Đương nhiên, hắn dùng biện pháp của mình cũng có thể lấy mạng bọn họ. Nhưng nhìn Lâm Sơ Hạ đơn thuần tốt đẹp, nhìn ánh mắt đau lòng của bà nội, hắn đột nhiên không muốn tay mình dính m.á.u. Cô gái này tương lai sẽ là em gái hắn, hắn làm anh trai còn phải trong sạch để chăm sóc em gái chứ.
Nghĩ vậy, Tôn Hạo Trình sờ sờ tờ giấy khẩu cung trong túi, định bụng lát nữa sẽ nặc danh gửi đến Cục Công An, như vậy càng thêm chắc chắn.
Công an áp giải ba người đi, bọn họ vẫn còn cảm thấy không thể tin nổi. Kế hoạch hoàn hảo như vậy, tại sao lại thất bại? Chỉ cần thằng nhãi con kia c.h.ế.t, tất cả gia sản sẽ thuộc về bọn họ mà.
Bà cụ Tôn khóc nấc lên, vô cùng thương tâm: “Đều do tôi a! Tôi nghĩ ba mẹ nó mất rồi, chỉ còn hai bà cháu lẻ loi hiu quạnh, kéo họ hàng về ít nhất cũng có chỗ dựa. Nhưng tôi thật không ngờ, tâm địa bọn họ lại tàn nhẫn, đen tối như vậy. Bọn họ thế mà muốn g.i.ế.c c.h.ế.t cháu tôi, tôi thẹn với liệt tổ liệt tông nhà họ Tôn!”
Bà cụ khóc đến thương tâm, Tôn Hạo Trình dỗ dành nửa ngày bà mới bình tĩnh lại, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Lâm Sơ Hạ cảm thán, đây chính là lòng người. Rất nhiều người có thể cùng hoạn nạn, nhưng rất ít người có thể cùng phú quý. Bởi vì một khi phú quý, ngươi liền dễ dàng bị người ta ghen ghét, dòm ngó gia sản.
“Nội yên tâm đi, bọn họ bị bắt rồi, nhất định sẽ chịu trừng phạt thích đáng.”
Tôn Hạo Trình thề thốt cam đoan. Hắn tuyệt đối sẽ không buông tha cho đám người này. Bọn họ từ dưới quê bò lên thành phố, tưởng có công việc là cắm rễ được sao?
Hắn sẽ nghĩ cách tống cổ bọn họ về quê, để bọn họ nếm mùi bị người đời chê cười, thể diện mất hết.
Lâm Sơ Hạ nhìn ra được, sự trả thù của Tôn Hạo Trình mới chỉ bắt đầu, ba kẻ kia coi như xong đời. Tên này không hổ là người lăn lộn từ chợ đen đi ra, thủ đoạn rất nhiều, nhân thủ dưới trướng chắc cũng không ít. May mà cô đã ra tay trước kết thân, bằng không Lâm Sơ Xuân lại có thêm một trợ thủ đắc lực thì phiền to.
Tôn Hạo Trình phát hiện Lâm Sơ Hạ đang nhìn chằm chằm mình, không nhịn được bật cười. Đây là em gái hắn, tương lai hắn sẽ bảo vệ cô thật tốt.
……
Ông cụ Tô chuẩn bị ra về, Lãnh Kính Đình tự mình tiễn ông ra xe.
“Hài t.ử, phiền cháu chăm sóc Sơ Hạ giúp ta.”
Lãnh Kính Đình có chút lúng túng. Anh chăm sóc Lâm Sơ Hạ là tự nguyện, sao gần đây ai cũng cảm ơn anh thế nhỉ?
“Ông nội Tô, chuyện ông nhận Sơ Hạ làm cháu gái, tốt nhất vẫn là đừng vội nói cho người trong nhà biết ạ.”
Ông cụ Tô nghe vậy liền thở dài. Ông hiểu ý của Lãnh Kính Đình. Ông che chở Lâm Sơ Hạ như vậy, chỉ sợ ba người ở nhà kia sẽ làm ầm ĩ lên. Bọn họ không dám làm gì ông, nhưng sợ sẽ tìm Sơ Hạ gây phiền phức.
“Ta hiểu ý cháu, nhưng dựa vào cái gì chứ! Ông đây liều mạng cả đời, cũng không phải để chịu khí của bọn nó! Bọn nó nếu thật sự cảm thấy không được thì cút khỏi nhà họ Tô đi. Dù sao ông già này đến tuổi này rồi, chỉ muốn sống cho thoải mái, người khác nghĩ gì, làm gì, ta mặc kệ. Tô gia là do một tay ta gây dựng, bọn nó tính là cái thá gì, ăn sung mặc sướng còn dám có ý kiến, ăn cơm của ta còn muốn mắng cha, ta chiều hư bọn nó rồi!”
Tuy lời này nghe hơi thô, nhưng là sự thật. Không có lão gia t.ử, làm gì có Tô gia ngày nay. Hơn nữa tâm thái ông cụ rất tốt, đối đãi với con cái thái độ cũng thập phần cường ngạnh, không giống ông nội anh, cả đời chinh chiến sa trường, về già lại chỉ muốn "gia hòa vạn sự hưng", cứ ba phải nhẫn nhịn.
Nhưng cái gia đình muốn hòa thuận đâu có dễ, không phải một người nỗ lực là được. Nếu cứ để một bên chịu ủy khuất mãi, mâu thuẫn sớm muộn gì cũng bùng nổ.
“Ông nội Tô, ông là người rất thoáng tính.”
Lời khen của Lãnh Kính Đình làm ông cụ Tô rất vui vẻ. Không sai, ông chính là người thoáng tính. Cả đời này ông để ý nhất là vợ mình, còn thằng con trai phế vật kia từ khi cưới Hạ Phương thì đã không còn cùng lòng với ông nữa rồi.
Nói cho cùng, đến tuổi này rồi, ông còn quản được ai đâu. Đường ai nấy đi, ông già này không đi theo trộn lẫn. Nhưng việc ông muốn làm, ai cũng không cản được. Ông nói muốn nhận thân, đó là nghiêm túc. Ông hiện tại chưa công bố, nhưng nửa tháng sau, ông sẽ mở tiệc chiêu đãi, chính thức thông báo cho mọi người biết.
Nghĩ vậy, ông cụ Tô cao hứng hẳn lên.
Lãnh Kính Đình nhìn lão gia t.ử rời đi, lần đầu tiên cảm thấy vị tiền bối này thật sự rất đáng yêu.
Anh xoay người đi tìm bác sĩ làm thủ tục xuất viện cho Lâm Sơ Hạ. Bởi vì cấp trên vừa giao cho anh một nhiệm vụ đặc biệt, anh rất bận, không có thời gian thường xuyên ghé qua đây. Chi bằng đưa cô về nhà cho yên tâm.
Lâm Sơ Hạ cũng không ngờ mình được xuất viện nhanh như vậy. Nhưng đây là tin tốt, ở bệnh viện mãi cô cũng buồn chán muốn c.h.ế.t. Hơn nữa xuất viện rồi, cuộc sống của cô sẽ tiêu d.a.o tự tại hơn nhiều.
Chỉ là nói xuất viện, tại sao lại đưa cô tới Cửa hàng Bách hóa thế này?
“Em xem cần cái gì, chúng ta mua luôn rồi mang về.”
Lâm Sơ Hạ sửng sốt. Sao có cảm giác như được làm "đoàn sủng" thế này? Cô cũng không cảm thấy mình thiếu gì, nhưng nghĩ kỹ lại, đồ đạc của nguyên chủ đều bị Lâm Sơ Xuân chiếm đoạt, đúng là cô đang rất nghèo.
*
Lâm Sơ Hạ tuy từ nhỏ không được gia đình coi trọng, nhưng ở thời đại Tinh Tế, cô cũng sống trong nhung lụa, mọi thứ đều có bác sĩ và Liên minh lo liệu. Cho nên, cô đích thị là một kẻ "mù tịt chuyện đời sống" chính hiệu.
Tới Cửa hàng Bách hóa, cô căn bản không biết phải mua cái gì, đôi mắt chỉ dán c.h.ặ.t vào quầy thực phẩm. Cô lớn lên bằng dịch dinh dưỡng, nhìn thấy đồ ăn ngon không muốn rời đi cũng là điều dễ hiểu mà.
Lâm Sơ Hạ chỉ vào mấy gói kẹo sữa Đại Bạch Thỏ trong tủ kính, còn có các loại đồ hộp, ánh mắt lấp lánh đầy mong chờ: “Em có thể mua cái này không?”