Thành Tu La là tổ chức hắc ám âm trầm k.h.ủ.n.g b.ố nhất trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, đó là nơi đáng sợ hơn cả địa ngục, mỗi người trong Thành Tu La đều tàn nhẫn khát m.á.u, lãnh khốc vô tình, nếu có dũng khí chọc giận bọn họ, kể cả một quốc gia cũng bị diệt sạch.
Một nơi kinh khủng như thế, trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp ai nghe thấy đều biến sắc, nhưng đồn đại vẫn là đồn đại, bộ dáng thật sự của người trong Thành Tu La như thế nào căn bản không ai biết.
Phong Liên Dực, thực sự là người của Thành Tu La?
“Ngươi không nhận lầm chứ?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh giọng hỏi
Hoàng thiệu vội vàng nói: “Hồi tôn thượng, người này trong đám quái vật ở Thành Tu La nổi bật như vậy, tiểu nhân làm sao có thể nhận lầm?”.
Phong Liên Dực lớn lên khuynh quốc khuynh thành, người nào từng gặp hắn dù chỉ một cái liếc mắt cũng suốt đời khó quên.
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, lại nhìn Phong Liên Dực liếc mắt một cái, gặp hắn không có động tĩnh như cũ, nói: “Người này lai lịch không nhỏ, thực lực sâu không lường được, các ngươi không đối phó được, đi đi”.
Đám người Hoàng Thiệu vừa nghe, liền mừng rỡ: “Tôn thượng thần võ! Đa tạ tôn thượng!”.
Người người trong Thành Tu La đều rất khó đối phó, tuy nhiên có Hồng Liên tôn thượng ở đây, bọn họ cũng yên tâm hơn nhiều.
“Xin tôn thượng hãy cẩn thận!” Hoàng Thiệu vừa nói, chính mình cùng một đám huynh đệ từ từ lui lại phía sau.
Hoàng Bắc Nguyệt vẫn nhìn thẳng Phong Liên Dực, lúc này mới thản nhiên mở miệng, có vài phần đùa giỡn: “Thành Tu La, Dực vương t.ử lai lịch lớn thật”.
Phong Liên Dực cũng chậm rãi cười rộ lên: “Ta là gì so với Hồng Liên các hạ chứ?”.
Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh một tiếng: “Hừ, chớ ở trước mặt ta làm bộ làm tịch, sớm biết ngươi không phải người tốt, không nghĩ tới thật sự đúng là không phải người tốt!”.
Phong Liên Dực sờ sờ cái mũi, cười sung sướng: “Lại tức giận?”.
Hoàng Bắc Nguyệt ánh mắt chợt trở nên lạnh lẽo, hung hăng nhìn hắn.
Phong Liên Dực lập tức nói: “Quên đi, lần sau cô muốn biết cái gì, cứ việc hỏi ta, ta quyết không giấu diếm”.
“Ai muốn biết cái gì của ngươi? Ngươi là ai thì có liên quan gì với ta?”. Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói xong, ôm ấu thú Xích Kim Thánh Hổ rời đi.
Hắn bị giọng điệu lạnh như băng của nàng đả kích, trong lòng có chút mất mát, Phong Liên Dực nghiêng đầu nhìn nàng, nụ cười yêu nghiệt mới chậm rãi thu lại một ít: “Mấy người kia nhìn thấy bộ dáng của ta, giữ lại là một tai họa, ta đi giải quyết chúng”.
“Hừ, loại chuyện này còn muốn ta động thủ sao?”. Hoàng Bắc Nguyệt tràn ngập tư thái của nữ vương nói.
“Hiểu.” Phong Liên Dực gật đầu, không dám tiếp tục quấy rầy nữ vương, thân hình chợt lóe liền biến mất.
Đám người Hoàng Thiệu chuồn đi rất nhanh, lát nữa Hồng Liên tôn thượng đ.á.n.h nhau với người của Thành Tu La sẽ đưa tới vô số Phù Quang, ở lại rất bất lợi, hơn nữa bọn hắn cũng chỉ như những con tôm con tép có thể làm gì được, tốt nhất là nên trốn xa một chút .
“Hoàng đại ca, ta cảm thấy Hồng Liên tôn thượng hôm nay có chút kỳ quái.” Đinh Kì một bên bước nhanh, một bên nghi hoặc nói.
Một người khác cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý: “Hình như Mặc Liên tôn thượng không đi cùng ngài ấy”.
Hoàng Thiệu nói : “Đại khái là tóc của Hồng Liên tôn thượng có chút kì quái, cho nên chúng ta cảm thấy khác nhau đi. Hơn nữa Mặc Liên tôn thượng cũng không thích hành động cùng Hồng Liên tôn thượng”.
“Hoàng đại ca nói cũng đúng, nếu không là phải kiến thức đời sống của Mặc Liên tôn thượng quá kém thì cũng sẽ không đi cùng Hồng Liên tôn thượng”. Đinh Kì gãi gãi đầu, rốt cuộc tiêu tan nghi ngờ cười rộ lên.
“Hy vọng Hồng Liên tôn thượng thuận lợi giải quyết người của Thành Tu La kia”.
Sắc mặt Hoàng Thiệu nghiêm trọng nói: “Chỉ sợ người kia không dễ giải quyết như vậy, lần trước ta nhìn thấy hắn, hắn chính là… ”
“Hoàng đại ca cẩn thận!” Đinh Kì đột nhiên hô to một tiếng nhưng không kịp nữa, hắn mới vừa hô lên, đầu của Hoàng Thiệu đã lăn xuống đất.
Không một tiếng động! không một bóng người! Chỉ có một trận gió nhẹ thổi qua, vô cùng quỷ dị trong rừng rậm u ám âm trầm này.
“Là ai?” Đinh Kì xoay người hét lớn, nhưng xung quanh hư không u ám, không nhìn rõ cái gì!
Phù Quang khẽ nhúc nhích, mấy con Phù Quang thật dài bay đến trước mặt Đinh Kì, hắn vô cùng tức tức giận, kiếm trong tay c.h.é.m vào đám Phù Quang.
Đầu của đồng bạn ngay bên chân, hắn cũng bất chấp sống c.h.ế.t, cao thủ đang ẩn dấu này khẳng định sẽ không bỏ qua cho bọn họ.
Nhưng hắn vừa nâng kiếm lên, Phù Quang đột nhiên ‘xì xì’ một tiếng, cả thân rung động, sau đó há miệng c.ắ.n cổ của hắn. Mà mấy con Phù Quang khác cũng bắt đầu hút m.á.u hắn.
“Đinh lão nhị!” mọi người đều hô to, lấy ra v.ũ k.h.í cùng triệu hồi thú, tiến lên tấn công đám Phù Quang.
Tốc độ hút m.á.u của Phù Quang cực nhanh, còn k.h.ủ.n.g b.ố hơn Dơi Xanh rất nhiều, chỉ trong chốc lát mà Đinh Kì đã bị hút đến hấp hối, ngã trên mặt đất.
“Mẹ nó! Rốt cuộc là người nào?!” Một người không nhịn được, đứng lên hét lớn, đột nhiên một trận gió xẹt qua mặt, sau đó hắn trợn tròn mắt, đầu cũng từ trên cổ lăn xuống đất.
“Quỷ, có quỷ!” Mấy người chứng kiến tình cảnh này cũng thất kinh, xoay người bỏ chạy, nhưng được vài bước, bốn phương tám hướng tuôn ra một trận kình phong, trong gió kia giống như mang theo tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết, truyền đến vô số tiếng hét, mang theo vô số đao phong sắc bén, nhanh ch.óng xoay tròn, người chạy trốn mặc dù là triệu hoán sư, triệu hồi thú, hay là cao tủ võ đạo, tất cả kêu t.h.ả.m rồi đều bị c.ắ.n nát! Trong cuồng phong xoay tròn, m.á.u tươi b.ắ.n ra, trên mặt đất m.á.u thịt lẫn lộn, vô cùng thê t.h.ả.m!
Trong khoảng khắc, toàn bộ mười mấy triệu hoán sư thất tinh, hoàng kim chiến sĩ, sơ cấp Kiếm Thánh đều c.h.ế.t t.h.ả.m! Còn lại một đống cặn bã! Đinh Kì trên mặt đất co quắp hai cái, bởi vì cổ bị Phù Quang c.ắ.n đứt nên không kêu thành tiếng được, m.á.u chảy ra bên ngoài như nước.
Hắn mở to hai mắt nhìn một đám Phù Quang, một người mặc y phục trắng chậm rãi đi tới, trong tay phải gió vô hình ngưng tụ thành một thanh kiếm.
Trong mắt Đinh Kì dần lộ vẻ hoảng sợ, nhìn kẻ mặc đồ trắng với một thanh kiếm, trong miệng nôn ra một ngụm m.á.u, hàm hồ phun ra vài chữ: “Ngươi… . Phải.. Phải.. . Vương….”
Không đợi hắn nói xong, Phong Liên Dực nhẹ nhàng vung kiếm, thân thể Đinh Kì liền bị c.h.é.m đứt làm hai. Kiếm trong tay biến thành một trận gió tiêu tán vô hình, Phong Liên Dực lạnh lùng liếc t.h.i t.h.ể, khuôn mặt tuyệt sắc bao phủ một tầng lạnh lẽo.
“Giải quyết chưa?” Phía sau truyền đến giọng nói thanh thúy của Hoàng Bắc Nguyệt. Vẻ lạnh lẽo trên mặt Phong Liên Dực lập tức biến mất, con ngươi màu tím hiện ra vẻ ôn nhu, mang theo ý cười.
“Ngươi đừng tới đây, nhìn thấy sẽ không thoải mái”. Phong Liên Dực cười xoay người trở lại, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoàng Bắc Nguyệt mang vẻ lãnh khốc, ý cười thật sâu: “Để đợi lâu rồi”.
Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý sự tận lực lấy lòng cùng quan tâm của hắn, xoay người thẳng lưng rời đi.
Sau khi hai người rời đi một lúc lâu, đống m.á.u thịt vô cùng thê t.h.ả.m bị Phù Quang vây lại ăn hết sạch sẽ, sau khi ăn sạch chỗ đó, mục tiêu của Phù Quang chuyển về hướng Đinh Kì đã bị c.h.é.m thành hai nửa
Lúc hào quang lóng lánh tụ tập lại, một luồng nguyên khí màu đen sẫm đột nhiên đ.á.n.h vào đám Phù Quang, chúng liền hóa thành tro bụi.
Một bóng dáng màu đen, lặng yên không một tiếng động đi tới bên người Đinh Kì, thoạt nhìn bóng dáng cho thấy tuổi cũng không lớn, khoảng mười mấy tuổi, mặc một bộ y phục màu đen vô cùng tinh xảo, áo choàng không che khuất mặt, một khuôn mặt âm trầm quỷ dị, có chút trắng bệch mất tự nhiên.
Nếu không trắng bệch quỷ dị thì có thể coi là một gương mặt tuấn mỹ thanh tú. Hai mắt hắn rất lớn, rất sâu, màu đen đen láy, làm người ta có cảm giác tóc gáy dựng thẳng, nhìn kỹ đồng t.ử mắt gần như bất động, nói cách khác, hắn không nhìn thấy cái gì cả. Có điều mắt bị mù, động tác cũng rất lộn xộn, ngồi xổm xuống bên người Đinh Kì, cái tay tái nhợt từ trong áo choàng vươn ra, đặt ở trên đầu Đinh Kì.
Khóe miệng mấp máy, tiếng nói như suối lạnh, trong trẻo nhưng lạnh lùng đến quỷ dị, lặng lẽ thì thầm: “Trường nhân thiên nhận, thập nhật đại xuất, hồn hề quy lai!”.
Đinh Kì vốn đã c.h.ế.t đi, con ngươi đột nhiên chuyển động, miệng đầy m.á.u, đúng là hắn đã sống lại! Nhưng nửa đoạn thân thể bị c.h.é.m đứt đau đớn, làm cho hắn thống khổ kêu thét lên, nội tạng m.á.u thịt từ trên người chảy xuống, nhìn vừa k.h.ủ.n.g b.ố lại vừa kinh tởm!
Ánh mắt tan rã chậm rãi ngước lên, nhìn thấy bóng đen quỷ dị phía trước, trong mắt lóe sáng: “Mặc, Mặc Liên tôn thượng… .”
“Người nào hạ thủ?” thiếu niên mở miệng, giọng nói lạnh như băng.
“Tu, Thành Tu La cùng… Tóc đỏ … . Hồng Liên tôn thượng… .”. Đinh Kì thống khổ nói, vẻ mặt khẩn cầu vẻ, “Cứu, cứu, cứu tiểu nhân…”
“Rất đau sao?” con ngươi vô thần của Mặc Liên chuyển động.
“Đau, rất đau… .” Đinh Kì tê tâm liệt phế bi t.h.ả.m khóc, bị Phong Liên Dực một kiếm c.h.é.m thành hai đoạn, người đã c.h.ế.t sẽ không biết đau, nhưng lại bị Mặc Liên dùng chiêu hồn thuật cho sống lại, thân thể không trọn vẹn, lại cảm thấy đau nhức đến thấu tim can.
Mặc Liên nghiêng đầu, khuông mặt trắng bệch, khóe miệng dần dần hiện lên một nụ cười quỷ dị tàn nhẫn: “Đau? C.h.ế.t sẽ hết đau!”.
Nói xong, hắn nhẹ nhàng khoát tay, vô số Phù Quang đột nhiên lao xuống, nhào về phía thân thể Đinh Kì, Đinh Kì kêu t.h.ả.m, trong nháy mắt ngay cả xương cũng không còn!
Mặc Liên đứng lên, kéo lại áo choàng, quay đầu đi, nhìn thoáng qua chỗ sâu trong rừng rậm. Phía dưới mắt trái của hắn có một hình xăm hình đóa hoa Cát Cánh, nổi bật trên khuôn mặt tái nhợt, hết sức quỷ dị.
“Tóc đỏ … Hồng Liên?”