Cao thủ được chọn ra từ thi đấu lôi đài đều là những tay thuộc loại nhất đẳng. Tác phong làm việc của Vũ Văn Địch kia chưa từng lôi thôi dài dòng bao giờ, sau cuộc thi đấu, hắn liền triệu tập những thủ lĩnh của các đoàn lính đ.á.n.h thuê và gia tộc lớn cùng nhau thảo luận chuyện tiến công Thành Tu La.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng tham dự vào đó, cái tiểu đội chỉ có mười lăm người này, lại có hai vị cao thủ, không thể không khiến người ta nhìn với cặp mắt khác.
“Nguyệt Dạ các hạ, không ngờ lại gặp ngươi ở đây, thật may mắn.” Người mở miệng nói chuyện là La Thuần của đoàn lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải ở nước Đông Ly, hắn mới đầu không biết nàng cũng đến tham gia thi đấu lôi đài, về sau nhìn thấy tỷ thí của Cát Khắc và A Tát Lôi, mới biết bọn họ đã đến. Hơn nữa thành tích còn ưu tú như thế, cũng khiến người nhìn bằng cặp mắt khác. Mặc dù Nguyệt Dạ là thủ lĩnh lại thua một triệu hoán sư thất tinh mới chân ướt chân ráo, nhưng không hề ảnh hưởng đến địa vị của nàng ở trong lòng La Thuần, hắn luôn cảm thấy Nguyệt Dạ này có lai lịch không nhỏ! Chỗ ngồi của La Thuần và Hoàng Bắc Nguyệt cách nhau rất xa, bởi thế Hoàng Bắc Nguyệt chỉ thoáng gật đầu, dù sao đã quen ra vẻ lạnh nhạt cao ngạo rồi, nàng cũng lười giả vờ giả vịt với những người này.
“Các vị, đây là lối vào của Thành Tu La, nằm ở trong rừng Chướng Khí ở phía bắc rừng rậm Phù Quang.” Vũ Văn Địch mở miệng nói chuyện, thủ hạ của hắn treo một bức bản đồ địa hình lên tường, lấy dấu hiệu màu đỏ để ghi chú vị trí lối vào Thành Tu La.
Đây là sảnh nghị sự của Tề Vương phủ nước Bắc Diệu, không gian rất lớn, mấy chục người ngồi ở trong cũng không chật, mọi người nhìn bản đồ kia, sau đó cúi thấp đầu rì rầm bàn luận.
Gọi là Rừng Chướng Khí vì rong đó tràn ngập chướng khí kịch độc, hơn nữa còn là một vùng đất đầm lầy khá nguy hiểm, rải đầy độc vật đủ loại, có một số độc vật còn là linh thú, linh trùng gì đó khá lợi hại, còn khó đối phó hơn những linh thú đẳng cấp cao trong rừng rậm Phù Quang! Đó gần như là một khu vực c.h.ế.t, vừa nguy hiểm vừa không có thứ gì tốt lành, rất nhiều lính đ.á.n.h thuê đều không muốn mạo hiểm đi qua đó.
“Tề Vương điện hạ, rừng Chướng Khí này khá nguy hiểm, nhất là những độc vật kia không thể phòng được, chúng ta nên ứng phó thế nào?” Có người lên tiếng hỏi.
Rừng Chướng Khí kia đối với bất cứ người nào cũng như ác mộng! Vũ Văn Địch nhíu mày, hắn không có biện pháp, bởi vì hắn chưa từng đến Thành Tu La, chỉ có bản đồ của Phong Liên Dực để lại có thể để hắn lợi dụng một chút. Cũng dựa vào tấm bản đồ kia mà những cao thủ trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp đều nguyện ý tham gia hành động lần này, nhiều năm như thế sự thần bí của Thành Tu La gần như khiến mọi người phát điên, có thể tận mắt nhìn thấy Thành Tu La xuất hiện ở trong mắt thế nhân là khát vọng mà tất cả cao thủ hướng tới.
Vũ Văn Địch chỉ có thể nhíu mày nói: “Triệu tập mọi người đến đây là để thảo luận vấn đề này, làm thế nào mới có thể thuận lợi tiến vào Thành Tu La?”
Có mấy vị nữ cao thủ mang vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn hắn, trên mặt ửng đỏ thẹn thùng, yêu kiều nói: “Tề Vương điện hạ, chẳng lẽ không có đan d.ư.ợ.c chống sâu bọ gì sao?”
“Trong đan d.ư.ợ.c có một loại gọi là “Bách Độc Đan”, có lẽ có thể thử.” La Thuần của đoàn lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải đề nghị.
“Bách Độc Đan xác thực có công hiệu giải bách độc, nhưng chưa chắc có tác dụng đối với độc trùng trong rừng Chướng Khí, hơn nữa đó là đan d.ư.ợ.c cấp bốn, ở đây không có cao thủ luyện d.ư.ợ.c, nhất thời không luyện thành đan d.ư.ợ.c được.” Vũ Văn Địch bất đắc dĩ nói.
Luyện d.ư.ợ.c sư thật đúng là một loại nhân tài khan hiếm, trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, luyện d.ư.ợ.c sư gần như đã thành nghề nghiệp thần thánh, mỗi một quốc gia hoặc gia tộc đều cố ý lôi kéo một số.
Luyện d.ư.ợ.c sư chia làm bốn đẳng cấp Thiên, Địa, Huyền, Hoàng, mỗi một đẳng cấp lại chia thành nhất phẩm, nhị phẩm, tam phẩm, tứ phẩm, để đột phá mỗi một phẩm rất khó, đột phá giữa mỗi một đẳng cấp thì càng khó khăn.
Bách Độc Đan là đan d.ư.ợ.c cấp bốn, nếu chưa tới trình độ luyện d.ư.ợ.c Địa cấp nhất phẩm thì không thể luyện chế thành công, hơn nữa luyện với số lượng lớn cho nhiều người thế này lại càng khó. Bởi vậy mọi người đều trầm mặc, ở đây có một số luyện d.ư.ợ.c sư, nhưng không có người nào là Địa cấp luyện d.ư.ợ.c sư. Sao mà có được cơ chứ? Địa cấp luyện d.ư.ợ.c sư, trên cả đại lục Tạp Nhĩ Tháp cùng lắm cũng chỉ mấy người.
Hơn nữa đạt được trình độ Địa cấp luyện d.ư.ợ.c sư thì đã có được mọi thứ mà mình muốn rồi, căn bản sẽ không nhập bọn với thế lực bình thường làm gì cho mệt, mà sợ rằng đã ẩn dật rồi.
Hiện tại Bách Độc Đan là hi vọng duy nhất của bọn họ, nếu không có nó mà đi vào rừng Chướng Khí thì khác gì đi chịu c.h.ế.t, bọn họ nhất quyết sẽ không đi. Không ai đi, liên minh lính đ.á.n.h thuê lần này coi như thất bại.
Trong lòng Vũ Văn Địch vô cùng sốt ruột, ánh mắt đảo qua khuôn mặt mọi người trong sảnh hội nghị, mong mỏi xuất hiện một tia hi vọng. Khi ánh mắt chuyển đến Hoàng Bắc Nguyệt, chỉ thấy nàng khẽ gật đầu một cái với hắn, Vũ Văn Địch lập tức mừng húm, nói: “Nguyệt Dạ các hạ, ngươi có biện pháp?”
Hoàng Bắc Nguyệt hờ hững gật đầu. Bách Độc Đan xác thực cần luyện d.ư.ợ.c sư Địa cấp mới có thể luyện chế, nhưng nàng lúc mới học luyện d.ư.ợ.c đã có thể luyện chế rồi, khi ấy Chiến Dã trúng nọc rắn của Thôn Thiên Hồng Mãng, nàng vất vả nghiên cứu và đã luyện chế thành công. Chẳng qua là do có “Bách Luyện Kinh Quyển” của Độc Cô Dược Thánh, trong đó có các loại bí quyết luyện d.ư.ợ.c, nếu nắm vững kỹ thuật cũng có thể luyện chế đan d.ư.ợ.c cấp cao. Trong 5 năm qua nàng cũng chăm chỉ nghiên cứu Bách Luyện Kinh Quyển đó, khổ tâm tu luyện, với trình độ hiện giờ, loại đan d.ư.ợ.c như Bách Độc Đan kia có thể tùy tiện luyện chế.
Nhìn thấy nàng gật đầu, Vũ Văn Địch lập tức vỗ tay cười nói: “Thật tốt quá! Thì ra Nguyệt Dạ các hạ vậy mà là một vị Địa cấp luyện d.ư.ợ.c sư!”
Địa cấp luyện d.ư.ợ.c sư? Người mặt quỷ kia vậy mà là một vị Địa cấp luyện d.ư.ợ.c sư? Mọi người đều chấn động, rối rít nghiêng mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, trong ánh mắt vừa có sự chấn động quá độ, còn đột nhiên có thêm một phần kính nể.
Hoàng Bắc Nguyệt đã quen với cảm giác bị vạn người nhìn ngó, bởi thế chỉ thản nhiên ngồi ở đó, nhàn nhạt mở miệng nói: “Cho ta một ngày đi.”
“Một ngày?” Lần này ngay cả Vũ Văn Địch cũng kinh ngạc, biết nàng là Địa cấp luyện d.ư.ợ.c sư đã chấn động lắm rồi, mà luyện chế nhiều Bách Độc Đan như thế chỉ cần một ngày, vậy không chỉ là Địa cấp đi, chẳng lẽ…
“Nguyệt Dạ các hạ, một ngày liệu có gấp quá không? Dù sao luyện d.ư.ợ.c cũng cần tiêu tốn nguyên khí.” Thương Hà viện trưởng không nhịn được nói, mặc dù bọn họ đều nôn nóng muốn tiến vào Thành Tu La, nhưng không phải là đôi ba ngày cũng không chờ được.
Hoàng Bắc Nguyệt lắc lắc đầu, chuyện nàng làm không được thì nàng sẽ không bao giờ dễ dàng hứa hẹn, nhưng một khi nói ra khỏi miệng, vậy thì tuyệt đối nói được làm được. Hơn nữa giúp những người này nàng cũng được hưởng lợi. Đây là tâm thái vô cùng bình thường, làm một luyện d.ư.ợ.c sư đẳng cấp cao không cần phải giấu diếm, còn như thực lực của triệu hoán sư thì phải ẩn giấu thực lực mới bớt phiền toái, nhưng làm một luyện d.ư.ợ.c sư cao cấp sẽ được mọi người tôn kính, căn bản không cần lo có luyện d.ư.ợ.c sư nào ăn no rửng mỡ đến tìm nàng tỷ thí.
Vũ Văn Địch nhìn nàng, liền nói: “Nếu Nguyệt Dạ các hạ đã chắc chắn như vậy, chuyện Bách Độc Đan thì phiền các hạ rồi.” Hắn vừa nói xong, mọi người cũng đã hồi thần từ trong chấn động, tới tấp ôm quyền với nàng, nói: “Phiền Nguyệt Dạ các hạ!”
Hoàng Bắc Nguyệt cũng không thèm khiêm tốn, luyện d.ư.ợ.c sư cấp cao được tôn kính như vậy là chuyện bình thường.
“Thì ra là một vị luyện d.ư.ợ.c sư.” Ở phía vị trí người của Điện Quang Diệu, Mạnh Kỳ Thiên xoa cằm, như nghĩ tới cái gì mà nói.
Hồng Liên cũng khẽ nhíu mày, nói: “Chẳng trách hắn ta lại thua một tiểu nha đầu thất tinh, thì ra không phải triệu hoán sư, mà là luyện d.ư.ợ.c sư.”
Lực chiến đấu của luyện d.ư.ợ.c sư bình thường đều không mạnh lắm, Nguyệt Dạ này thua cũng là chuyện bình thường, chỉ cần thực lực luyện d.ư.ợ.c của nàng rất mạnh cũng có thể xếp ở trên vô số cao thủ. Thậm chí một luyện d.ư.ợ.c sư Địa cấp trong liên minh lính đ.á.n.h thuê này cũng sẽ có địa vị chí cao vô thượng, thậm chí còn ở trên Điện Quang Diệu! Loại chuyện này, Hồng Liên làm sao có thể cho phép? Điện Quang Diệu bọn họ há có thể bị một tên luyện d.ư.ợ.c sư nho nhỏ áp chế?
Liếc Hoàng Bắc Nguyệt một cái, trong lòng đã âm thầm ghi hận lên nàng, hừ lạnh một tiếng, Hồng Liên quay đầu qua, Mạnh Kỳ Thiên cười nói: “Lại có chủ ý xấu gì vậy? Người đó luyện d.ư.ợ.c là vì chúng ta đấy, ngươi ngàn vạn lần đừng manh động.”