01

Trình Dục ở trước mặt ta giờ đây đã khác xưa. Hắn ta đi sớm về muộn, đối đãi với ta cũng nhạt nhẽo vô chừng.

Hắn ta bắt đầu chê bai y phục ta may, cũng chẳng còn đeo chiếc túi thơm ta thêu nữa. Hắn ta thích những kiểu dáng y phục đơn giản, đôi khi lại lén thử những mẫu mã hoa văn mới lạ ở bên ngoài. Hắn ta lại còn chê đường kim mũi chỉ trên túi thơm quá sặc sỡ, không hợp với bậc nam nhi.

Trình Dục lấy cớ công vụ bận rộn để ngủ lại bên ngoài. Đang bữa cơm, hắn ta bỗng nhớ đến chuyện gì đó mà tự mỉm cười một mình, rồi lại vô cớ cau mày khổ não.

Điều khiến ta chắc chắn nhất chính là có lần Trình Dục trở về với vết rách trên môi. Chẳng đợi ta hỏi, hắn ta đã vội nói do tiết trời hanh khô, bảo ta nấu chút canh dưỡng nhan. Hắn ta đâu biết rằng, đêm tân hôn lần đầu hôn ta, hắn ta vốn chẳng biết nặng nhẹ, suýt chút nữa khiến ta nghẹt thở. Ta phải c.ắ.n hắn ta một cái thật đau hắn ta mới chịu buông ra. Đêm đó, hắn ta cứ bắt ta phải trả bằng được món "nợ" ấy.

Nhìn Trình Dục cứ liên tục chạm tay lên môi, khóe miệng không nén nổi nụ cười, ta chỉ khẽ đáp: "Chàng cứ dặn dò, ta sẽ sai người làm ngay."

Từ đó về sau, hắn ta đi biền biệt, ta cũng chỉ lủi thủi dùng cơm một mình. Những món hắn ta thích, ta đều sai người mang lên. Trình Dục đang lúc đắc ý, chẳng hề nhận ra điều gì bất thường.

02

Ta đoán, Trình Dục đang giấu một cô nương chưa xuất giá ở bên ngoài. Hơn nữa, thân thế nàng ta chắc chắn không tầm thường.

Nếu là một nữ t.ử bình thường, hắn ta đã sớm nạp làm thiếp hoặc đưa về phủ, thay vì đêm đêm lưu luyến bên ngoài không rời. Trên người hắn ta vương lại một mùi hương rất lạ, thanh tao thoát tục, không hề dung tục như loại phấn son rẻ tiền. Ta đã tìm khắp các tiệm son phấn ở Tô Châu này nhưng chẳng nơi nào có mùi hương ấy.

Khi biết được sự thật, ta không khóc cũng chẳng nháo, trái lại còn thấy nhẹ lòng. Một thiên kim tiểu thư khuê các đang đợi gả, không thể chờ đợi lâu, cũng chẳng thể chịu được ủy khuất. Ngày vui của Trình Dục chắc cũng sắp đến rồi.

Lúc hắn ta về phủ cũng đã muộn, lão bộc Lưu thẩm có vẻ không vui, lớn tiếng trách móc: "Thành thân rồi mà suốt ngày chạy vạy bên ngoài, việc trong nhà chẳng ngó ngàng tới. Làm thê t.ử mà cứ hay giận dỗi phu quân, ra thể thống gì nữa?"

Tiếng mắng nhiếc truyền vào tai nhưng chẳng thể làm lòng ta xao động. Trình Dục mồ côi, Lưu thẩm vốn là đầy tớ thân cận của mẫu thân hắn, nên hắn ta đối với bà ta vô cùng kính trọng. Nếu là hai năm đầu mới cưới, hẳn ta đã vội vàng giải thích.

Thấy ta không đáp lời, Lưu thẩm lại bồi thêm một câu: "Cưới xin đã ba năm, đừng nói đến chuyện nối dõi tông đường, đến cái bụng cũng chẳng thấy động tĩnh gì!"

Nha hoàn Gia Liễu thay ta bất bình: "Lão yêu bà này suốt ngày chỉ biết khua môi múa mép..." Ta kéo tay Gia Liễu lại: "Mặc bà ta. Chó c.ắ.n mình, lẽ nào mình lại c.ắ.n lại ch.ó sao?"

Lưu thẩm đâu có hay, thực ra ta đã từng m.a.n.g t.h.a.i một đứa trẻ.

03

Năm đó Trình Dục chỉ là một vị Thôi quan nhỏ ở huyện nha. Hắn ta tìm được manh mối của một vụ án nhưng chẳng ai tin lời. Sợ hung thủ tẩu thoát, hắn ta liều mình một mình đuổi theo. Hắn ta vốn là quan văn, không biết võ nghệ, trái lại còn bị hung thủ xô xuống vực sâu.

Khi huyện nha báo tin về Trình phủ, Lưu thẩm đã khóc ngất đi. Chỉ có ta là không tin Trình Dục đã c.h.ế.t, nhất quyết đi tìm. Quan phủ đã tìm kiếm vài lượt không thấy t.h.i t.h.ể, lại bận truy bắt hung thủ nên không muốn lãng phí thêm nhân lực.

Ta chỉ có thể đơn độc vào núi. Tìm kiếm suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng cũng thấy Trình Dục đang thoi thóp. Vạn hạnh là Trình Dục tuy hôn mê nhưng tính mạng không nguy kịch. Nhưng bất hạnh thay, ta vì kiệt sức mà băng huyết, không giữ được đứa con trong bụng.

Sợ Trình Dục tự trách, ta bảo Gia Liễu giấu nhẹm chuyện này. Lang trung lúc đó nói, thân thể ta đã tổn thương nặng, muốn m.a.n.g t.h.a.i lại là chuyện vô cùng khó khăn. Cũng chính nhờ vụ án đó, Trình Dục thuận đà phá được một đại án khác, khiến Thứ sử Tô Châu chú ý đến tài năng của hắn.

Từ đó, quan lộ của Trình Dục thăng tiến như diều gặp gió, hắn ta cũng ngày một bận rộn hơn. Chuyện để nói giữa hai ta cũng ít dần đi. Tuy chung chăn chung gối, nhưng mỗi khi ta còn thức, hắn ta đã quay lưng ngủ say; hoặc khi ta chưa về, hắn ta đã chìm vào mộng mị.

04

Ta và Trình Dục quen biết từ thuở nhỏ, có thể coi là thanh mai trúc mã. Phụ thân ta là phu t.ử ở tư thục, khi ấy gia cảnh Trình Dục sa sút, chỉ đủ tiền nộp học phí rẻ nhất.

Ngồi học cùng hắn ta, ta nhận ra mỗi khi thấy đồ ăn vặt của bạn học khác, hắn ta đều lén lút nuốt nước miếng. Tan học, bụng hắn ta còn sôi lên sùng sục. Thấy hắn đáng thương, mỗi ngày ta đều bảo phụ thân chuẩn bị thêm một phần bánh ngọt để chia cho hắn ta.

Lúc đầu Trình Dục nhất quyết không nhận, hắn ta không muốn người khác thương hại mình. Ta bèn nói dối rằng phụ thân chuẩn bị quá nhiều, ta ăn không hết. Trình Dục khi ấy mới chịu nhận lấy.

Nhưng hắn ta cũng rất biết điều. Hắn tự tay làm diều đưa ta đi đạp thanh. Đêm Tết Nguyên tiêu, hắn ta trổ tài giải đố ở gian hàng đèn l.ồ.ng, giành được giải nhất rồi đem tặng cho ta.

Khi phụ thân ta lâm bệnh, cũng là lúc Trình Dục chuẩn bị lên kinh ứng thí. Những năm đó hắn ta rất chăm chỉ, thường xuyên sao chép sách, viết thư thuê để kiếm tiền, nhưng vẫn không đủ lộ phí. Phụ thân ta đã mang hết tiền tích góp đưa cho hắn ta. Không cầu hắn ta làm quan to, chỉ cầu hắn ta sau này thay ông chăm sóc ta thật tốt.

Trình Dục đã thề thốt hứa hẹn. Ngày hắn lên kinh, ta tiễn hắn đến tận bến đò. Phụ thân vừa mới qua đời, ta khóc ròng mấy ngày liền, đôi mắt sưng mọng đỏ hoe. Nhìn thấy Trình Dục, lòng ta lại chua xót, nước mắt cứ thế trào ra.

"Khóc cái gì mà khóc?" Trình Dục dịu dàng lau nước mắt cho ta.

"Khóc mù mắt rồi thì sau này nàng không thấy được dáng vẻ ta vinh quy bái tổ đâu. Đến đêm tân hôn, nàng cũng chẳng nhìn rõ được bản thân mình diện tân y xinh đẹp thế nào."

Ta bị hắn chọc cho vừa khóc vừa cười. Hai bên quyến luyến không rời, suýt chút nữa thì lỡ mất giờ lành khởi hành.

05

Tin vui của Trình Dục truyền về, ta vô cùng hớn hở. Hắn ta báo rằng cấp trên rất trọng dụng, lại biết hắn ta có nguyện vọng ở lại Thái Thương nên đã để hắn ta về đây nhậm chức.

Ta mang tin này đến báo cho Lưu thẩm, nhưng đổi lại chỉ là những lời mắng nhiếc thậm tệ. Lưu thẩm ném một túi đồ về phía ta...

Chương 1 - Phu Quân Sau Khi Hoán Đổi Linh Hồn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia