Nghe nha hoàn nói chàng đã tới phủ Trưởng Công chúa.

Ta sợ xảy ra chuyện vội vã chạy tới đó.

Kết quả vừa vặn nhìn thấy Trần Bình Yến bị đ.á.n.h gần c.h.ế.t rồi ném ra ngoài cửa phủ.

Nhìn thấy ta khóe miệng hắn run rẩy mấy cái, rồi nặng nề gục đầu xuống.

Từ trong bóng tối có một bóng người lao ra, là Mạch An đã lâu không gặp.

Gã ta đau lòng bế kẻ nằm dưới đất lên, trong mắt tràn ngập hận ý như sắp kết tinh thành sự thật.

"Công t.ử, mối nhục họ làm nhục người hôm nay, ngày sau ta nhất định sẽ đòi lại."

Ta há miệng định nói điều gì đó.

Bình luận còn nhanh hơn cả ta nữa.

[Ôi giời ơi, nam chính hắc hóa rồi.]

[Theo cốt truyện, nam chính phải lên ngôi rồi mới kéo nữ chính thoát khỏi khổ sở, nhưng sao giờ lại chạy sai hướng thế này?]

[Nói một câu công bằng, tình yêu chủ tớ cũng khá cuốn đấy chứ. Trưởng Công chúa ruồng bỏ, nam chính chớp thời cơ lên ngôi rồi quan tâm chăm sóc nam phụ hết mực, đây chẳng phải là một kiểu cứu rỗi khác sao.]

[Thần kinh thật... thôi bỏ đi, rối như nồi cháo, cứ nhắm mắt ăn đại vậy.]

Đến lượt ta c.h.ế.t lặng.

Cái quái gì vậy?

Mạch An mới là nam chính?

Thấy ta nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ với vẻ kinh ngạc, Mạch An ôm c.h.ặ.t Trần Bình Yến trong lòng, giọng đầy phẫn nộ: "Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy đôi uyên ương khổ mệnh bao giờ à!"

Ta lập tức dời mắt đi chỗ khác.

Ta sợ nếu chậm thêm một giây thôi bản thân sẽ bật cười thành tiếng mất.

Tin tốt: Nam phụ cuối cùng cũng sắp lên ngôi.

Tin xấu: Lên ngôi của một người nam nhân.

Nhìn bóng lưng dìu nhau rời đi của hai người ta trút một hơi thở thật mạnh.

May quá!

Người được tác giả ghép đôi với ta là nam nhân đích thực.

Trong phủ Trưởng Công chúa đèn đuốc sáng trưng.

Ta được dẫn đến viện chính, xung quanh tĩnh mịch, thi thoảng mới có vài nha hoàn đi lại.

Ta ra hiệu cho người dẫn đường lui xuống, rồi tự mình đi về phía căn phòng phụ đang sáng đèn.

Vừa đến gần ta đã nghe thấy tiếng của Trưởng Công chúa.

"Con thực sự không muốn hưu thê sao?"

Hưu thê?

Khoảnh khắc tiếp theo.

Giọng nói của Tạ Tiện truyền đến: "Không muốn."

"Dù biết rõ là nàng ta cố tình bày mưu cũng không muốn?"

Giọng của Trưởng Công chúa lộ rõ vẻ tức giận.

"Thám t.ử của ta báo về, lần con cùng Kỷ Tiểu Tiểu rơi xuống vực, dù không phải nàng ta làm, nhưng sau khi rơi xuống, nàng ta thừa lúc con bị thương mà hạ d.ư.ợ.c, rồi xảy ra chuyện đó, tâm địa độc ác đến mức nào rồi."

"Loại người như vậy, sao xứng làm nhi tức của bản cung?"

Ta đứng chôn chân tại chỗ, vì những lời Trưởng Công chúa nói đều là sự thật.

Thuốc đúng là do ta hạ, bởi vì phụ thân muốn gả ta cho một vị đồng liêu đã ngoài năm mươi.

Đường cùng không lối thoát ta mới phải liều lĩnh làm vậy, dù sao thì kẻ hạ t.h.u.ố.c cũng đâu phải chỉ có mình ta.

"Mẫu thân!"

Tạ Tiện lên tiếng cắt ngang lời bà, đồng thời cũng cắt ngang dòng suy nghĩ của ta.

Ta nghe thấy chàng nói: "Tất cả đều là con tự nguyện."

"Tiểu Tiểu rất tốt."

"Nếu không phải năm đó nàng cứu con, e là giờ người cũng chẳng còn thấy con đâu nữa."

Nghe đến đây ta hoàn toàn mịt mờ.

May thay, bình luận đã giải đáp thắc mắc cho ta.

[Nữ chính à, trí nhớ của nàng là cá vàng à? Năm phản diện mười tuổi, vì ngoại hình đẹp nên lúc đi chơi đã lạc mất tùy tùng, bị người ta bắt cóc vào Xuân Phong Quán. Lúc đó nàng mới tám tuổi, còn chưa trổ mã, cũng bị bắt cóc vào trong đó.]

[Tú bà chê nàng đen gầy, sai nàng đi tắm cho Tạ Tiện, kết quả nàng cứ quanh quẩn bên hắn ta, khóc lóc nói mình mắc bệnh nan y, thiếu mất một món đồ.]

[Tú bà thấy nàng là kẻ ngốc, định bán nàng đi nơi khác. Kết quả nàng đào một cái lỗ ch.ó ở sân sau, dẫn Tạ Tiện chạy đến y quán, khăng khăng bảo hắn ta bị bệnh, bắt đại phu cắt bỏ thứ đó của hắn ta đi.]

[May mà người của Trưởng Công chúa đến kịp lúc, nếu không thì giờ có khối chuyện để nữ chính cô phải khóc đấy.]

Ta nhớ ra rồi.

Năm tám tuổi ta lén ra khỏi phủ đi viếng mộ dì cả.

Trên đường về bị bọn buôn người bắt cóc.

Lúc chạy trốn còn cứu được một tiểu t.ử trắng trẻo nõn nà.

Vì ghen tị với nhan sắc của chàng nên ta đặt tên cho chàng là Cẩu Đản.

Không ngờ Tạ Tiện chính là Cẩu Đản.

Trong lòng hoảng hốt, ta đ.â.m sầm vào chậu hoa dưới hành lang.

Tiếng động giòn tan vang lên vô cùng rõ ràng giữa đêm yên tĩnh.

Tạ Tiện đẩy cửa đi ra, đối diện với khuôn mặt đầy ngượng ngùng của ta.

Trưởng Công chúa ló đầu ra từ sau lưng chàng, sắc mặt cũng thay đổi theo.

Đột nhiên bà nghiêm túc nói: "A Tiện! Mẫu thân nói cho con biết, đứa nhỏ Tiểu Tiểu nhìn là biết người thật thà, chuyện hưu thê ta không đồng ý."

"Nhi tức tốt thế này mà để chạy mất, ta sẽ không tha cho con đâu."

Nói xong bà cũng chẳng thèm để ý đến nghi thái gì nữa, chân bước thoăn thoắt, chạy nhanh như chớp.

Tạ Tiện bất lực lắc đầu, bước tới nắm lấy bàn tay lạnh buốt của ta.

"Phu nhân, đêm đã khuya, có chuyện gì về nhà rồi chúng ta hãy nói."

Đêm đó Tạ Tiện cứ quấn lấy ta lải nhải nói rất nhiều chuyện.

Nhưng vì bản tính thích trốn tránh, ta chọn cách lờ đi hết.

Ngược lại còn khiến ta phải khổ sở vì chàng hồi lâu.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê… Ý thức của ta quay trở lại ngày dự yến tiệc trong cung.

Kể từ sau buổi đi săn đó ta bị phụ thân giam lỏng trong viện với lý do chờ ngày xuất giá.

Không ai hay biết ta và Tạ Tiện đã có những tiếp xúc thân mật cho đến khi Hoàng hậu mở yến tiệc.

Hoàng hậu yêu cầu các tiểu thư khuê các vào cung dự tiệc.

Vốn dĩ ta không đủ tư cách để đi nhưng Hoàng hậu đã lên tiếng, đích danh các thứ nữ cũng phải đi cùng.

Chính thất phu nhân lúc này mới miễn cưỡng đưa ta theo.

Chỉ là không ai ngờ tới… Đây lại chính là yến tiệc xem mắt của Tạ Tiện.

Nhìn dáng vẻ phong thái thanh tú của chàng giữa đám đông ta thấy mình thật tự ti.

Đang định tìm cách rời đi, ta không hiểu sao lại bị đám tiểu thư vây quanh đẩy tới trước mặt chàng.

Trước bao nhiêu ánh mắt dõi theo, ta vô tình trẹo cả cổ chân.

Lại còn xui xẻo đến mức… Ngã đè lên người Tạ Tiện.

Ngã rồi thì thôi vậy, ta chẳng còn tâm trí đâu, chỉ muốn nhanh ch.óng thoát khỏi đó.

Ai dè Tạ Tiện lại ra vẻ ủy khuất, bắt ta phải chịu trách nhiệm.

Chàng còn nói rằng nếu ta không chịu trách nhiệm thì danh tiết nam nhi đã mất, chẳng khác nào ép chàng phải c.h.ế.t.

Trưởng Công chúa vừa nghe đến chữ 'c.h.ế.t' thì thay đổi sắc mặt.

Gần như là ép buộc ban hôn cho ta và Tạ Tiện ngay lập tức.

Ta cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng mà lại không thể nói rõ ra được.

......

Ta mệt nhoài, chìm sâu vào giấc ngủ.

Chẳng hề hay biết Tạ Tiện đã khoác áo xuống giường.

Chàng bước ra gian ngoài, nơi đó đã có tỳ nữ chờ sẵn.

Thấy chàng ra nàng ta vội quỳ xuống hạ thấp giọng báo cáo: “Chủ t.ử, t.h.u.ố.c đã hủy hết rồi ạ.”

“Ừ!”

Chàng đáp khẽ một tiếng rồi hỏi: “Ám vệ đã ám sát ta trong chuyến đi săn, nhớ đưa đủ ngân phiếu bảo hắn trốn đi thật xa, tuyệt đối không được để xuất hiện trước mặt phu nhân.”

“Tuân lệnh!”

Tỳ nữ lĩnh mệnh rời đi.

Tạ Tiện đứng dưới hành lang đón gió mát một lúc.

Chàng nhớ về người mẫu thân thích gây rối của mình.

Bà chỉ vì thấy bức họa của Kỷ Tiểu Tiểu trong thư phòng mà tự ý đứng ra tổ chức một buổi yến tiệc xem mắt.

Thậm chí còn tranh thủ lúc yến tiệc đông người mà giở trò, không những đẩy nàng vào gần mình mà bà còn dùng ám khí làm nàng bị thương ở cổ chân khiến nàng phải chịu mất mặt trước đám đông, đẩy nàng ngã nhào lên người chàng.

Vở kịch đã diễn đến nước này rồi, nếu chàng không diễn tiếp thì thật khó mà dọn dẹp kết cục.

Cũng may, chàng đã thành công.

Chú thỏ trắng nhỏ này cuối cùng đã bị chàng lừa về nhà.

Nghĩ tới đây chàng vô thức quay đầu, nhìn về phía giường ngủ qua khung cửa sổ đang mở rộng.

Tấm màn mỏng buông rủ, thấp thoáng thấy một đường nét cơ thể đang yên tĩnh nằm đó.

Nàng đang ngủ rất ngon lành, Tạ Tiện mỉm cười hài lòng.

Cái gì mà 'vai phản diện' c.h.ế.t tiệt chứ.

Kỷ Tiểu Tiểu chỉ có thể là của riêng chàng thôi.

Chương 6 - Phu Quân Tuấn Mỹ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia