Sau khi Hoàng Bắc Nguyệt lui một bước, âm thầm c.ắ.n răng, nếu không phải bị Linh Tôn cầm phù nguyên đi, nàng cần gì phải hao khí lực đối phó với tên Mạnh Kỳ Thiên này.
“Bắc Nguyệt quận chúa! Mang Nhã Ngọc đi trước, Bổn cung chống đỡ hắn!” Nhã hoàng hậu ở phía sau lớn tiếng nói. Lúc Mạnh Kỳ Thiên sửng sốt, một đoàn lửa cháy đột nhiên phóng lên cao, vây xung quanh Mạnh Kỳ Thiên.
Độc Giác Thú sau lưng phát ra một tiếng phẫn nộ, cúi đầu, muốn dùng sừng nhọn trên đầu đối phó Nhã hoàng hậu. Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng xoay người lại, một kiếm đỡ lại sừng Độc Giác Thú. Nó rất phẫn nộ, mở miệng, gió xoay tròn trong miệng như đinh ốc đ.â.m về phía n.g.ự.c Hoàng Bắc Nguyệt!
Nhã hoàng hậu thấy thế, vội vàng đ.á.n.h thốc lên, đẩy Hoàng Bắc Nguyệt đổ sang một bên, chính mình bị gió xoay tròn đ.á.n.h trúng thân thể, cả người lập tức bay ra!
“Mẫu hậu!” Phong Nhã Ngọc vội vàng đi cứu Nhã hoàng hậu, Hoàng Bắc Nguyệt cũng nhân cơ hội c.h.é.m một đao trên thân thể Độc Giác Thú, sau đó thả một cái băng lao, khóa hắn lại!
Xong xuôi hết thay, Hoàng Bắc Nguyệt liền lập tức xoay người lại, nâng Nhã hoàng hậu dậy liều mạng đi lên phía trước.
Mạnh Kỳ Thiên bị lửa vây trong khoảng thời gian ngắn không ra được, có thể tranh thủ thời gian chạy trốn vào mật đạo, chỉ cần vào đó, mê cung rắc rối phức tạp sẽ ngăn trở bọn họ!
Rốt cuộc đi tới cửa mật đạo, Hoàng Bắc Nguyệt không quản gì nữa, một đao bổ cửa mật đạo chỗ núi giả ra, ba người cùng nhau đi vào.
Trong đường hầm u ám, chỉ nghe thấy trống n.g.ự.c cùng hô hấp, còn có tiếng bước chân vội vã.
“Bắc Nguyệt quận chúa” Nhã hoàng hậu thần trí không rõ ràng lắm, nhưng vẫn mở miệng nói: “Để ta xuống đi, mang theo ta các ngươi không trốn xa được.”
“Mẫu hậu!” Phong Nhã Ngọc khóc nức nở, “Ta không muốn bỏ lại người!”
“Đứa nhỏ ngốc, ngươi giữ được tánh mạng mới là trọng yếu” Nhã hoàng hậu nhổ ra một b.úng m.á.u, cầm c.h.ặ.t t.a.y Hoàng Bắc Nguyệt nói, “Ngươi hẳn biết, cho dù ta ra ngoài cũng không sống được, buông ta xuống đi.”
Hoàng Bắc Nguyệt nhíu c.h.ặ.t mày, nàng không thích loại cảm giác này!
Nàng muốn cứu người mà người lại c.h.ế.t đi, không thể thích loại cảm giác này!
“Ngươi vừa rồi chiến đấu với Mạnh Kỳ Thiên, chính là dùng Thuật Bùa Chú?” Không muốn nói tới chuyện buông tay với bà, Hoàng Bắc Nguyệt hỏi sang chuyện khác.
Nhã hoàng hậu vui mừng nở nụ cười: “Ngươi đã nhìn ra, quả nhiên, ngươi là con của hắn”
Tâm lý như bị kích thích, tay Hoàng Bắc Nguyệt run nhè nhẹ, nhưng vẫn chịu đựng kích động nói: “Ngươi quen ông ta?”
Nhã hoàng hậu gật đầu, nói: “Hắn là sư đệ ta, từ nhỏ bị một con thần thú nuôi lớn….” Nhã hoàng hậu cầm lấy tay nàng, không đi được, chân cũng kéo trên mặt đất.
Hoàng Bắc Nguyệt vững vàng siết c.h.ặ.t lấy thắt lưng của bà, tránh để bà ngã xuống, nhưng Nhã hoàng hậu nhất định không chịu đi, dựa vào vách tường mật đạo ngồi xuống.
“Ta có thể mang ngươi ra ngoài !” Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng từ nạp giới lấy ra các loại linh d.ư.ợ.c chữa thương đến, đút cho nàng ăn.
Nhã hoàng hậu lắc đầu cự tuyệt, vui mừng cười: “Ta không giống sư đệ thông minh tuyệt đỉnh như vậy, năm đó sư phụ nhặt hắn về, đã nói hắn trời sinh kỳ cốt, tư chất siêu quần, tuyệt đối là thiên tài trăm ngàn năm khó gặp … . Khụ khụ khụ…”
Năm đó tại Địa Hỏa Môn, tiểu sư đệ vừa vào cửa, sư phụ phá lệ thương yêu hắn, tự mình dạy hắn đủ loại pháp thuật, các tuyệt kỹ tinh túy của môn phái, toàn bộ truyền thụ cho hắn.
Hắn học nhanh, người khác một trăm năm cũng không đột phá được giới hạn. Hắn mấy tháng có thể đột phá. Sau một năm ở Địa Hỏa Môn, hắn từ một đứa trẻ không biết bất cứ cái gì biến thành đệ t.ử duy nhất của Địa Hỏa Môn có thể so chiêu cùng sư phụ.
Sư phụ rất vui mừng, hứa hắn sau trăm tuổi sẽ cho tiếp quản Địa Hỏa Môn, dẫn theo đệ t.ử Địa Hỏa Môn làm rạng danh môn phái.
“Vấn Thiên, nếu ngươi có thể kiềm chế tính tính ngang bướng, sư phụ càng yên tâm với ngươi hơn.” Sư phụ đã hơn hai trăm tuổi, thường thường nói với tiểu sư đệ như vậy.
Vấn Thiên, chính là tên mà sự phụ đặt cho hắn, sư phụ cho tới bây giờ cũng không ẩn giấu sự đắc ý cùng kiêu ngạo về đệ t.ử của mình.
Vấn Thiên vốn không có tên, hắn bị thần thú nuôi lớn, ở trong rừng quen phóng túng, không nói chuyện, cái gì cũng không hiểu, có đôi khi quần áo cũng không mặc, trần chuồng chạy khắp núi.
May là khi đó hắn không đến mười tuổi, nếu không nhiều sư tỷ sư muội cũng mắc cỡ. Sư phụ cũng mất một năm dạy hắn mặc quần áo cùng nói chuyện.
Lúc mới tới, mọi người gọi hắn là con hoang, một số sư huynh ghen ghét chuyện sư phụ tốt với hắn như vậy, liền tìm cơ hội bắt nạt, trêu đùa hắn.
Vấn Thiên không biết gì hết, bị các sư huynh vui đùa gây họa rất nhiều, lần nghiêm trọng nhất là cướp sứ giả của nước Nam Dực phái đến nước Bắc Diệu.
Vị sứ giả kia, là trưởng công chúa Huệ Văn.
Lần đó gây náo loạn rất lớn, nước Bắc Diệu cùng nước Nam Dực suýt vì thế mà khai chiến. Lúc ấy là loạn thế, quốc gia chỉ vì một chút chuyện nhỏ là có thể gây chiến tranh.
Về sau, chính trưởng công chúa Huệ Văn trở về, nói chỉ là một trò đùa giỡn mà thôi, mới tránh đại họa. Mà Vấn Thiên sau khi trở về bị sư phụ nhốt lại, không cho phép hắn ra ngoài.
Vấn Thiên cũng phá lệ không náo loạn, tuy nhiên từ đó về sau, Vấn Thiên không giống như trước nữa, nghiêm túc học hỏi, khắc khổ học tập, mỗi ngày nghiên cứu kinh quyển đến đêm khuya, trời chưa sáng đã luyện kiếm.
Hắn không chỉ tập võ mà còn chạy đến thư phòng của sư phụ lật xem sách vở mà hắn vẫn không hiểu. Sư phụ rất vui mừng, dạy hắn biết chữ, nói cho hắn văn vẻ, dần dần, con hoang năm đó lột xác.
Hắn chậm rãi lớn lên, mặc dù tính cách cuồng ngạo không câu nệ, đường hoàng hào hiệp, nhưng hắn cũng tinh thông thi thư lễ nghi, cầm kỳ thi họa, hơn nữa dung nhan tuấn mỹ, trong sư môn không ít sư tỷ, sư muội rung động.
Các sư huynh thấy vậy không ghen ghét không được, đặc biệt trong đó có đại sư huynh vốn yêu thương tiểu sư muội Giáng Tuyết. Đại sư huynh liền ghen tỵ, đối nghịch với Vấn Thiên khắp mọi nơi!
Nếu sư phụ không qua đời sớm, có lẽ vẫn có thể dạy Vấn Thiên mấy năm, Vấn Thiên dù sao vẫn quá nhỏ tuổi, không thể đảm đương hết mọi việc. Nhưng vào một ngày mùa đông, sư phụ vốn luôn cường tráng khoẻ mạnh lại lặng lẽ qua đời.
Sư phụ qua đời, các đệ t.ử liền coi chức chưởng môn thành miếng thịt béo mà tranh đoạt. Trước đây sư phụ nói để Vẫn Thiên sau trăm tuổi kế thừa chức chưởng môn, nhưng hiện hắn quá nhỏ tuổi, hơn nữa đám người đại sư huynh lòng lang dạ sói không từ thủ đoạn.
Bọn họ lừa Vấn Thiên vào Thành Tu La, muốn mượn tay Thành Tu La g.i.ế.c c.h.ế.t hắn, nhưng Vấn Thiên lại bình yên vô sự còn sống trở về, đám người Đại sư huynh liền nói xấu hắn là người mà Thành Tu La phái tới để dò xét võ học cao thâm của Địa Hỏa Môn.
Vấn Thiên tính tình cương trực, sao có thể chịu sỉ nhục như vậy, liền chính mình phế võ công đi, ôm tro cốt sư phụ, ném hết mọi đồ vật của Địa Hỏa Môn, trong lúc đầy trời tuyết rơi đã rời khỏi Địa Hỏa Môn.
Mặc dù võ công bị phế, nhưng đám người Đại sư huynh sợ hãi thiên tài tuyệt thế này một ngày phất cờ trở lại uy h.i.ế.p bọn họ, liền phái môn hạ đệ t.ử đuổi g.i.ế.c Vấn Thiên. Nhưng Vấn Thiên biến mất giữa trời tuyết, không ai biết hắn đi đâu.
Trên mặt Nhã hoàng hậu chậm rãi xuất hiện thần sắc xám xịt, hồi tưởng về chuyện xưa lúc mình còn là thiếu nữ thanh xuân ngây thơ hồn nhiên, nhận lệnh sự phụ dạy Vấn Thiên đ.á.n.h cờ. Mà tiểu sư muội Giáng Tuyết, tài đ.á.n.h đàn xuất chúng, liền dạy Vấn Thiên đ.á.n.h đàn.