quá đầy, quá nóng, tôi cảm thấy mình như sắp tan chảy.
Sau đó tôi cảm thấy anh cũng đạt tới.
Những luồng năng lượng tuôn vào hòa quyện cùng sự co thắt của tôi, từng đợt từng đợt, nhấn chìm tôi hoàn toàn.
Rất lâu rất lâu sau, những sợi tơ chậm rãi thả lỏng, biến trở lại thành những chiếc xúc tu bình thường, nhẹ nhàng quấn lấy tôi.
Tôi mềm nhũn trong lòng anh, không nhấc nổi một ngón tay.
Những chiếc xúc tu khẽ cọ xát vào tôi, như đang an ủi.
Anh cúi đầu nhìn tôi, trong đôi mắt đó cuối cùng cũng có một tia cười. Rất nhạt, nhưng quả thực là đang cười.
Tôi giơ tay, nhéo nhéo mặt anh.
"Ấu trĩ!"
Anh không nói gì. Nhưng anh ôm tôi c.h.ặ.t hơn.
Những chiếc xúc tu quấn từng vòng từng vòng, quấn lấy chúng tôi vào nhau.
Những món đồ sưu tầm xung quanh lặng lẽ nhìn chúng tôi, như một đám chứng nhân trầm mặc.
16
Kể từ đó, thời gian trôi qua.
Trôi qua bao nhiêu, tôi không rõ lắm. Dưới đáy biển sâu không có ngày đêm, chỉ có những phong cảnh mà anh đưa tôi đi xem.
Anh đưa tôi đi xem rất nhiều nơi.
Rãnh biển sâu nhất. Nơi đó tối om, không có lấy một tia sáng.
Nhưng ánh sáng xanh u tối trên người anh đã soi sáng xung quanh, tôi nhìn thấy những sinh vật cổ đại chưa từng thay đổi trong hàng trăm triệu năm... trong suốt, trông như đến từ ngoài hành tinh, đang chậm rãi bơi lội trong bóng tối.
Anh mang tôi xuống mãi, xuống mãi, xuống mãi, cho đến khi tôi cảm nhận được cảm giác áp bức chưa từng có. Sau đó anh dừng lại, nhìn tôi, những chiếc xúc tu khẽ quấn lấy thắt lưng tôi.
Tôi nói trong lòng: “Đủ rồi, đã thấy rồi.”
Thế là anh lại mang tôi quay về.
Rìa núi lửa dưới đáy biển.
Dung nham nóng bỏng tuôn trào từ các khe nứt, gặp nước biển lạnh giá, nổ tung thành hơi nước và ánh sáng đầy trời.
Những ánh sáng đó màu đỏ, màu cam, màu vàng, nở rộ rồi vụt tắt trong bóng tối, nở rộ rồi vụt tắt.
Tôi nhìn những ánh sáng đó, đôi mắt lấp lánh. Anh ở bên cạnh nhìn tôi.
Hiện trường xác cá voi rơi xuống. Một bộ xương khổng lồ nằm lặng lẽ dưới đáy biển, vô số sinh vật vây quanh nó mà sống... có loài ăn thịt, có loài gặm xương, có loài ký sinh trong kẽ xương.
Anh nói đó là "bữa tiệc náo nhiệt nhất của biển sâu", phải kéo dài mấy năm mới kết thúc. Tôi nhìn những sinh vật nhỏ bé đó bận rộn, chợt cảm thấy, cái c.h.ế.t cũng có thể rất đẹp.
Thành phố của những con tàu đắm.
Hàng chục con tàu đắm từ các niên đại khác nhau chồng lên nhau, như một bảo tàng tàn tích dưới đáy biển.
Có những con bằng gỗ, đã sắp mục nát. Có những con bằng sắt, gỉ sét thành màu nâu đỏ.
Anh dẫn tôi xuyên qua những con tàu đó, chỉ cho tôi xem những món đồ thú vị... một chiếc đĩa sứ không vỡ, một bức tượng vẫn còn nhìn ra khuôn mặt, một chiếc két sắt đã gỉ sét.
Tôi hỏi anh đã mở ra chưa, anh lắc đầu. Tôi nói muốn mở ra xem, những chiếc xúc tu liền khẽ giật một cái, kéo mở cửa ra.
Bên trong chẳng có gì cả, chỉ có nước biển.
Mỗi lần xem xong, anh đều nhìn tôi. Trong đôi mắt đó có một tia hy vọng khó mà phát hiện được... Em thích không?
Lần nào tôi cũng gật đầu, đôi mắt lấp lánh.
Những chiếc xúc tu liền nhẹ nhàng cọ xát vào mặt tôi, như đang nói: Thích là tốt rồi.
Tôi cười rất vui vẻ.
Thực sự rất vui vẻ.
Chỉ là thỉnh thoảng, vào những đêm rất sâu, tôi sẽ nhớ lại một vài thứ.
Nhiệt độ của ánh nắng rơi trên da thịt. Cảm giác gió thổi qua mái tóc. Những khuôn mặt thân quen đó.
Chỉ là trong khoảnh khắc. Tôi chưa bao giờ nói ra, vì anh chưa bao giờ hỏi.
Nhưng anh cảm nhận được.
Một ngày nọ, anh đưa tôi bơi lên trên.
Tôi ngẩn người.
Bởi vì đó là hướng đi lên... hướng rời khỏi biển sâu.
Tôi muốn hỏi anh định làm gì, nhưng anh chỉ quấn lấy thắt lưng tôi, tiếp tục đi lên.
Càng lúc càng sáng. Nước biển từ màu đen biến thành màu xanh thẫm, từ xanh thẫm biến thành xanh nhạt, từ xanh nhạt biến thành trong suốt.
Tôi trồi lên mặt nước.
Ánh nắng lần đầu tiên rơi trên mặt tôi.
Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận nhiệt độ đã lâu không thấy. Ấm áp, sáng sủa, từ da thịt xuyên thấu vào trong tim. Tôi hít một hơi thật sâu, đó là không khí, không phải nước biển.
Tôi mở mắt ra, nhìn thấy mặt biển bao la không bờ bến, bầu trời xanh đến không thực.
Có mây, có gió, có bóng dáng của đàn hải âu nơi xa.
Sau đó tôi nhìn thấy anh.
Anh ở ngay bên cạnh tôi, nước biển ngập đến thắt lưng anh.
Những chiếc xúc tu khẽ đung đưa trong nước biển, ánh nắng chiếu lên mái tóc bạc của anh, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Anh có thể thở trong không khí.
Sau khi cộng sinh, anh có thể sống trong thế giới của tôi.
Tôi nhìn anh, không thốt nên lời.
Những chiếc xúc tu nhẹ nhàng cọ xát vào mặt tôi. Giọng anh vang lên trong đầu tôi, trầm thấp, như tiếng sóng biển:
"Sau này em muốn đi đâu cũng được."
Tôi sững sờ.
Muốn quay lại mặt biển xem mặt trời, thì đến. Muốn đi biển sâu xem xác cá voi, thì quay lại. Muốn đi bất cứ nơi nào...
Đều được.
Anh cúi đầu nhìn tôi, trong đôi đồng t.ử dựng đứng màu vàng kim đó phản chiếu bầu trời và cả tôi.
"Chỉ cần anh ở bên cạnh em."
Tôi nhìn anh, nhìn những chiếc xúc tu đó, nhìn con quái vật từng sống một mình trong biển sâu suốt một ngàn năm này...
Tôi đột nhiên mỉm cười.
Cười rồi lại khóc, trong mắt có thứ gì đó tuôn trào. Tôi không phân biệt được đó là nước biển hay thứ gì khác.
Tôi kiễng chân, hôn lên.
Ánh nắng rơi trên người chúng tôi, rất ấm.
Rất lâu sau, tôi buông anh ra.
"Vậy em muốn đưa anh đi xem núi tuyết." Tôi nói.
Anh ngẩn người một chút.
"Đi xem sa mạc. Đi xem thảo nguyên. Đi xem tất cả những gì chúng ta chưa từng thấy."
Những chiếc xúc tu nhẹ nhàng quấn lấy thắt lưng tôi.
"Được."
"Anh sẽ đi cùng em chứ?"
Anh nhìn tôi, trong đôi mắt đó toàn là bóng hình của tôi.
"Mãi mãi."
Tôi mỉm cười.
Nơi xa, hải âu lướt qua chân trời.
Tôi nắm lấy tay anh, bơi về phía bờ.
Những chiếc xúc tu nhẹ nhàng đung đưa dưới nước, như một cánh đồng cỏ biển đang phát sáng.
Tôi biết, dù tôi có đi đâu, anh cũng sẽ ở đó.
Dù anh có đi đâu, tôi cũng sẽ ở đó.
Đây chính là ý nghĩa của cộng sinh.