Hoàng Bắc Nguyệt hiểu ra, vội vàng nói: “Ta cũng không phải người của tộc Hách Na Lạp, quy định này ngươi có thể không tuân thủ, ta không cần tính mạng của ngươi”.

Cát Khắc ngẩng đầu lên, mang vẻ đã chịu khuất nhục, đột nhiên cầm lấy một thanh chủy thủ vắt ngang trên cổ: “Các hạ nếu không cần, ta sẽ hiến sinh mạng cho rừng rậm vô biên nơi đây!”

Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng giơ tay ngăn cản hắn, dở khóc dở cười mà nói: “Ngươi bình tĩnh một chút, ta chấp nhận là được, ngươi nếu đã giao sinh mạng cho ta, vậy quyền quyết định nằm ở ta, ta muốn ngươi giữ lại tính mạng, sau này tận trung cho ta!”

Cát Khắc lập tức mừng húm, hai tay ôm quyền, âm thanh vang dội mà nói: “Vâng!”

Tộc trưởng Hách Na Lạp mừng rỡ cười lên: “Các vị, chúng ta về bộ lạc đi.”

Ba đại hán kia liền đi đến, tới tấp ôm quyền với Hoàng Bắc Nguyệt, thái độ khác hẳn, bây giờ bọn họ đã bội phục tiểu cô nương trẻ tuổi này từ tận đáy lòng. Không chỉ bởi vì nàng có thực lực, con người của nàng cũng đáng kính nể!

Một đoàn người vội vàng chạy về bộ lạc của tộc Hách Na Lạp, Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy rất lạ, bọn họ quanh năm sinh sống trong rừng rậm Phù Quang, phải ăn phải uống, phải đi ra săn bắt, làm sao né tránh được công kích của đám phù quang kia đây? Sau khi hỏi tộc trưởng Hách Na Lạp mới biết, thì ra bọn họ phát hiện một loại thực vật tên là Cỏ Tước Ti, có mùi rất đặc thù, khiến cho Phù Quang ghét vô cùng. Bọn họ dùng Cỏ Tước Ti nấu nước, tẩm lên y phục, Phù Quang ngửi thấy sẽ tránh xa.

Hoàng Bắc Nguyệt nghe xong rất kinh thán, trong lòng dự tính sau này nhất định phải mang chút Cỏ Tước Ti để đi rừng rậm Phù Quang thuận tiện hơn.

Bộ lạc Hách Na Lạp nằm ở phía sau một gò núi, có một con sông nhỏ trong veo vắt ngang qua, bọn họ xây dựng nhà cửa bên con sông, cư trú từ đời này đến đời khác. Vốn ở đây được xem như thế ngoại đào nguyên, bởi vì hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài, phong cảnh ưu mỹ, bầu khí mộc mạc, nhưng sau năm năm từ khi Bách Mục Hàn Thiềm tới, cả bộ lạc đã bị phá hủy mấy lần, bây giờ nhìn lại là một mảnh tiêu điều. Cư dân trong bộ lạc đều trốn ở trong nhà, không dám đi ra, khắp nơi trong bộ lạc đều đốt đuốc, trên quảng trường ở giữa còn có một đống lửa thịnh vượng.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn quanh bốn phía, trầm ngâm nói: “Tộc trưởng, Bách Mục Hàn Thiềm kia sợ ánh sáng?”

Tộc trưởng Hách Na Lạp bội phục nhìn nàng một cái, nói: “Không sai, trên người nó có quá nhiều mắt, nếu có ánh sáng chiếu xạ, mắt của nó sẽ không mở ra được”.

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, rồi tiếp tục nghe ngóng rất nhiều chuyện liên quan đến Bách Mục Hàn Thiềm từ tộc trưởng Hách Na Lạp, sau đó mới nghỉ ngơi một lát ở trong căn nhà gỗ nhỏ mà tộc trưởng Hách Na Lạp an bài.

Nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa, Hoàng Bắc Nguyệt đứng dậy đi mở cửa, thấy Cát Khắc đứng bên ngoài, còn có mấy thanh niên trai tráng trong thôn, trông ai nấy đều có khí chất!

“Các hạ, đây đều là những cao thủ trong bộ lạc bọn ta, tự nguyện đi theo ngài đối phó con Bách Mục Hàn Thiềm kia!” Cát Khắc nhiệt huyết nói.

Ánh mắt của Hoàng Bắc Nguyệt quét qua từng khuôn mặt trẻ tuổi mang đầy vẻ mong chờ này, bọn họ đại khái đều đã nghe Cát Khắc kể lại chuyện vừa rồi, bởi thế ai nấy đều vô cùng kính nể mà nhìn nàng.

“Đi theo ta thì được, nhưng ta muốn các ngươi chuẩn bị cho ta một số thứ”.

Mọi người nghe nàng đáp ứng, lập tức hoan hô một tiếng, Cát Khắc cao hứng hỏi: “Thứ gì? Bọn ta lập tức đi chuẩn bị!”.

“Đá thạch anh màu trắng và hàn đồng, cộng với một số huỳnh thạch, càng nhiều càng tốt.”

Cát Khắc ngẩn ra một chút, nói: “Những vật liệu này đều rất dễ tìm, nhưng đối phó Bách Mục Hàn Thiềm cần những thứ này sao?”.

“Chúng ta cần một số đạo cụ đặc thù, phải dùng mấy nguyên liệu này luyện chế.” Hoàng Bắc Nguyệt cũng không ẩn giấu, những người này đi theo nàng, nàng tự nhiên sẽ sử dụng triệt để!

Cát Khắc giật mình há hốc miệng, nói: “Luyện, luyện khí… chẳng lẽ các hạ còn là luyện thuật sư?”

Luyện thuật sư đấy! Một vị luyện thuật sư trẻ tuổi như thế? Nàng có Băng Linh Huyễn Điểu, là triệu hoán sư trẻ tuổi có thực lực cường hãn đã khiến người rất ghen tị rồi, vậy mà nàng còn là một luyện thuật sư! Người này là trời sinh đến để đả kích những người có tư chất bình thường như bọn họ sao?

“Không sai, mau đi chuẩn bị đi, chúng ta sáng mai sẽ xuất phát.” Lúc Hoàng Bắc Nguyệt nói chuyện, có loại khí chất lãnh đạo trời sinh, khiến những người kia từ đáy lòng phục tùng nàng.

Cát Khắc gật đầu, một đoàn người trẻ tuổi cũng bị chấn động như hắn xoay người rời khỏi, đi được mấy bước, Cát Khắc lại quay đầu nhỏ giọng hỏi: “Các hạ, ta, ta có thể hỏi ngài một vấn đề không?”

“Hỏi đi.” Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu.

Cát Khắc nuốt một ngụm nước miếng, mới hỏi: “Ngài, năm nay quý canh của ngài là bao nhiêu vậy?”

Quý canh? Trên đầu Hoàng Bắc Nguyệt xám xịt lại, bình thường từ “quý canh” chỉ dùng để hỏi trưởng bối lớn tuổi, Nhưng nàng còn nhỏ tuổi hơn Cát Khắc nữa kìa!

Nàng bất đắc dĩ nói: “Ta mười bảy tuổi”.

Cát Khắc không khỏi bật thốt “Mới mười bảy? Ngài không có thay đổi bề ngoài chứ?”

Có một số triệu hoán sư thực lực rất mạnh, sẽ trông rất trẻ, hoặc dùng một số thủ đoạn để thay đổi bề ngoài của mình, để vĩnh viễn nhìn trẻ tuổi. Cát Khắc liền cho rằng Hoàng Bắc Nguyệt là người như vậy.

“Ta rất thích bề ngoài của mình.” Hoàng Bắc Nguyệt nói xong, rồi xua xua tay với bọn họ: “Mau đi đi.” Nói xong liền đóng cửa lại.

Đám người Cát Khắc ở bên ngoài, đối mặt nhìn nhau, vẻ mặt như ăn phải quả đắng. “Ôi, thật là người so với người chỉ muốn tức c.h.ế.t, ta đã hai mươi tuổi rồi, mới có một chút xíu tiến bộ như vậy thôi, ở trước mặt nàng ta, đầu cũng ngẩng lên không nổi”.

“Bọn ta cũng vậy nè, Cát Khắc đại ca!” Mà lúc này, ở trong phòng của tộc trưởng Hách Na Lạp, một chén đèn dầu lờ mờ chiếu ra bóng người già nua ở trong góc từ đường.

Tộc trưởng Hách Na Lạp quỳ ở trên đất, hai tay cầm một viên châu trơn bóng, trong miệng lẩm nhẩm đọc chú ngữ thật dài. Sau đó, viên châu trong tay lão phát ra hào quang màu đỏ ch.ói mắt, chiếu sáng căn phòng tối tăm, trong ánh sáng có thể nhìn thấy trên vách tường mà tộc trưởng Hách Na Lạp đang quỳ phía trước, có một bức họa màu sắc tươi đẹp.

Phía trên bức họa có một thiếu niên tuấn mỹ mặc một bộ trường bào màu đen, mái tóc ngắn màu đỏ giống như lửa cháy, tay hắn cầm chiến đao màu đen, trên lưng mọc ra đôi cánh lửa, uy phong lẫm liệt, thần tình cao ngạo, giống như thần linh mà ai cũng không thể lăng mạ.

Tộc trưởng Hách Na Lạp ngẩng đầu, hào quang viên châu trong tay phát tán ra chiếu rõ vết nhăn khắc sâu trên mặt lão, trong đôi mắt hơi đục của lão lấp lánh nước mắt kích động, môi mấp máy. “Thiếu nữ đó là người mà ngài phái tới sao?”

Tộc trưởng Hách Na Lạp vô cùng kích động, âm thanh cũng run rẩy, không biết là muốn khóc hay là muốn cười, “Lão phu lần đầu tiên nhìn thấy cô gái này, liền nhớ ngay tới phong thái của ngài năm đó, hai người giống nhau như thế…”

Người trong tranh tất nhiên không có động tĩnh, nhưng tộc trưởng Hách Na Lạp vẫn nhìn hắn đầy sùng kính, một tay nắm quyền đặt ngang trước n.g.ự.c, khóe miệng giơ lên nụ cười hân hoan. “Già Dạ Vương tôn kính!”.

****

Trải qua một đêm chế tạo xong v.ũ k.h.í, Hoàng Bắc Nguyệt chỉ ngủ sơ một canh giờ đã bò dậy, dùng nước lạnh rửa mặt, tinh thần lại lên gấp trăm.

Lúc trước ở hiện đại, vì để hoàn thành nhiệm vụ, ba ngày ba đêm không chợp mắt cũng không sao, hiện giờ tự nhiên cũng không vấn đề. Nàng đi ra khỏi căn nhà gỗ, những người trẻ tuổi lấy Cát Khắc làm chủ đã lập thành đội ngũ, chỉnh tề đứng ở bên ngoài chờ nàng, ai nấy đều hùng hùng hổ hổ, hưng phấn dị thường.

Chương 209 Già Dạ Vương - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia