Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 22 Đại Hội Đấu Giá (2)

Lạc Lạc khuôn mặt lộ ra thần sắc vui mừng, quá suất xắc! Hí Thiên đại nhân cao cao tại thượng, khí tức vừa tao nhã vừa bá khí, một chút cũng không có kém hơn so với hoàng thất quý tộc!

Công chúa Anh Dạ tức đến mức cái mũi cũng muốn lệch đi, nếu không phải bị huynh trưởng kéo lại, nàng thật muốn xông tới lý luận với tên kia một phen!

Khi Hoàng Bắc Nguyệt sắp bước vào phòng, Chiến Dã cuối cùng cũng mở miệng: “Hí Thiên các hạ, Anh Dạ còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, hi vọng các hạ không để trong lòng”.

Đối với Anh Dạ được sủng lên trời này, ngay cả phụ hoàng cũng không thể làm gì được.

Hoàng Bắc Nguyệt đứng lại, hơi nghiêng đầu, khẩu khí bình thản : “Ta không bao giờ cùng hai loại người tính toán, thứ nhất là kẻ yếu, thứ hai là…….” Đôi mắt dưới áo bào đen hơi chuyển về phía Anh Dạ: “kẻ ngu”

Công chúa Anh Dạ ngây dại, cả Lạc Lạc cùng Tái Tư cũng đều ngây dại. Đám người ngồi gần Hoàng Bắc Nguyệt nghe được những lời nay cũng tập thể hóa đá.

Chỉ có Chiến Dã sau khi ngẩn người thì khóe miệng lại hơi nhếch lên, mang theo ý cười nhàn nhạt. Tên Hí Thiên này thoạt nhìn lãnh khốc thần bí nhưng không ngờ chế nhạo người khác lại độc miệng như vậy.

Trước đông đảo mọi người, Anh Dạ mất hết mặt mũi. Nàng ngày sau nhất định sẽ nghĩ cách  báo thù, chắc chắn sẽ rất nhức đầu đây.

Sau khoảng hai, ba giây hóa đá, trong phòng đấu giá bắt đầu vang lên một trận tiếng cười. Tuy rằng mỗi người đều cố gắng hạ thấp giọng nói, bất quá tiếng cười vẫn lọt vào tai công chúa Anh Dạ. Gương mặt thanh tú của công chúa Anh Dạ thoáng vặn vẹo, gần như c.ắ.n nát răng bạc: “Hí Thiên, bản công chúa nhớ kỹ ngươi!”.

“Anh Dạ, không được tùy hứng như vậy, nếu không lần sau ta không dẫn ngươi ra ngoài nữa”. Chiến Dã cố nén cười, thần sắc lạnh lùng nói.

“Rõ ràng là kẻ đó coi thường ta….” công chúa Anh Dạ chu chu miệng, ủy khuất nói.

Phòng khách quý.

Gian phòng được trang trí vô cùng xa hoa, đối diện với bàn đấu giá là cửa sổ trong suốt thật lớn, khách quý ở bên trong có thể quan sát toàn bộ sàn đấu giá, cũng có thể tùy ý ra giá.

Phòng đấu giá có khoảng hơn hai mươi gian phòng khách quý. Giờ phút này, chủ nhân của các căn phòng đó đều không hẹn mà cùng đi đến cửa sổ, tò mò đ.á.n.h giá phòng khách quý số ba.

Hí Thiên đại nhân trong lời đồn, người có thể thu phục linh thú cấp mười một đang ở bên trong. Mọi người đều tràn ngập tò mò đối với vị đại nhân này.

Hoàng Bắc Nguyệt ở cạnh cửa sổ nhìn xuống phía dưới. Nàng vốn muốn xem thử người của Tiêu gia có đến hay không, nhưng ngoài ý muốn lại trông thấy bên trong phòng khách quý đối diện xuất một bạch y nhân ảnh.

Nước Bắc Diệu Cửu hoàng t.ử, Phong Liên Dực.

Chỉ có điều lần này nàng cũng chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng hắn mà thôi. Hắn ngồi xoay lưng về phía cửa sổ, đối diện là một vị cẩm y công t.ử tay cầm quạt xếp trông rất nho nhã.

Vị công t.ử kia tác phong nhanh nhẹn, vẻ mặt ôn hòa, không biết Phong Liên Dực nói cái gì, hắn phe phẩy quạt giấy cười rộ lên, nụ cười ấm áp như gió xuân vậy.

“Đó là Tiêu Dao vương – Tống Bí.” Lạc Lạc phát hiện ánh mắt của Hoàng Bắc Nguyệt hướng về phía phòng khách quý kia, vì thế liền vội vàng nói: “Vị bạch y công t.ử đưa lưng về phía này là Cửu hoàng t.ử Phong Liên Dực của Nước Bắc Diệu, hiện hắn đang làm con tin ở Nước Nam Dực”.

Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt gật đầu, trong trí nhớ của nàng thì Tiêu Dao vương là một cao nhân lánh đời, là Luyện d.ư.ợ.c sư cao thủ hàng đầu của Nước Nam Dực.

Người này cậy tài khinh người, mắt cao hơn đầu, không thích giao du vời người khác, cho dù là hoàng thất cũng chưa chắc hắn đã gặp.

Hắn chỉ cần tùy tiện luyện ra vài viên đan d.ư.ợ.c cũng có thể làm cho đám người quyền quý của các quốc gia tranh nhau đến đầu rơi m.á.u chảy.

Bởi vì Luyện d.ư.ợ.c sư thực sự quá quý hiếm, mà Tống Bí đã đến đẳng cấp Lục phẩm Luyện d.ư.ợ.c sư, loại này đã ít lại càng ít!

Không nghĩ tới hắn dĩ nhiên có thể trò chuyện vui vẻ với con tin của địch quốc như vậy.

Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt liếc mắt một cái rồi trở về chỗ ngồi, chậm rãi uống trà.

Buổi đấu giá sắp bắt đầu, bỗng nhiên lúc này lại có người đẩy cửa đi vào, nói nhỏ bên tai Lạc Lạc mấy câu.

Lạc Lạc hơi nhướng mày, thấp giọng nói: “Hí Thiên đại nhân hiện tại không tiếp khách, ngươi đi bẩm báo lại với An quốc công đi”.

An quốc công?

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu lên, bên khóe miệng lộ ra nụ cười gian xảo, đến đúng lúc lắm!

“Lạc Lạc thiếu gia, mời An quốc công vào đi”.

“Vâng”. Lạc Lạc gãi gãi đầu, giọng nói của hắn nhỏ như vậy mà cũng bị người này nghe thấy được.

Chỉ một lát sau, An quốc công vẻ mặt hớn hở dẫn con trai bảo bối Tiết Triệt của mình tiến vào, ngẩng đầu nhìn vị thần bí ngồi cạnh cửa sổ. Tay nàng đặt lên bệ cửa sổ, vô cùng nhàn tản tùy ý, thân hình nhỏ nhắn nhưng mơ hồ toát ra phong phạm cường giả, ánh sáng trong mắt như sắp ngưng tụ thành thực thể.

“Bỉ nhân Tiết Ngưỡng, may mắn được quen biết với Hí Thiên đại nhân”. An quốc công khách khí đi tới, khom lưng chắp tay, thịt mỡ trên người liên tục run rẩy.

Hừ, bây giờ thì tự xưng là “bỉ nhân”, còn lúc ở Phủ trưởng công chúa thì cứ luôn miệng “bản công, bản công”, thái độ thay đổi nhanh như chong ch.óng vậy.

Hoàng Bắc Nguyệt dùng giọng nói có chút khàn khàn nói: “An quốc công không cần khách khí”.

May mắn là Hí Thiên đại nhân này không có tính cách kiêu ngạo như những Triệu hoán sư khác, An quốc công thấy vậy cũng thở phào một tiếng, vội lôi Tiết Triệt đến bên cạnh: “Đây là khuyển t.ử Tiết Triệt. Hắn vô cùng ngưỡng mộ đại nhân nên ta đã dẫn hắn đến thỉnh an. Triệt nhi, còn không mau tới bái kiến Hí Thiên đại nhân đi”.

Tiết Triệt vô cùng cao hứng tiến tới. Mấy gian phòng khách quý khác đều có thể nhìn thấy tình hình nơi này, chuyện hắn có thể cùng Hí Thiên đại nhân nói chuyện trong cùng một gian phòng không chừng ngày mai sẽ lan truyền khắp toàn bộ Thành Lâm Hoài!

” Tại hạ Tiết Triệt, bái kiến Hí Thiên đại nhân”. Tiết Triệt vô cùng cung kính khom lưng, chỉ thiếu một chút đã thành góc 90 độ rồi.

Nữ nhân bị hắn hưu ngày hôm qua, hôm nay lại trở thành đối tượng hắn quỳ bái. Nếu Tiết Triệt biết được nhất định sẽ tức giận đến hộc m.á.u.

Vị này chính là cửu tinh Triệu hoán sư nắm giữ Băng Linh Huyễn Điểu! Nếu như ngày hôm qua hắn không hưu nàng thì phủ An quốc công của bọn họ đã có thêm một vị cửu tinh Triệu hoán sư. Thê t.ử của Tiết Triệt hắn sẽ là vị Hí Thiên đại nhân được người người sùng bái!

Đáng tiếc… Một tờ hưu thư, ân đoạn nghĩa tuyệt!

Hoàng Bắc Nguyệt khóe miệng chứa đựng ý cười lạnh như băng, đương nhiên cha con An quốc công không thể nhìn thấy.

“Nguyên khí trên người Tiết công t.ử hẳn là thuộc tính Lôi?”

Tiết Triệt ngẩn ra, tức khắc liền trở nên kích động! Chỉ cần liếc mắt nhìn hắn một cái liền có thể biết thuộc tính nguyên khí của hắn, vị Hí Thiên đại nhân này đến tột cùng là đẳng cấp gì đây !

“Đúng, đúng ạ!” Tiết Triệt kích động đến mức lời nói cũng không còn mạch lạc.

“Con Nhện Đỏ kia cũng là thuộc tính Lôi, nếu như Tiết công t.ử có thể ký kết khế ước với nó thì thực lực của ngươi có thể tăng lên một cấp đó”.

Tiết Triệt trên mặt hiện ra vẻ mừng rỡ như điên, trong lòng âm thầm nghĩ: “ Hí Thiên đại nhân đây là đang ám chỉ hắn! Hơn nữa còn rất quan tâm tới thực lực của hắn nha!”

Một vị cửu tinh Triệu hoán sư cao cao tại thượng lại quan tâm đến hắn - một tên Tứ Tinh Triệu hoán sư chỉ vừa mới gặp mặt. Lẽ nào Hí Thiên đại nhân thấy trên người hắn có điều đặc biệt gì sao?

Đúng! Khẳng định là như vậy rồi.

Tiết Triệt dương dương đắc ý thầm nghĩ. Thứ đặc biệt trên người hắn sao, nói thật thì Hoàng Bắc Nguyệt cũng có phát hiện ra một điểm, đó là sự ngu đần của hắn hiện rõ ra ngoài.

Nàng chỉ cần nhắc nhở như vậy, An quốc công kia khẳng định sẽ dốc hết sức đi đấu giá con Nhện Đỏ kia. Tình thế bắt buộc mà, cho dù giá tiền có cao đến mức nào thì hắn cũng sẽ không tiếc hết thảy.

Dám chọc nàng, trước hết cứ làm cho bọn hắn thâm hụt chút tài sản cái đã.

“Đa tạ Hí Thiên đại nhân nhắc nhở, ta nhất định sẽ cố gắng mua bằng được Nhện Đỏ kia”. Tiết Triệt thề son sắt.

Đợi cha con An quốc công rời khỏi, Lạc Lạc nhỏ giọng hỏi: “Hí Thiên đại nhân, tên Tiết Triệt kia luôn luôn ương ngạnh. Hắn thường bắt nạt những học sinh có thực lực thấp hơn, nếu như hắn chiếm được con Nhện Đỏ kia, thực lực tăng cường e rằng sẽ càng phách lối hơn”.

Chương 22 Đại Hội Đấu Giá (2) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia