Nhớ lại trước đây khi chưa thành thân, Cửu công chúa thường xuyên lợi dụng danh nghĩa tướng quân thích mình để chiếm lợi.
Tướng quân nói nàng phiền phức, có lẽ là thật sự thấy phiền.
Nàng vừa nói không thích tướng quân, vừa công khai chiếm lợi từ hắn.
Tướng quân đâu phải kẻ ngốc mà thích nàng được.
Mọi người càng bàn tán, càng cảm thấy Tạ Trinh từ lâu đã chán ngán Giang Khả, chỉ vì nàng là công chúa được hoàng đế sủng ái nhất nên không tiện lật mặt.
Giang Khả vì chuyện hóa trang thành ta để dụ dỗ Tạ Trinh mà bị người ta cười nhạo sau lưng.
Nàng im ắng được một thời gian, nhưng chẳng bao lâu lại bắt đầu gây chuyện.
Lần này không chỉ có nàng, mà thái t.ử cũng theo phe nàng.
Hai người tạo phản.
Hoàng đế trong cơn bệnh nặng thường xuyên triệu kiến Lục hoàng t.ử, khiến thái t.ử nghi ngờ rằng ngai vàng sắp được truyền lại cho người đệ đệ này. Cộng thêm những kích động từ ta và Tạ Trinh, thái t.ử không nhịn được mà ra tay.
Hắn tự tay sát hại hoàng đế, rồi dùng ngọc tỷ truyền quốc đóng lên chiếu thư truyền ngôi.
Giang Khả, sau một thời gian thất thế, bỗng thần thái tươi tỉnh xuất hiện trước mặt ta.
''Bây giờ hoàng huynh của ta đã nắm đại quyền, Giang Đồng, ngươi và Tạ Trinh nhất định sẽ gặp xui xẻo nếu ngươi quỳ xuống l.i.ế.m giày cho ta, có khi ta sẽ nghĩ đến việc cho các ngươi c.h.ế.t chậm lại một chút.''
Ta nhìn nàng với ánh mắt đầy thương hại. "Ngươi không cảm thấy mọi chuyện diễn ra quá dễ dàng sao?"
Sắc mặt Giang Khả biến đổi. "Ý ngươi là gì?"
"Ý ta là đây là một cái bẫy."
"Không, không thể nào. Ngươi đang lừa ta." Giang Khả ra lệnh bắt giữ ta.
Nhưng Tạ Trinh đá bay mấy tên lính ra xa, gầm lên: ''Xem ai dám động đến phu nhân của lão t.ử.''
Thái t.ử thất bại, hắn ép hoàng đế uống một loại t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t, nhưng nay tội danh g.i.ế.c cha của hắn đã bị vạch trần.
Hoàng đế giờ đây chỉ là một phế nhân, không thể cử động, không thể nói, chỉ có thể chớp mắt.
Triều chính rơi vào tay Lục hoàng t.ử, ta thường xuyên vào cung thăm người cha tốt của mình.
''Ngài yên tâm đi, từ nay về sau sẽ không còn ai phải chịu cảnh như ta và mẫu phi của ta nữa. Rất nhanh thôi, ngài sẽ được đoàn tụ với quý phi yêu giấu và các con của mình.''
Giang Khả, quý phi và thái t.ử bị buộc phải chăm sóc hoàng đế đã thành phế nhân.
Ngày ngày họ tranh cãi về việc ai sẽ lo chuyện ăn, uống, ngủ nghỉ và cả việc vệ sinh cho hoàng đế, nhưng lại không dám để ông ta c.h.ế.t.
Tạ Trinh lúc nào cũng muốn tìm cách chữa lành vết sẹo trên mặt và cơ thể ta. Dù ta đã chẳng để tâm đến chúng từ lâu.
''Không sao cả, chúng đã không thể chữa được nữa rồi.''
''Ta nói có thể thì sao? Lão t.ử cứ muốn làm.'' Hắn giọng nói hung dữ, nhưng động tác lau mặt và cổ cho ta lại vô cùng dịu dàng, sợ làm ta đau.
''Nhưng ta đã không còn cảm thấy đau đớn từ lâu rồi.'' Ta chớp mắt rúc vào lòng hắn, ''Giá mà gặp được chàng sớm hơn.''
''Bây giờ cũng chưa muộn." Hắn nói rồi cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán ta.
Ta mỉm cười: ''Chàng nói đúng.''