Lúc thấy những bình luận đó, ta vừa từ thùng tắm trèo ra.
Hai chân còn chưa đứng vững đã thấy những dòng bình luận hiện lên.
[Nhìn nữ chính khó chịu như vậy mà chính mình lại không dám lại gần, chắc chắn trong lòng phản diện đang đau khổ lắm.]
[Hắn ta cũng trúng t.h.u.ố.c, nhưng chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ ghê tởm mình lúc nãy của nữ chính, hắn ta lại tự ghê tởm chính bản thân mình.]
[Thương quá, hắn ta sắp vụn vỡ tới nơi rồi.]
Ta ngẩn người nhìn về phía giường.
Màn trướng rủ xuống, thấp thoáng thấy một vóc dáng đang nhấp nhô, nằm tĩnh lặng ở đó như thể đang ngủ say, nhưng nhịp thở gấp gáp đã bán đứng chàng.
Ta khẽ c.ắ.n môi, do dự không biết có nên qua đó không.
Tạ Tiện chẳng biết từ lúc nào đã trở mình ngồi dậy.
Ánh mắt chàng lảng tránh nói: "Ta nhớ ra còn việc cần xử lý, nàng ngủ trước đi."
Giọng nói nghe khàn đi rất nhiều.
Bình luận:
[Phản diện đã sắp bị t.r.a t.ấ.n tới phát điên rồi, lại chẳng dám giải tỏa trước mặt nữ chính, định đi tới thư phòng để xử lý.]
[Tiếc là hắn ta không biết trong thư phòng đang có người chờ sẵn, chỉ đợi hắn ta tới để thừa cơ chiếm đoạt.]
[Phản diện giai đoạn đầu là một người có đạo đức cực kỳ cao, đã chạm vào người ta là chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm, nhưng điều này cũng định sẵn hắn ta và nữ chính sẽ kết thúc hoàn toàn.]
[Nữ chính đến tận lúc hòa ly vẫn không biết, phản diện đã từng yêu nàng ấy một cách hèn mọn nhường nào.]
Tạ Tiện thích ta sao?
Chưa kịp tiêu hóa hết câu nói đó, nam nhân đã khoác ngoại y định rời đi.
Khoảnh khắc lướt qua nhau, bốn mắt nhìn nhau.
Vẻ nhếch nhác trên mặt chàng thoáng qua.
Đuôi mắt đã đỏ hoe một mảng.
Như ma xui quỷ khiến, ta vươn tay ngăn chàng lại không ngờ lại chạm vào nơi không nên chạm.
Tạ Tiện phát ra một tiếng rên ngắn ngủi.
Nhận ra chuyện gì đang xảy ra, ta bối rối thu tay về.
Giây tiếp theo cổ tay ta đã bị những ngón tay nóng rực bao lấy.
Tạ Tiện dáng người cao lớn.
Nhìn từ góc độ của ta vừa vặn nhìn thấy yết hầu của chàng đang lăn lên xuống dữ dội.
Còn cả đôi môi đang run rẩy vì cố kìm nén dưới ánh nến, tỏa ra sắc mật ngọt ngào đầy cám dỗ.
Ta như bị bỏ bùa, kiễng chân lên l.i.ế.m một cái lên môi chàng rồi bình phẩm: "Ngọt thật."
Uỳnh!
Sắc mặt Tạ Tiện thay đổi ch.óng mặt, chàng đột nhiên cúi người bế thốc ta lên.
Khoảnh khắc lưng chạm vào giường, thân hình cao lớn của chàng đè xuống.
Hơi thở đặc trưng của nam nhân ùa đến từ khắp nơi.
Ta thở dài một hơi rồi đưa một ngón tay trỏ, dí vào trán Tạ Tiện, ngăn cản hành động tiếp theo của chàng.
Một tia bối rối, hoảng loạn thoáng hiện trên mặt chàng.
Cơ thể nhẹ bẫng, Tạ Tiện lồm cồm ngồi dậy với vẻ đầy chật vật.
"Xin lỗi, ta..."
Nhìn dáng vẻ chán ghét bản thân của chàng, lòng ta dâng lên niềm xót xa, nhưng ánh mắt lại chẳng nghe lời mà rơi xuống n.g.ự.c chàng.
Chắc là vì cử động vừa rồi quá mạnh, y phục của Tạ Tiện trượt xuống tận thắt lưng, để lộ cơ bụng săn chắc.
Bình luận gào thét không ngớt:
[Chảy m.á.u mũi mất, nước miếng sắp chảy tràn ra ngoài màn hình rồi kìa.]
[Nữ chính, nàng mau đứng lên đi chứ. Cào cấu c.ắ.n xé đâu cả rồi?]
[Hãy khiến hắn ta phải run rẩy đi nào.]
Ta thu hồi ánh mắt, vành tai đỏ ửng nhưng vẫn làm theo lời bình luận, đưa tay chọc nhẹ lên người Tạ Tiện.
"Ưm!"
Ta cảm nhận nhiệt độ truyền đến từ đầu ngón tay cùng tiếng rên rỉ đầy nhẫn nại của chàng.
Ý xấu nổi lên, ta dứt khoát quỳ ngồi, hai tay chống lên vai chàng, chậm rãi áp sát.
Chóp mũi chạm nhau, hơi nóng cuộn trào lên tận chân tóc.
Ta khẽ dùng lực ấn xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán chàng, cảm nhận được sự run rẩy từ chàng.
Ta không dừng lại, men theo sống mũi cao thẳng của chàng mà xuống dưới, như chuồn chuồn lướt nước, hành hạ lý trí của Tạ Tiện.
Cho đến khi toàn thân chàng căng cứng, gân xanh trên trán nổi lên rõ rệt.
Ta rút ngón tay lại, mặc kệ mình ngã người ra sau chiếc giường êm ái.
Giữa ánh nhìn như muốn nuốt chửng của Tạ Tiện, ta khẽ đưa bàn chân trắng nõn ra đặt lên vai chàng.
Bình luận chỉ toàn dấu chấm than:
[Nàng đang làm cái gì thế?]
[Sao tự nhiên lại 'lên xe' rồi, tôi còn chưa kịp ngồi vững mà xe đã phóng đi vun v.út.]
[Á á á, tuyệt quá đi mất, ai hiểu được khoảnh khắc phản diện ngước nhìn đó chứ, vẻ u tối đáng sợ này đúng là cực phẩm.]
Ta ngước đầu nhìn màn trướng mờ ảo.
Ánh mắt mơ màng không tiêu cự.
Phía bên cạnh bỗng chùng xuống, một vòng tay rắn chắc ôm lấy eo ta.
Lời thỉnh cầu khàn đặc của Tạ Tiện vang lên bên vành tai: "Phu nhân?"
Thấy ta không phản ứng chàng liền cẩn trọng nắm lấy tay ta.
Bàn tay chàng rộng lớn, với những vết chai mỏng, vô tình lướt qua mu bàn tay khơi dậy một luồng điện xao xuyến.
Ta chưa từng nghĩ tới đôi bàn tay hằng ngày dùng để viết sách luận ấy lại có thể rộng lớn và vững chãi đến thế.
Tâm trí dần chìm vào hỗn loạn.
Ta nhớ lại lần đầu gặp Tạ Tiện.
Chàng sinh ra đã anh tuấn, lại là ấu t.ử được Trưởng Công chúa cưng chiều nhất.
Vốn có thể nhờ phúc tổ tiên mà hưởng vinh hoa phú quý cả đời, vậy mà chàng lại chọn con đường khoa cử gian nan nhất, khổ đọc mười năm.
Một lần đi thi, văn tài của chàng khiến thế nhân kinh ngạc, thậm chí trở thành người đầu tiên đỗ đầu ba kỳ thi liên tiếp trong suốt trăm năm qua.
Người như vậy vốn dĩ chẳng bao giờ liên quan gì đến kẻ thứ nữ nhỏ bé như ta.
Vậy mà trớ trêu thay ta lại vấp ngã ngay giữa yến tiệc cung đình, không những dùng Tạ Tiện làm vật đệm lưng mà còn ngồi lên người chàng luôn!
Đến giờ ta vẫn nhớ rõ vẻ mặt của Trưởng Công chúa còn tuyệt vọng hơn cả nhìn thấy bắp cải mình tỉ mẩn chăm bón bị lợn rừng ủi nát.
Lòng bàn tay bất ngờ bị nóng rát.
Ta phản xạ kêu lên một tiếng, theo bản năng rút tay về.
Tâm trí tức khắc quay về vừa đúng lúc đối diện với ánh mắt chan chứa d.ụ.c vọng của Tạ Tiện.
Chàng đang nhìn chằm chằm vào ta, không hề có ý định rời mắt.
Sự thân mật này khiến ta cảm thấy vô cùng lạ lẫm.
Cảm giác khó chịu trong lòng bàn tay cũng thật khó để phớt lờ.
Tạ Tiện vươn tay vén những sợi tóc rối trước mắt ta, khàn giọng dặn dò: "Đợi ta."
Nói xong chàng liền khoác áo xuống giường.
Chàng vừa đi, hơi thở nam tính đặc trưng trên giường gần như tan biến hết.
Ta thở phào nhẹ nhõm, nằm trên giường, nhìn chằm chằm màn trướng, cố gắng bình ổn hơi thở, tiện thể liếc nhìn bình luận:
[Chậc chậc! Mười phút, không thể lâu hơn được nữa.]
[Lầu trên đừng có mà nói bậy, nam chính vẫn đang giữ chừng mực đó thôi, người ấy sợ làm hù dọa nương t.ử thân yêu đấy.]
[Tuy d.ư.ợ.c hiệu rất mãnh liệt, nhưng hắn ta vẫn tôn trọng nữ chính lắm, tìm đâu ra một người nam nhân tốt như thế chứ.]
Nhìn đến đây ta không nhịn được mà mỉm cười.