Hai cung nữ Vô Song và Vô Hoan đi theo nàng cũng rất tức giận. Khóe mắt Vô Song đỏ ửng, nói: “Tề vương kia sao lại có thể như thế? Ngày trước không nhìn ra hắn là người như vậy! Làm cho người ta hết sức thất vọng!”.
Chiến Dã nheo mắt lại, thấy Anh Dạ khóc thê t.h.ả.m như vậy, trong lòng đã rất giận dữ, lại nghe hai cung nữ nói như thế, trong lòng liền khẳng định Phong Liên Dực đã làm gì không phải với Anh Dạ, nếu không với tính cách lúc nào cũng mạnh mẽ của Anh Dạ, tuyệt đối sẽ không khóc thành như vậy!
Đang tức giận trong lòng, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy một người từ cửa phủ chạy theo ra, áo trắng tung bay, nhìn qua vẫn không nhiễm một hạt bụi nào, tự nhiên phóng khoáng, vẫn là hình tượng công t.ử nhã nhặn!
Phong Liên Dực sợ công chúa Anh Dạ một mình chạy ra ngoài sẽ xảy ra chuyện, mới lo lắng đuổi theo, nhưng vừa ngẩng đầu nhìn thấy bóng dáng một người cao ngất đang ôm công chúa Anh Dạ liền ngẩn ra.
“Thái t.ử Chiến Dã?” Năm năm không gặp, nhưng bộ dáng vẫn không hề thay đổi, vừa anh tuấn phong nhã, vừa cao quý lạnh lùng.
“Ngươi đã làm gì Anh Dạ?” Chiến Dã ngẩng đầu, lạnh lùng hỏi, trong giọng nói ẩn chứa tức giận nồng đậm.
Hắn tuy không quá chiều chuộng Anh Dạ như phụ hoàng và mẫu hậu, nhưng Anh Dạ một mình ở nước khác bị bắt nạt, người làm anh như hắn sao có thể dễ chịu?
“Chuyện này…” Phong Liên Dực có chút khó xử, nhìn thấy công chúa Anh Dạ khóc như vậy, bản thân cũng không thể chối cãi, nói lý với nữ nhân thường khó mà nói rõ được.
“Ta không vào!” công chúa Anh Dạ vừa khóc vừa nói: “Ta không bao giờ muốn bước vào nơi có mặt hắn nữa! Hắn là tên vô lại ghê tởm! Ta ghét hắn, ghét hắn!”
Nghe nàng nói như vậy, Chiến Dã càng tức giận!
Hắn không biết giữa Phong Liên Dực và Anh Dạ đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết Phong Liên Dực rốt cuộc đã hứa hẹn với Anh Dạ hay chưa, chỉ nhìn thấy Anh Dạ khóc lóc đáng thương như vậy, mặc kệ Phong Liên Dực đã làm cái gì đều đáng hận!
“Phong Liên Dực, nhiều năm qua Anh Dạ luôn nhớ đến ngươi, thậm chí ngàn dặm xa xôi cũng muốn đi tìm ngươi, vậy mà ngươi lại khiến nàng khóc sao?” Chiến Dã giao Anh Dạ cho cung nữ, đi về phía Phong Liên Dực với vẻ mặt lạnh lùng.
Phong Liên Dực có chút khó xử nói: “Ta cũng không muốn đối xử với nàng như vậy, nhưng…”
“Nhưng ngươi đã làm cái gì?” Chiến Dã lạnh lùng hỏi.
Hai nam t.ử ở bên bờ hồ lạnh lùng nhìn nhau, một người là vẻ mặt khó xử, một người thì lạnh lùng, người xung quanh nhìn thấy đều không khỏi lo lắng, bọn họ sẽ không đ.á.n.h nhau đấy chứ?
Lúc đó Hoàng Bắc Nguyệt đã trở về doanh trại, vừa tựa lưng xuống ghế định nghỉ ngơi một lát, A Lệ Nhã vô cùng ngoan ngoãn giúp nàng đ.ấ.m lưng, bóp chân, vì rất thoải mái nên nàng sắp thiếp đi.
“Vương, chuyện gì mà vui như thế?” A Lệ Nhã hiếm khi thấy nàng mỉm cười, liền tò mò hỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt hé mắt ra một chút, nhìn khuôn mặt hồng hồng tròn tròn của An Lệ Nhã nói: “Ngươi còn nhỏ, không hiểu đâu”.
A Lệ Nhã chớp chớp mắt, liền chợt hiểu ra nói: “Chắc chắn như lời ca ca nói, Vương đã tìm được người trong lòng rồi!”.
Hoàng Bắc Nguyệt suýt nữa thì sặc nước miếng, cái tên A Tát Lôi này, cả ngày không làm gì chỉ nhồi nhét tư tưởng không đâu vào đầu A Lệ Nhã, trong khi cô ấy còn nhỏ như vậy.
“Chẳng lẽ là sự thật?! Người trong lòng của Vương là ai vậy?” A Lệ Nhã thấy nàng không nói gì, coi như là âm thầm thừa nhận rồi, liền tò mò hỏi dồn.
“Chuyện này…” Hoàng Bắc Nguyệt khẽ mỉm cười: “Lúc khác sẽ nói cho ngươi biết.”
“Vương không nói muội cũng biết, ca ca đã nói với muội rồi!” A Lệ Nhã cười rất đắc ý, nói: “Nhất định là Tề vương đúng không? Ca ca nói, hắn đã thấy Vương và Tề vương có quan hệ không bình thường từ lâu rồi!”.
Hoàng Bắc Nguyệt chỉ biết câm nín, tên A Tát Lôi láu cá đó, chuyện gì cũng nhìn ra được!
“Chẳng lẽ là thật sao?” A Lệ Nhã chớp chớp mắt, trên khuôn mặt tròn tròn hai má đỏ ửng càng thêm xinh đẹp, “Cũng chỉ có Tề vương mới xứng đôi với Vương, bất kể là dáng vẻ hay thân phận.”
Hoàng Bắc Nguyệt cười rộ lên: “Ngươi biết cái gì? Tuổi còn nhỏ làm sao lại nghĩ việc này, mau đ.ấ.m lưng!”
A Lệ Nhã chu miệng nhỏ, đáng yêu nói: “Đều là ca ca nói với muội!”
Hai người vừa nói vừa cười, bên ngoài liền có người vội vàng chạy vào.
“Sư phụ! Sư phụ!”
Là Lạc Lạc!
Hoàng Bắc Nguyệt liền ngồi thẳng dậy, nghe giọng Lạc Lạc gấp gáp như vậy, không lẽ đã xảy ra chuyện lớn gì? Lạc Lạc hiện tại so với trước kia đã trầm tĩnh hơn nhiều! Chuyện gì có thể làm hắn hoảng loạn đến thế?
Lạc Lạc hối hả chạy vào, đi nhanh tới chỗ Hoàng Bắc Nguyệt, doạ A Lệ Nhã sợ tới mức ngồi bệt xuống t.h.ả.m, sợ sệt nhìn hắn.
Hoàng Bắc Nguyệt một tay nâng A Lệ Nhã dậy, cau mày hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”
“Xảy ra chuyện lớn rồi sư phụ! Tề vương và thái t.ử điện hạ sắp đ.á.n.h nhau!” Vẻ mặt Lạc Lạc vô cùng khổ não.
Hoàng Bắc Nguyệt hơi sửng sốt, nhìn Lạc Lạc nói “Tiểu t.ử, đầu ngươi có phải bị va đập vào đâu hỏng rồi không, cái gì màTề vương cùng thái t.ử điện hạ.” nước Bắc Diệu vẫn chưa lập thái t.ử mà!
Lạc lạc gãi gãi đầu nói: “Là… là thái t.ử Chiến Dã!”
Hoàng Bắc Nguyệt đột ngột đứng bật dậy, A Lệ Nhã bị bất ngờ, lại bị doạ ngã ngược trở lại, vành mắt đỏ lên.
Lúc này Hoàng Bắc Nguyệt cũng không còn tâm trí đỡ A Lệ Nhã nữa, đeo mặt nạ lên đi ra ngoài, vừa đi vừa kéo theo Lạc Lạc hỏi: “Ngươi nói đi, thái t.ử Chiến Dã tại sao lại đến nước Bắc Diệu ?”.
“Ta cũng không biết! Nhưng thực sự Thái t.ử đã đến!” Lạc Lạc mang vẻ mặt vô tội, tại sao lúc này nhìn sư phụ đáng sợ như vậy…
Bước chân Hoàng Bắc Nguyệt bỗng nhiên khựng lại một cái, trong đầu nhớ đến thương đội kì lạ kia, cùng với giọng nói cao quý lạnh nhạt nhưng đầy khí thế trong xe ngựa.
Chiến Dã!!!
Hoàng Bắc Nguyệt lập tức buông tay Lạc Lạc, đúng lúc Cát Khắc dắt ngựa đi qua, nàng liền cướp ngựa trong tay hắn, nhảy lên, quay lại nói với Lạc Lạc: “Dẫn đường!”
Lạc Lạc cũng nhảy lên lưng ngựa, phi về phía trước, hai người một trước một sau liền rời đi.
Cát Khắc vẫn còn đang ngây ngốc, cả buổi trời mới có phản ứng, hô to một tiếng: “Vương, người muốn đi đâu vậy?”