Truyện thuộc thể loại niên đại văn hư cấu! Hư cấu! Hư cấu!

Tinh Tế, năm 2530.

“Bác sĩ, tôi muốn từ bỏ việc điều trị cho Lâm Sơ Hạ!”

“Nhưng bệnh nhân vẫn còn có thể cứu chữa, chúng ta có thể thử các biện pháp khác xem sao!”

Vị bác sĩ nhìn người phụ nữ trước mặt, không thể tin được đây là lời mà một người mẹ có thể thốt ra. Bà ta muốn từ bỏ mạng sống của con gái mình! Đứa trẻ kia còn chưa đầy mười tám tuổi, cứ thế mà buông tay sao?

“Tôi là người giám hộ, tôi có quyền quyết định. Đừng lãng phí thời gian nữa, mau đưa giấy tờ cho tôi ký tên!”

Người phụ nữ ăn mặc tinh xảo, vẻ mặt đầy sự không kiên nhẫn. Phải đích thân đi một chuyến vì chút chuyện cỏn con này khiến bà ta cảm thấy chán ghét đến c.h.ế.t. Buổi chiều bà ta còn có hẹn đi làm đẹp, nếu không tranh thủ bảo dưỡng nhan sắc ngay bây giờ, tương lai làm sao tranh lại những ả đàn bà quyến rũ kia.

Bất quá cũng may, con nha đầu vô dụng Lâm Sơ Hạ rốt cuộc cũng sắp c.h.ế.t! Mà bà ta cũng đã có một đứa con trai mang gen hoàn mỹ, gia sản nhà họ Lâm này chắc chắn phải có một phần của bà ta.

Bác sĩ còn muốn tranh thủ thêm cơ hội cho Lâm Sơ Hạ, nhưng ngặt nỗi người phụ nữ kia quá kiên quyết, ông chỉ đành trân trân nhìn bà ta ký tên. Đứa trẻ này thật quá đáng thương, cứ như vậy bị người thân từ bỏ, rõ ràng vẫn còn cơ hội trị liệu mà.

Trong phòng bệnh, Lâm Sơ Hạ bình tĩnh quan sát tất cả qua màn hình ảo, trong lòng lại chẳng hề gợn lên chút bi thương nào. Rốt cuộc, người phụ nữ này tuy trên danh nghĩa là mẹ cô, nhưng giữa họ chẳng hề thân thiết.

Không còn cách nào khác, ai bảo cô là một "tàn thứ phẩm" (sản phẩm lỗi), lúc bị vứt bỏ thì người ta căn bản chẳng cần do dự.

Sau khi bước vào thời đại Tinh Tế, xã hội đề cao sự tự do sinh sản. Mọi người có thể chọn tự mình nuôi dưỡng con cái, hoặc cũng có thể chọn hiến tặng một phần gen rồi gửi nuôi đứa trẻ lớn lên ở nơi khác. Cô là một đứa trẻ được gửi nuôi, mãi đến năm mười tuổi mới được đón về cái nơi gọi là "nhà".

Nhưng cha mẹ đối với cô chẳng hề quan tâm, trong ánh mắt họ thậm chí còn mang theo vài phần chán ghét. Đơn giản vì cô gặp vấn đề trong quá trình dung hợp gen, không chỉ thân thể ốm yếu mà tướng mạo cũng tầm thường. Không thể làm rạng danh cha mẹ, lại càng không thể dùng để liên hôn gia tộc, quả thực chính là một phế vật!

Nếu không phải vì muốn có thêm một phần bảo đảm trong cuộc chiến tranh giành gia sản, Lâm Sơ Hạ cảm thấy có lẽ cô còn chẳng có cơ hội gặp mặt cặp cha mẹ hờ này.

Về sau, mẹ cô rốt cuộc cũng nhận về một bé trai. Tuy chỉ số thông minh hơi thấp một chút, nhưng thân thể lại cực kỳ khỏe mạnh, sống đến bảy tám chục tuổi cũng không thành vấn đề. Từ đó về sau, cô giống như người vô hình, chẳng còn ai hỏi han đến.

Bác sĩ nói không sai, nếu dùng loại t.h.u.ố.c mới nhất, có lẽ cô còn có thể cầm cự thêm một năm. Nhưng cô không muốn kiên trì nữa, quá mệt mỏi rồi.

“Tiến sĩ Lâm, bọn họ đã từ bỏ cô, cô vẫn muốn để lại tất cả mọi thứ cho bọn họ sao?”

Lâm Sơ Hạ nhìn người đàn ông bên cạnh. Hắn mặc một bộ vest phẳng phiu, cặp kính gọng vàng lóe lên tia sáng, vẻ mặt nôn nóng chờ đợi quyết định của cô.

“Nếu bọn họ đã cảm thấy tôi là gánh nặng, phỏng chừng cũng chẳng để bụng chút đồ vật này đâu.”

Lâm Sơ Hạ cười nhạt, trên gương mặt tái nhợt vì nụ cười này mà hiện lên chút sinh cơ hiếm hoi.

Người đàn ông nhanh ch.óng đứng bật dậy, biểu cảm có chút kích động. Vậy thì thật sự quá tốt! Doanh số của hắn sắp đạt chỉ tiêu rồi!

“Tiến sĩ Lâm, vậy ngài định chấp nhận đề nghị của chúng tôi, hiến tặng vô điều kiện toàn bộ thành quả nghiên cứu khoa học cho Liên Minh để đổi lấy một cơ hội xuyên qua sao?”

Lâm Sơ Hạ cạn lời. Cô tuy thân thể không tốt, nhưng chỉ số thông minh rất cao đấy nhé. Du hành thời không vẫn còn đang trong giai đoạn nghiên cứu, thứ này rõ ràng là đi làm chuột bạch thí nghiệm. Nói cho hay là trao đổi ngang giá, nhưng thực tế là cô thuần túy chịu thiệt.

Lâm Sơ Hạ tuy sức khỏe kém nhưng IQ siêu cao, mấy năm nay cũng đạt được không ít thành tựu, nếu không cũng chẳng bị Liên Minh để mắt tới, dăm ba bận tới cửa thuyết phục. Chỉ là du hành thời không vượt quá lĩnh vực nghiên cứu của cô, cô không có hứng thú.

“Tôi cho rằng nhiễu loạn thời không đa chiều không phải là một lựa chọn chính xác.”

“Tiến sĩ Lâm, chúng tôi có thể cung cấp cho ngài một cơ thể khỏe mạnh ở một thời không khác, sống lâu trăm tuổi không thành vấn đề!”

“Không cần.”

“Chúng tôi còn có thể tặng kèm ngài một gia đình hoàn mỹ, cha mẹ yêu thương, cơm áo không lo!”

“Cái này……”

“Chúng tôi còn tặng thêm gói quà tân thủ, một không gian tùy thân chuyên dụng, bên trong có thể trồng trọt và trữ vật vô hạn!!”

“…… Các người làm như vậy, thật sự sẽ không lỗ vốn sao?”

“Chúng tôi còn có thể báo trước cho ngài toàn bộ cốt truyện, đảm bảo thông quan dễ dàng…… Hả? Tiến sĩ Lâm, ngài vừa nói gì?”

“Tôi nói…… Có thể cho tôi mang theo ký ức qua đó không?”

“(⊙o⊙)… Ách, cái này tôi có thể xin chỉ thị một chút.”

“Còn có thú cưng Mao Mao vẫn luôn bầu bạn với tôi nữa, tôi không thể rời xa nó.”

“Cái này... cũng không phải là không thể.”

“Tài sản hiện tại của tôi có thể quy đổi thành vật tư để đưa vào không gian được chứ? Tôi có khoảng vài tỷ Tinh tệ, tôi muốn đổi phần lớn thành lương thực, t.h.u.ố.c men, khoáng sản. Số còn lại thì đổi thành dụng cụ nghiên cứu khoa học, rốt cuộc nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, xem có thể làm chút nghiên cứu gì đó để g.i.ế.c thời gian hay không.”

Người đàn ông kính vàng cuối cùng cũng ký xong bản hợp đồng dày hơn 100 trang, không nhịn được đưa tay lau mồ hôi. Sao hắn cảm thấy mệt thế nhỉ? Tuy rằng thành quả nghiên cứu của Lâm Sơ Hạ thực sự rất cần thiết cho Liên Minh, nhưng bọn họ chi trả như vậy có phải là quá nhiều không?

Chương 1: Giao Dịch Xuyên Không - Quân Hôn 70: Bệnh Mỹ Nhân Được Đại Lão Nuông Chiều - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia