầu đến cuối không phải ta.”

Đêm xuống.

Gió ngoài Thái miếu rất gấp.

Cấm quân mai phục bốn phía.

Tạ Thừa Nghiễn đích thân dẫn người giữ cửa đông.

Hứa đại nhân giữ tường phía tây.

Ta thay áo trắng.

Mang theo miếng ngọc vỡ.

Từng bước đi vào Thái miếu.

Trong điện không đèn.

Chỉ trước bài vị tổ tông có một ngọn lửa xanh.

Huyền Vi ngồi trên bồ đoàn.

Tóc trắng rủ vai.

Mặt da khô gầy.

Hắn ngẩng mắt nhìn ta.

“Ngươi tới rồi.”

Ta siết c.h.ặ.t đoản đao trong tay áo.

“Ta tới tiễn ngươi xuống dưới.”

Hắn cười.

“Mệnh trận cần đủ mười tám người, nay đã có mười bảy mạng.”

“Chỉ thiếu ngươi.”

“Nếu ngươi c.h.ế.t, khí vận Lục gia có thể nối.”

“Huyết mạch trong bụng Khương Phù có thể thành.”

“Binh quyền Tạ gia cũng sẽ gãy.”

“Dùng một mạng của ngươi đổi lấy lợi thế cho cả ba nhà.”

“Đáng.”

Ta tiến lên một bước.

“Nhưng ta không muốn.”

Huyền Vi nhìn ta.

“Mệnh số không hỏi ngươi có muốn hay không.”

Hắn giơ tay.

Cửa điện bỗng khép lại.

Mặt đất sáng lên ánh đỏ.

Tên ta hiện ra giữa trận.

Khoảnh khắc ấy.

Ta nghe thấy rất nhiều tiếng khóc của nữ t.ử.

Mười bảy vong hồn.

Bị nhốt trong trận.

Huyền Vi cười: “Tạ Đường Ninh.”

“Quỳ xuống.”

“Trả mệnh lại.”

17

Ta không quỳ.

Ta rút đoản đao.

Rạch lòng bàn tay.

Máu nhỏ xuống trận.

Ánh đỏ đột ngột bừng sáng.

Trong mắt Huyền Vi lộ vẻ vui mừng.

“Tốt.”

“Mệnh huyết nhập trận.”

“Ngươi tự mình mở cửa.”

Ta nhìn trận văn dưới chân.

“Đúng là mở cửa.”

“Nhưng không phải cho ngươi.”

Ta giơ tay.

Ném nửa miếng ngọc vỡ vào ngọn lửa xanh.

Khoảnh khắc ngọc vỡ tan.

Chuông quanh Thái miếu đồng loạt vang lên.

Tạ Thừa Nghiễn dẫn người phá cửa xông vào.

Sắc mặt Huyền Vi biến đổi.

“Ngươi đã làm gì?”

Ta lạnh giọng: “Ngươi cần vật dẫn.”

“Ta liền cho ngươi vật dẫn.”

“Nhưng trong ngọc không giấu mệnh của ta.”

“Mà là bùa chu sa định vị của Đại Lý tự.”

Hứa đại nhân xông vào từ phía tây.

Cấm quân ùa ra từ cửa ngầm.

Huyền Vi đột ngột đứng dậy.

Trong tay áo bay ra mấy lá bùa vàng.

Bùa vàng rơi xuống đất.

Tuyến lửa bốc lên.

Mấy cấm quân bị ép lùi.

Hắn xoay người lao về phía cửa ngầm sau bài vị tổ tông.

Ta đã chuẩn bị từ sớm.

Vân cô từ trong bóng tối kéo dây đỏ xuống.

Dây đỏ nối với lưới sắt.

Lưới sắt rơi xuống.

Vừa vặn phủ kín cửa ngầm.

Huyền Vi gầm lên.

“Tiện nhân!”

Ta đi tới trung tâm trận.

Tiếng khóc ấy càng lúc càng rõ.

Một nữ t.ử hỏi ta.

“Ngươi có thể thả chúng ta đi không?”

Ta siết c.h.ặ.t đao.

“Có thể.”

Sắc mặt Huyền Vi đột ngột thay đổi.

“Không được!”

“Các nàng chỉ là củi dùng để nuôi mệnh.”

“Trận hủy, các nàng sẽ tan hết.”

Ta quay đầu nhìn hắn.

“Các nàng không phải củi.”

“Các nàng là người.”

Ta ném sách thế mạng vào ngọn lửa xanh.

Ngọn lửa đột ngột biến thành màu đen.

Mười tám trang tên lần lượt cháy lên.

Huyền Vi như bị cắt thịt, phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

“Không!”

Hắn điên cuồng giãy giụa.

Lưới sắt bị hắn đ.â.m đến vang lên loảng xoảng.

Ta đứng nơi tâm trận.

Dùng m.á.u của mình vẽ một đường trên mặt đất.

Cắt đứt tên của ta.

Trận văn đứt ra.

Tiếng khóc bỗng biến thành tiếng gió.

Mười bảy bóng dáng mơ hồ hiện lên trong điện.

Các nàng rất trẻ.

Có người mặc áo cưới.

Có người mặc váy vải.

Có người ôm nửa cây trâm cũ.

Các nàng nhìn ta.

Rồi cùng xoay người.

Lao về phía Huyền Vi.

Huyền Vi kinh hãi kêu lớn.

“Cút ra!”

“Các ngươi đều là mệnh do ta nuôi ra!”

Một nữ t.ử bóp cổ hắn.

“Mệnh của ta.”

“Chưa bao giờ là của ngươi.”

Trong lưới sắt, hắc khí cuồn cuộn.

Tóc trắng của Huyền Vi từng tấc biến đen.

Rồi lại từng tấc rụng xuống.

Da thịt hắn sụp xuống.

Như bị rút cạn.

Tạ Thừa Nghiễn muốn tiến lên.

Ta ngăn huynh ấy.

“Đừng chạm vào.”

“Đây là nợ của các nàng.”

Một lát sau.

Hắc khí tan hết.

Huyền Vi ngã xuống đất.

Vẫn còn một hơi.

Hứa đại nhân tiến lên thăm dò hơi thở.

“Còn sống.”

Ta gật đầu.

“Sống là tốt.”

“C.h.ế.t quá tiện nghi.”

Hoàng đế đích thân tới Thái miếu.

Người nhìn trận tàn trên đất.

Nhìn Huyền Vi.

Lại nhìn bóng dáng những nữ t.ử chưa hoàn toàn tan đi.

Thần sắc nặng nề.

Người hỏi ta.

“Các nàng còn nguyện vọng gì?”

Ta nhìn mười bảy bóng hình kia.

Một người bước tới trước mặt ta.

Nàng đặt một cây trâm gãy vào lòng bàn tay ta.

“Thay chúng ta về nhà.”

Ta quỳ xuống.

“Thần nữ xin bệ hạ điều tra kỹ thân thế mười bảy nữ t.ử.”

“Tìm người thân của các nàng.”

“Trả lại tên họ cho các nàng.”

Hoàng đế trầm giọng: “Chuẩn.”

Mười bảy bóng hình hành lễ với ta.

Rồi từng chút tan đi.

Gió trong điện ngừng lại.

Ngọn lửa xanh cũng tắt.

Cuối cùng ta cảm thấy hơi lạnh của đời trước trên người mình tan ra.

Khi Huyền Vi bị kéo đi.

Hắn bỗng mở mắt nhìn ta.

“Ngươi tưởng phá trận rồi.”

“Là kết thúc sao?”

“Trước khi Tiêu Cảnh Hành đốt đồ cũ của ngươi ở đời trước.”

“Hắn còn tự tay viết một phong hưu thư.”

Ta nhìn hắn.

Trong lòng đã không còn gợn sóng.

“Thì sao?”

17 - Phu Quân Mượn Mệnh Ta Chắn Tai Họa Cho Bạch Nguyệt Quang - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia