Hoàng đế băng hà quá sớm, khi tuổi còn trẻ ta đã trở thành Thái hậu.
Để hoàng nhi có thể ngồi vững trên ngôi vị, ta không còn cách nào khác ngoài việc dâng mình cho Nhiếp chính vương, cùng hắn trở thành một đôi uyên ương vụng trộm.
Về sau, khi hoàng nhi đến tuổi trưởng thành, cuối cùng cũng thu hồi được hoàng quyền.
Ta dâng cho Nhiếp chính vương một chén rượu độc, tiễn hắn xuống hoàng tuyền.
Nhưng ta không ngờ rằng, hắn cũng đã hạ độc ta.
Khi cơn đau hành hạ đến mức ta phun ra máu, hắn ôm chặt lấy ta vào lòng, ghé sát bên tai cười điên cuồng:
“Muốn chết thì cùng chết. Chết rồi vừa hay cùng nhau đầu thai.”
Máu của chúng ta hòa lẫn vào nhau.
Cuối cùng chẳng ai có được kết cục tốt đẹp.
Trước lúc chết, trong cơn mơ hồ, ta nghĩ:
Đời này làm Thái hậu thật quá đỗi uất ức.
Chưa từng có lấy một ngày sống yên ổn.
Nếu thật sự có thể đầu thai chuyển kiếp, ta nhất định phải tránh xa hai tên chết yểu kiêm kẻ điên này thật xa.
Thế nhưng, ta không được đầu thai.
Ngược lại còn trọng sinh trở về đúng ngày yến tiệc trong cung, nơi hoàng thượng ban hôn.
Thái tử đang cầm miếng ngọc bội phượng văn duy nhất, định trao cho người mình yêu mến.
Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt ta trong chốc lát.
Dường như đã hạ quyết tâm muốn trao ngọc bội cho ta.
Nhưng ngay giây tiếp theo, ta cúi đầu, khẽ nghiêng người sang một bên, để hắn nhìn rõ người đứng phía sau ta.
Là Tống Tú Oánh.
Nàng là người đã cùng hắn sống chết có nhau ở kiếp trước.
…