Ta nhìn chiếc vòng ngọc đó, vành mắt dần nhạt nhòa ướt đẫm.
Đã từng ta nghĩ, bản thân đời này sẽ không bao giờ tin tưởng bất kỳ nam nhân nào nữa.
Nhưng sự xuất hiện của Cố Bắc Thần, lại khiến ta một lần nữa nhen nhóm hy vọng.
Hắn không phải Tạ Vân Từ.
Hắn sẽ không vì công danh lợi lộc mà vứt bỏ ta, không ở lúc ta cần hắn nhất mà quay người rời đi.
Hắn là một người xứng đáng để phó thác cả đời.
“Ta sẵn lòng.”
Ta đưa tay ra, để hắn đeo chiếc vòng ngọc vào cổ tay ta.
Vòng ngọc mát rượi trơn nhẵn, chạm vào da thịt, có một cảm giác dễ chịu khôn tả.
Cố Bắc Thần cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán ta:
“Thanh Diêu, từ nay về sau, nàng chính là người của tại hạ rồi.”
Ta tựa vào l.ồ.ng ng/ực hắn, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ có lực của hắn, trong lòng tràn ngập một sự an bình và hạnh phúc chưa từng có từ trước đến nay.
【Vĩ Thanh】
Một năm sau, ta và Cố Bắc Thần tổ chức lễ cưới tại Dương Châu.
Lễ cưới rất đơn giản, không tổ chức linh đình, chỉ mời vài người thân thích bằng hữu thân thiết mà thôi.
Nhưng đối với ta mà nói, như vậy đã đủ lắm rồi.
Ta không cần bài trường lớn, không cần xiêm y gấm vóc đắt đỏ, chỉ cần một người thật lòng yêu ta, cùng ta đi qua nửa đời còn lại.
Sau khi cưới, Cố Bắc Thần từ bỏ chức quan ở kinh thành, định cư tại Dương Châu.
Hắn nói hắn muốn rời xa những tranh chấp chốn triều đường, sống những ngày tháng bình lặng an ổn.
Ta tôn trọng lựa chọn của hắn, cũng vui vì có người bầu bạn.
Chúng ta mở một ngôi thư viện, Cố Bắc Thần dạy học rèn người, ta tiếp tục kinh doanh tiệm tơ lụa của mình.
Ngày tháng trôi qua bình lặng mà sung túc, mỗi một ngày đều tràn ngập tiếng cười nói hân hoan.
Thi thoảng ta cũng nhớ về Tạ Vân Từ.
Nghe nói hắn sau khi bị cách chức, đã trở về quê cũ, dựa vào vài mẫu ruộng mỏng tổ tiên để lại để sống lây lất qua ngày.
Liễu Hàm Yên sau khi cải giá sống cũng chẳng ra sao, nghe nói bị nhà phu quân ngược đãi, ngày tháng khổ cực khôn xiết.
Khi nghe được những tin tức này, nội tâm ta không hề gợn chút sóng gió nào.
Những người và những chuyện đó, đều đã qua cả rồi.
Những gì ta đang có hiện tại, mới là trân quý nhất.
Một buổi chiều nọ, ta và Cố Bắc Thần vai kề vai ngồi trong viện ngắm hoàng hôn.
Ánh báng chiều nhuộm đỏ nửa bầu trời, đẹp đẽ tựa như một bức họa.
“Thanh Diêu.”
Cố Bắc Thần bỗng nhiên mở miệng gọi ta.
“Ừm?”
“Nàng có từng hối hận không?”
Hắn nghiêng đầu nhìn ta, “Hối hận năm đó gả cho Tạ Vân Từ?”
Ta nghĩ ngợi một lát, lắc lắc đầu:
“Không hối hận.”
“Tại sao?”
“Bởi vì không có đoạn trải nghiệm đó, thì sẽ không có ta của hiện tại.”
Ta tựa vào bờ vai hắn, khẽ nói, “Nếu không nếm trải sự phản bội và tổn thương, ta sẽ không học được cách bảo vệ chính mình; nếu không học được cách bảo vệ chính mình, ta sẽ không tích góp được số tiền đó; nếu không có số tiền đó, ta sẽ không rời bỏ Tạ Vân Từ; nếu không rời bỏ Tạ Vân Từ, ta sẽ không gặp được huynh.”
Ta ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt ôn nhu của hắn, mỉm cười nói:
“Cho nên, hết thảy đều là sự sắp đặt tốt nhất rồi.”
Cố Bắc Thần cúi đầu, hôn lên làn môi ta.
Ánh hoàng hôn buông xuống trên người chúng ta, ấm áp mà tốt đẹp.
Ta biết, hạnh phúc thuộc về ta, mới chỉ vừa bắt đầu thôi.
【 Hoàn】