Triệu hoán thú ? Đám lính đ.á.n.h thuê cả kinh! Thì ra vị Nguyệt Dạ các hạ này còn là một Triệu Hoán Sư! Chẳng trách ngài ấy lại dám tiếp nhận lời khiêu chiến của Thiên Đại Đông Nhi! Nhưng kì lạ là, lần trước tỷ thí trên lôi đài, tại sao vị Nguyệt Dạ này lại không Triệu hoán thú ra chiến đấu? Chẳng lẽ muốn giấu diếm thực lực sao?
Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên cười nói: “Triệu hoán thú của ta rất lười chuyển động, không muốn đi ra, sao nào, không có Triệu hoán thú, ngươi không dám đ.á.n.h với ta sao?”
“Ngươi muốn tỷ thí bằng tay không? Cũng được!” Thiên Đại Đông Nhi từ trên lưng Cự Tê Giáp Long nhảy xuống, vung tay thu hồi nó vào không gian Linh thú, ngay cả bảo kiếm cũng thu hồi, sau đó bày ra một tư thế đ.á.n.h nhau vô cùng kỳ quái.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, động tác này không phải năm đó nàng đã dạy cho Đông Lăng hay sao? Đông Lăng dốc lòng luyện tập , hy vọng có thể trở nên cường đại hơn, không trở thành gánh nặng cho nàng. Không nghĩ tới, bây giờ Đông Lăng lại muốn dùng những chiêu thức này để đối phó với mình, quả nhiên là thế sự khó lường, thật đáng châm chọc.
Thiên Đại Đông Nhi nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, bởi vì cách một lớp mặt nạ nên không thể thấy được bất cứ biểu tình gì của Hoàng Bắc Nguyệt. Nàng rất tò mò, khi thấy nàng bày ra động tác này, vẻ mặt bên dưới lớp mặt nạ kia liệu có xuất hiện một tia d.a.o động nào hay không? Nhất định là không, nàng chính là Hoàng Bắc Nguyệt mà, một Hoàng Bắc Nguyệt m.á.u lạnh tàn nhẫn!
Hoàng Bắc Nguyệt cũng nâng tay lên, làm ra một cái động tác “xin mời”. Ánh sao chợt lóe trong mắt Thiên Đại Đông Nhi, nàng khẽ kêu một tiếng, lập tức xông lên! Cát vàng cuồn cuộn nổi lên khắp nơi, chim ác trên không trung phát ra từng tiếng rít gào! bóng dáng hai người như hai đám mây điên cuồng quấn vào nhau, nhanh ch.óng biến ảo, lúc thì cận thân chiến đấu, lúc thì tách ra lấy sức. Thân thủ hai người nhanh đến mức khó tin, cao thủ võ đạo trong đám lính đ.á.n.h thuê cũng không ít, ai nấy đều nhẹ giọng sợ hãi thán phục! Không nghĩ tới Thiên Đại Đông Nhi tuổi còn trẻ mà lại có tốc độ linh hoạt cùng động tác tàn nhẫn như vậy!
Nguyệt Dạ bên này lại càng đáng sợ hơn, thân hình giống như quỷ mị liên tục biến ảo trong cát vàng, cho dù có nhìn chằm chằm thì cũng không thể nhìn rõ động tác. Hai người kia, ở trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp cũng coi như là cao thủ số một số hai!
“Thân thủ của ngươi sao lại tệ như vậy? Không dám xuất ra thực lực chân chính chiến đấu với ta hay sao? Vẫn sợ bị người khác nhận ra thân phận à?” Thiên Đại Đông Nhi xoay người, nhanh ch.óng lách ra sau lưng Hoàng Bắc Nguyệt, năm ngón tay co lại thành trảo chộp về phía cổ của nàng! Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt khẽ nhếch, một ngón tay nâng lên, lập tức đem tay của nàng hất văng ra, một chỉ kia nhìn như rất nhẹ nhưng lại làm cho cả bàn tay của Thiên Đại Đông Nhi c.h.ế.t lặng! Nếu lúc trước thân thể nàng không chịu được nguyên khí lưu chuyển, làm sao có thể đ.á.n.h đ.ấ.m thoải mái như vậy được?
Chiêu thức đ.á.n.h nhau hiện đại? Đó là kỹ năng nàng tự tin nhất đấy. Nhanh ch.óng! Tàn nhẫn! Chuẩn xác! Gần như không có người nào có thể thoải mái giao thủ cùng nàng, ngay cả sư phụ nổi danh nghiêm khắc, hay bắt bẻ cũng rất hài lòng với kỹ xảo đ.á.n.h nhau của nàng! Chỉ tiếc, hiện giờ nàng là hổ xuống đồng bằng, là rồng vào nước cạn, không ngờ bây giờ lại bị một tiểu nha đầu do chính tay mình dạy dỗ khinh thường!
“Sợ? Ta mà sợ sao?” Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt nhìn nàng, thản nhiên mỉm cười.
Thiên Đại Đông Nhi thẹn quá hóa giận, lại lần nữa mạnh mẽ xông lên. Cát vàng lại nổi lên, trong lúc mọi người đang hết sức chăm chú quan sát trận chiến, cửa động mà đám người Hoàng Bắc Nguyệt vừa thoát ra lúc nãy bỗng nhiên bị một cỗ lực đạo mạnh mẽ đụng vỡ!!
Đá vụn văng tung tóe khắp nơi, chim ác đang bay lượn trên trời cao không cẩn thận bị đá b.ắ.n trúng, phát ra từng trận rít gào t.h.ả.m thiết. Một đám vừa rồi còn diễu võ dương oai giữa không trung, giờ phút này như chim sợ cành cong, đồng loạt vỗ cánh bay đi. Động tĩnh thật lớn kia khiến mọi người xoay người nhìn lại.
Chỉ thấy Huyễn Linh Thú đang vỗ vỗ cặp cánh khổng lồ bay đến, uy áp siêu cường khiến đám lính đ.á.n.h thuê lập tức biến sắc. Bọn họ tưởng có thêm một kẻ địch cường đại khác tới, bơi vậy vội vàng lấy v.ũ k.h.í ra, chuẩn bị cho một tràng ác chiến! Nhưng khi thấy Mặc Liên chậm rãi bước ra, bọn họ không khỏi đưa mắt nhìn nhau.
Mặc Liên? Mặc Liên của Điện Quang Diệu.
Lần này bọn họ cùng Điện Quang Diệu hành động, cho nên Mặc Liên cũng coi như là người một nhà đi? Đồng bạn mạnh mẽ như vậy, vừa xuất hiện đã khiến đám chim ác tránh lui, vậy hành trình kế tiếp của bọn họ sẽ càng thêm an toàn. Nghĩ đến đây, vài tên lính đ.á.n.h thuê vốn không có ấn tượng gì tốt đối với Điện Quang Diệu cũng trở nên khách khí hơn: “Mặc Liên các hạ, ngươi cùng chúng ta đi ra ngoài đi, Hồng Liên các hạ cùng Mạnh Kì Thiên các hạ có lẽ cũng đã đi ra ngoài rồi.”
Lời đề nghị này gần như là tiếng lòng của mọi người, nếu là lúc bình thường, những người này căn bản sẽ không hợp tác với người của Điện Quang Diệu, đặc biệt nếu Hồng Liên có mặt ở đây. Tuy Mặc Liên tính tình lạnh lùng, nhưng hắn không làm người khác khó chịu, bởi vậy mọi người đều nguyện ý hợp tác với hắn. Chỉ tiếc, Mặc Liên căn bản không thèm để ý tới lời nói của người nọ, hắn ngẩng đầu lên, tựa hồ đang chờ Huyễn Linh Thú nói cho hắn biết vị trí của hai người kia.
Thần sắc trên mặt của những tên lính đ.á.n.h thuê này lập tức trở nên khó coi, bọn họ thầm nghĩ quả nhiên là người của Điện Quang Diệu, đều ngạo mạn vô lễ như vậy!
Ngay khi nhìn thấy Mặc Liên, Phong Liên Dực vội vàng bước nhanh về phía trước, có ý muốn ngăn Hoàng Bắc Nguyệt lại, nào ngờ chỉ đi được nửa đường thì lại nghe Thiên Đại Đông Nhi quát to một tiếng, trong tiếng nói mang theo ý không cam lòng!
“Ta không tin ngươi vĩnh viễn mạnh như vậy!” Nói xong, ánh sáng màu vàng đất chợt lóe, ánh sáng bén nhọn của bảo kiếm tản ra, Cự Tê Giáp Long cũng rống to một tiếng, chui từ trong cát vàng ra ngoài. Cái đuôi to lớn quét qua, đám lính đ.á.n.h thuê thấy vậy đều lui về phía sau, tiếng mắng c.h.ử.i cũng tuôn ra không ngừng.