1
Ta tên Phạm Kiều Kiều, là nữ nhi của nhà giàu nhất thành Du Châu.
Phụ thân của ta là thương nhân. Nhưng khổ nỗi, ở cái triều đại lấy quan làm quý này, địa vị của thương nhân thậm chí còn chẳng bằng nông dân cày ruộng.
Thế nhưng giữa việc nghèo đến ch//ết mà vẫn giữ được tôn nghiêm và giàu đến ch//ết nhưng chẳng có tôn nghiêm, phụ thân ta không chút do dự chọn vế sau.
May mà đầu óc ông không tệ, lại rất khôn khéo, thành thử bây giờ ông nghèo đến mức chỉ còn mỗi tiền.
Sau khi ta cập kê, phụ thân liền bắt đầu lo liệu chuyện hôn sự cho ta.
Vì vấn đề thân phận, con đường chọn phu quân cho ta của phụ thân có thể nói là gian nan trắc trở vô cùng.
Để có thể thuận lợi gả ta ra ngoài, cũng là phòng ngừa bất trắc, phụ thân liên tiếp định cho ta ba mối hôn sự. Kết quả, chẳng được bao lâu sau khi định thân, đối phương không ch//ết thì cũng bỏ chạy.
Cứ như vậy, người ta còn chưa gả đi, tiếng xấu “khắc phu” đã truyền khắp nơi trước rồi.
Hôm ấy, Thúy Liễu bỗng hớt hải xông vào phòng, lớn tiếng kêu:
“Tiểu thư, không hay rồi. Lão gia lại định cho người một mối hôn sự.”
Ta khó tin ngẩng đầu lên, c.ắ.n một miếng bánh hoa quế trong tay, nuốt xuống rồi lại uống một ngụm nước, lúc ấy mới miễn cưỡng bình tâm lại đôi chút.
Với cái thanh danh đã nát bét khắp mười dặm phố phường của ta, vậy mà vẫn còn có người dám cưới sao?
Bởi ba vị hôn phu trước kia của ta, giờ đây cả thành Du Châu đều đã biết đến cái danh “khắc phu” của ta.
Cũng thật làm khó phụ thân của ta, vậy mà ông vẫn có thể tìm được người chịu cưới ta.
2
Ta l.i.ế.m vụn bánh hoa quế còn dính trên tay:
“Liễu à, ngươi chắc mình không nghe nhầm chứ?”
Thúy Liễu ra sức gật đầu hai cái, vẻ mặt đầy thần bí:
“Nô tỳ nghe nói vị cô gia tương lai lần này có lai lịch không nhỏ đâu.”
Ta tỏ vẻ vô cùng khinh thường:
“Có thể lớn đến mức nào chứ? Nhìn cái dáng vẻ chưa từng trải việc đời của ngươi kìa.”
Lời này nói hơi sớm rồi.
Kẻ chưa từng trải việc đời hóa ra lại là ta.
Vị hôn phu thứ tư mà phụ thân tìm cho ta lần này, lai lịch quả thực không tầm thường.
Đích trưởng t.ử của Lâm Dương trưởng công chúa đã qua đời và Trung Dũng Hầu, cháu ngoại ruột của đương kim thánh thượng.
Một vị tiểu Hầu gia bệnh tật yếu ớt, quanh năm nằm liệt giường, chẳng biết có thể sống qua tuổi 20 hay không.
Đây chính là cành cao có thể giúp Phạm gia chúng ta đổi đời, trở thành hoàng thương.
Ấy vậy mà hôn sự này còn do chính chủ mẫu Hầu phủ đến trước mặt thánh thượng cầu xin ban thánh chỉ tứ hôn.
Chẳng lẽ bọn họ không sợ cái danh “khắc phu” của ta sẽ tiễn tiểu Hầu gia đi sớm hơn sao?
3
“Phụ thân, người nói xem, rốt cuộc Hầu phủ nhìn trúng điểm nào của nhà chúng ta vậy?”
Ta nghĩ tới nghĩ lui vẫn không tài nào hiểu nổi, thế là trước ngày xuất giá, ta kéo phu thân cùng mấy vị kiều thiếp của ông đến, mở một cuộc bàn bạc trong nhà.
Phụ thân chẳng mấy đáng tin của ta đắc ý vuốt cái bụng tròn căng của mình:
“Có lẽ là vì uy danh của phụ thân con vang xa...”
Mấy vị di nương lập tức hai mắt sáng lấp lánh, đầy vẻ sùng bái nhìn ông.
“Vậy người tự gả qua đó đi.”
Ta trợn trắng mắt, thẳng thừng cắt ngang cảnh tượng phu từ thiếp thuận của bọn họ.
“Nữ nhi ngoan, đừng giận mà. Phụ thân chỉ đùa với con thôi. Con cứ yên tâm, phụ thân chỉ có mỗi một bảo bối khuê nữ là con, chẳng lẽ còn có thể bán con đi hay sao?”
Ông giơ tay ra hiệu một con số với ta, nở nụ cười đầy tự hào:
“Phụ thân đã chuẩn bị cho con từng này của hồi môn.”
“Con vốn chẳng hứng thú với tiền bạc... Phụ thân à, hay là người thêm chút nữa đi, vật giá ở kinh thành đắt đỏ lắm.”
Ta thở dài một hơi, vô cùng phiền não.
“Hơn nữa, vị tiểu Hầu gia bệnh tật yếu ớt kia chắc chắn cũng là cái động không đáy ngốn bạc. Nữ nhi của người gả qua đó rồi còn phải ngày ngày hầu hạ chàng...”
Khoan đã.
Hầu hạ chàng?
Thế thì không được.
4
Ta kéo Thúy Liễu lại:
“Liễu à, nhớ cho kỹ. Từ giờ trở đi, tiểu thư nhà ngươi chính là một đóa hoa yếu mềm, ngay cả tự chăm sóc bản thân cũng không nổi, nhớ chưa?”
Thúy Liễu chẳng hiểu ra sao:
“Ơ, nhưng bình thường mỗi bữa tiểu thư ít nhất cũng ăn ba bát cơm, thêm bốn cái bánh bao lớn, lại còn chạy nhảy khỏe như vậy. Nhìn kiểu gì cũng chẳng dính dáng gì đến hai chữ yếu đuối mà?”
Thái độ của ta vô cùng kiên quyết:
“Hừ, ăn nhiều chỉ chứng tỏ khẩu vị của ta tốt, đâu có nghĩa là thân thể ta khỏe?”
Thúy Liễu: “...”
Cứ như vậy, mãi cho đến ngày thành thân, ta vẫn không ngừng nhồi vào đầu Thúy Liễu chuyện này.
Cuối cùng cũng chẳng phụ sự mong đợi của ta. Ngày thành thân, sau một hồi Thúy Liễu ra sức đôi co với ma ma quản sự của Hầu phủ, nàng ấy quả thực đã biến ta thành một nữ t.ử yếu ớt đến mức đi hai bước cũng có thể ngất xỉu.
Đến nỗi cuối cùng...
Trong chính sảnh Hầu phủ, một đám hoàng thân quốc thích cùng công t.ử thế gia trố mắt nhìn nhau, chứng kiến hạ nhân Hầu phủ ôm hai con gà trống thay ta và tiểu Hầu gia bái đường thành thân.
Còn ta, một người “yếu đuối đến mức không thể tự chăm sóc bản thân”, cùng vị tiểu Hầu gia “bệnh tật yếu ớt, không thể nhọc sức” kia, đã sớm được đưa thẳng vào động phòng.
5
Vào động phòng rồi...
Hít...
Tiếp theo phải làm gì nhỉ?
Ta đưa tay giật phăng khăn hỉ xuống, vừa khéo đối diện với cây ngọc như ý tiểu Hầu gia đang đưa tới.
“Màu sắc của thứ này khá đẹp đấy, chàng tìm được ở đâu vậy?”
Ta cười gượng, vô cùng thuận tay nhận lấy cây ngọc như ý, cầm trong tay xoay qua xoay lại ngắm nghía, còn tiện thể ước lượng sức nặng.
Thứ này mà bán đi, chắc đổi được không ít bạc...