Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 300 Bị Vây Trong Lao Tù

Vị Ương đi ra phía trước, thú Chức Mộng nhìn thấy liền sợ né tránh ra, trốn sau y bào của Mộc Thương. Vị Ương dùng đuôi rắn quét thân thể Hoàng Bắc Nguyệt, thấy không nhúc nhích mới quấn thân thể Hoàng Bắc Nguyệt lên, chậm rãi rời khỏi thạch thất.

Trong góc thạch thất, bộ xương lẳng lặng nhìn mọi việc phát sinh, huyết mạch duy nhất của hắn chịu khổ, mà hắn chỉ có thể ở đó an tĩnh vĩnh hằng.

Máu của Hoàng Bắc Nguyệt chảy trên mặt đất quanh co khúc khuỷu, chậm rãi chảy tới bộ xương kia, xuyên thấu qua quần áo vải vóc, chậm rãi thẩm thấu vào trong xương.

Trên đầu bộ xương kia, sợi tóc màu đỏ như nhẹ nhàng đung đưa một chút, xung quanh không hề có một tia gió.

Mà trong nạp giới của Hoàng Bắc Nguyệt, Vạn Thú Vô Cương nhảy giật mình, giống như trái tim nhịp nhàng, một tia hắc khí rất nhỏ tựa như không nhìn thấy từ hắc ngọc xuất hiện. Hắc khí từ trong nạp giới chậm rãi tràn ra, quấn quanh ngón tay nàng vài vòng, sau đó liền tiến vào trong ống tay áo. Biến hóa rất nhỏ này không nhìn chằm chằm thì căn bản không nhìn thấy, cho nên Mộc Thương cùng Vị Ương cũng không phát hiện.

*****

Bị ném vào địa lao âm u, Vị Ương vỗ vỗ tay, cười lạnh nói: “Chỗ này là nơi k.h.ủ.n.g b.ố tàn ác nhất Thành Tu La, ngươi nếu hành động thiếu suy nghĩ sẽ đem Minh tới, đến lúc đó, không cẩn thận bị biến thành nửa người nửa thú, Vương chúng ta nhất định sẽ không yêu ngươi.”

Hoàng Bắc Nguyệt khôi phục cực nhỏ ý thức, nghe vậy chỉ ảm đạm cười, quay mặt không nhìn Vị Ương nữa. Nàng hiện tại cũng không thể phô trương thanh thế, Vị Ương khinh thường hừ một tiếng, khóa cửa lao, bỏ thêm một tầng nguyên khí cấm chế rồi mới xoay người rời đi.

Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đứng lên, tựa vào cửa lao, nhắm mắt điều trị nguyên khí trong thân thể, khôi phục được một chút, vết thương do thú Chức Mộng gặm thật không dễ nhìn. Cũng may trong nạp giới không thiếu t.h.u.ố.c chữa thương, lấy mấy cái chai t.h.u.ố.c ra bôi lên vết thương, nơi này cũng không có điều kiện để băng bó cẩn thận, trong hoàn cảnh ác liệt, sống sót là mục tiêu hàng đầu, những thứ khác cũng không quan trọng.

“Có đau không?” Trong thân thể Yểm lâng lâng hỏi một câu, giọng nói mang hàm xúc quan tâm.

“Hỏi vô nghĩa!” Hoàng Bắc Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, loại này vết thương mà nói không đau thì tuyệt đối là giả!

Yểm trong lòng cảm thông nói: “Hoàn hảo không c.ắ.n mặt, nếu không…”.

“Ngươi đến cùng đang lo lắng cái gì? Cắn mặt cũng không quan hệ với ngươi mà!” Hoàng Bắc Nguyệt trề môi, nàng không quá mức coi trọng diện mạo, tuy nhiên vừa rồi cũng may mắn mặt được bảo vệ không tồi.

“Ta không thể chịu đựng được cảnh sống trong thân thể một người quái dị.” Yểm nói vô cùng đúng lý hợp tình.

Nghe hắn nói, Hoàng Bắc Nguyệt tức giận đến hơi kém hộc m.á.u, người này…

“Tuy nhiên rất kỳ quái, rõ ràng vừa rồi rất đau, hiện tại thế nào cũng không thấy đau”. Hoàng Bắc Nguyệt cử động vùng vai bị c.ắ.n nghiêm trọng kia, phát hiện động tác khá linh hoạt, không khỏi kinh ngạc nói. “Chẳng lẽ ta luyện ra d.ư.ợ.c lợi hại như vậy?” Nàng thì thào nói.

Yểm cười nhạo nói: “Ngươi đừng tưởng bở! Ngươi nghĩ t.h.u.ố.c của ngươi là t.h.u.ố.c tiên sao?”.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng nhíu lại mày nói: “Nhưng thật sự không hề đau”. Nàng mở quần áo ra, nhìn thấy vết thương trên vai đã kết vảy, đang dần khôi phục, tốc độ nhanh như vậy nàng chưa từng trải qua.

“Không thể nào… .” Yểm đã nhìn thấy vết thương vừa nãy, không nhịn được chậc lưỡi.

Hoàng Bắc Nguyệt nhắm mắt lại, xem xét phù nguyên chuyển động trong cơ thể, điều khiến nàng vui mừng lẫn sợ hãi là lỗ hổng trên phù nguyên tự chữa trị khép lại dần, mặc dù hiện tại chưa hoàn toàn khép lại, nhưng còn hơn vừa rồi.

Hoàng Bắc Nguyệt giờ phút quả thực mừng rỡ như điên, nếu không phải bản thân đang bị trọng thương, nàng thật đúng là muốn nhảy dựng lên! Tâm lý ngây thơ như vậy thật lâu chưa từng xuất hiện! Nếu phù nguyên có thể tự chữa trị xong, nàng chạy khỏi Thành Tu La cũng không phải việc khó.

Nhận thấy tâm tình nàng vui mừng, Yểm không nhịn được hỏi: “Này này, ngươi có phải bị đ.á.n.h choáng váng rồi không, hiện tại bị nhốt mà vẫn cao hứng như thế?”

Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười, nói : “Phù nguyên đang chậm rãi khôi phục, ngươi nói ta có nên cao hứng hay không?”

Yểm nghe xong cảm giác như nuốt phải một quả trứng gà, mãi sau mới nói: “Cái gì?” Hắn không cảm giác được Hoàng Bắc Nguyệt cùng Vạn Thú Vô Cương liên lạc, không có Vạn Thú Vô Cương, phù nguyên chữa trị thế nào được? Theo hắn biết, Vạn Thú Vô Cương chi phối hết thảy sức mạnh bùa chú, chỉ có người sở hữu khối hắc ngọc thần bí mới có thể sử dụng Thuật Bùa Chú!

Hoàng Bắc Nguyệt xem xét lại một lần, chính mình cũng thấy khó tin, đúng là Phù Nguyên đang chậm rãi khôi phục.

“Thật kỳ quái”. Yểm thì thào nói, chẳng lẽ có tin tức trọng yếu nào bị hắn bỏ sót sao? Tuy nhiên, Hoàng Bắc Nguyệt có thể khôi phục, đối với hắn là tin tốt, dù sao hắn cũng muốn ra khỏi Thành Tu La.

“Ngươi đừng cao hứng quá sớm, nhìn thương thế cùng tốc độ khôi phục phù nguyên cũng mất vài ngày, những người bắt giam ngươi có thể đến bất cứ lúc nào”. Yểm chậm rãi nói, không phải hắn muốn dội chậu nước lạnh vào sự cao hứng của nàng, mà bị nhốt ở đây thật sự không ai cao hứng được.

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, nàng cũng biết tình cảnh hiện tại, vừa rồi cao hứng chẳng qua là nhất thời, hiện tại tỉnh táo lại, nàng phải cân nhắc kĩ càng kế hoạch tiếp theo. Dựa vào cửa phòng giam, Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi nói: “Ta có dự cảm không tốt”.

“Ta cũng có.” Yểm cười nói.

Hai người đang nói, liền nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi truyền đến.

“Đại nhân, dựa theo phân phó của ngài, đ.á.n.h nàng thành trọng thương, hiện tại không có cực nhỏ năng lực phản kháng.” Tiếng nói này là của Vị Ương! Lời nói không được đáp lại, nhưng có vẻ nhận được chỉ thị liền không đi theo tới.

Hai bên phòng giam có ngọn đèn lần lượt chiếu sáng, ánh sáng đột ngột làm Hoàng Bắc Nguyệt híp mắt lại, đầu nghiêng sang một bên. Nàng có thể cảm giác người kia đi tới phía sau nàng thì dừng lại, không biết gió lạnh từ nơi nào thổi tới, nàng không nhịn được cúi người cuộn mình.

Bên trong Yểm đột nhiên nở nụ cười quỷ dị, “Hắc hắc, hắc hắc….”

Hoàng Bắc Nguyệt cũng nhẹ nhàng nhếch khóe miệng, không biết tại sao, tâm lý lại bình tĩnh, bình tĩnh đến mức trước đây chưa từng có. Nếu người đã tới, cứ đưa lưng không ngoảnh lại cũng không phải kế lâu dài, dứt khoát đối mặt, làm rõ mọi chuyện. Nàng cử động một chút, vết thương trên thân thể bị chạm phải, đau đến khó tin, tuy nhiên nàng tâm tính luôn kiên định, lúc bị gặm c.ắ.n cũng không rên một tiếng, hiện tại cũng sẽ không hề nhăn mặt!

Chậm rãi xoay người, ngẩng đầu, nhìn y bào màu đen, ánh mắt từ từ hướng về phía trước, chờ ngọn đèn dầu chiếu rọi rõ ràng, nhìn thấy một khuôn mặt tuấn mỹ không chút gợn sóng. Con ngươi đen nhánh đồng dạng nhìn xuống, có chút lãnh khốc quang mang lóe ra.

Tâm lý đã sớm chuẩn bị, nhưng vẫn nhảy một chút, Hoàng Bắc Nguyệt mím môi, thản nhiên cười: “Sư phụ”.

Yểm chợt cười đi ra, người này luôn luôn không khách khí, bắt được cơ hội cười nhạo nàng, sẽ hung hăng cười nhạo một phen! Hoàng Bắc Nguyệt lần này cũng không tức giận, bởi vì chính mình đáng bị châm chọc.

Chương 300 Bị Vây Trong Lao Tù - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia