Quân Hôn 70: Bệnh Mỹ Nhân Được Đại Lão Nuông Chiều

Chương 42: Cuộc Sống Mới, Đại Hoàng Biến Dị

Lãnh Kính Đình cuối cùng vẫn phải đi, bước chân vội vã nhưng đầy lưu luyến.

Lâm Sơ Hạ quay đầu lại thở dài một hơi, chọc cho Ngô Hiểu Phương bật cười: “Thở dài cái gì? Không nỡ xa chồng à?”

“Không phải, tớ đang nghĩ, anh Lãnh đi rồi thì ai nấu cơm đây?”

Câu trả lời này làm Ngô Hiểu Phương trở tay không kịp, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm Lâm Sơ Hạ: “Anh ấy đi rồi, cậu không có cảm xúc gì khác sao?”

“Hả? Cảm xúc gì?”

Lâm Sơ Hạ vẻ mặt ngây thơ khó hiểu. Trừ việc lo lắng cái bụng ra, cô còn phải lo vấn đề gì nữa sao?

Ngô Hiểu Phương hít sâu một hơi. Thôi bỏ đi, cô đúng là lo bò trắng răng. Vừa rồi cô suýt chút nữa đã đặt tên cho con của hai người bọn họ luôn rồi. Thật là, tự nhiên mình kích động cái gì không biết.

*

Lãnh Kính Đình lái xe ra khỏi thành phố, trong lòng vẫn cảm thấy vướng bận không yên. Kỳ quái, trước kia anh chưa từng có cảm giác này bao giờ. Con bé đó ở một mình liệu có ổn không? Hay là gọi điện cho bạn thân nhờ cậu ấy để mắt tới một chút?

Chủ yếu là Lâm Sơ Hạ nhìn thì yếu đuối, nhưng gan lại to bằng trời. Nghĩ vậy, anh quyết định vẫn nên nhắn cho Lâm Sơ Vân một tiếng, không thể để một mình anh lo lắng suông thế này được.

*

Lâm Sơ Hạ ngồi trên ghế sô pha êm ái, nhìn cái bếp than tổ ong trước mặt đang tỏa nhiệt ấm áp. Đây chính là bếp than trong truyền thuyết a, ở tương lai cái này chỉ có trong viện bảo tàng thôi.

Theo sự phát triển của năng lượng sạch, than đá đã rời khỏi vũ đài lịch sử. Nhưng giờ phút này, được tận mắt nhìn thấy và sử dụng, cô cảm thấy khá mới mẻ.

Còn có cái TV này nữa, màn hình bé tí, dày cộp, lại còn là đen trắng! Độ phân giải thì thôi rồi, so với công nghệ chiếu hình 3D toàn cảnh thời Tinh Tế thì kém xa vạn dặm. Nơi này thật đúng là đậm chất thời đại, cô thật sự đã xuyên về thập niên 70 rồi.

“Sơ Hạ, cậu gả cho Lãnh Kính Đình đi.”

Ngô Hiểu Phương đột nhiên phán một câu xanh rờn làm Lâm Sơ Hạ ngơ ngác. Không phải cô ấy phản đối chuyện kết hôn sao? Còn nói muốn làm chị em tốt cả đời với cô mà. Sao tự nhiên lại đổi ý nhanh thế? Đã xảy ra chuyện gì mà cô không biết sao?

“Cậu nhìn điều kiện nhà anh ấy xem! Lãnh Kính Đình điều kiện tốt như vậy, nếu để lọt vào tay người khác, cậu không thấy đau lòng sao?”

Lâm Sơ Hạ nhìn ghế sô pha, TV, đài radio, rồi lại nhìn cái bếp than tổ ong, nghiêm túc lắc đầu. Mấy thứ vật chất này nếu thuộc về người khác, cô thật sự sẽ không đau lòng.

Bất quá nếu nói có chút tiếc nuối, thì chắc là tiếc khuôn mặt đẹp trai kia, thật sự rất soái, nhìn rất bổ mắt. Hơn nữa anh Lãnh là người tốt, xứng đáng có được một cô gái tốt nhất.

“Cậu điên rồi, mấy thứ này mua tốn không ít tiền đâu. Nhiều đồ đạc xa xỉ thế này, người bình thường sao mà sắm nổi. Đừng nhìn bố tớ là Xưởng trưởng, anh trai tớ kết hôn cũng không thể hoành tráng thế này đâu, cùng lắm là cho nhà gái 200 đồng, một chiếc đồng hồ đeo tay là đã sang lắm rồi. Đúng rồi, đồng hồ của cậu đâu? Tớ nhớ cậu có một chiếc hiệu Hoa Mai mà, sao không thấy đeo?”

Lâm Sơ Hạ cẩn thận lục lại ký ức, lúc này mới nhớ ra, đồng hồ của nguyên chủ đã bị Lâm Sơ Sơn cướp mất, sau đó thì không thấy tăm hơi đâu nữa. Thôi kệ, mấy thứ đó đều là vật ngoài thân, dù sao cô cũng đã đòi lại được nhiều hơn thế. Những thứ cô lấy được từ vợ chồng Lâm An Bang còn có giá trị hơn nhiều.

“Tớ cũng không biết nó ở đâu nữa.”

Ngô Hiểu Phương bất lực thở dài, lầm bầm mắng vài câu rồi đi rửa tay nấu cơm. Cô vừa nấu cơm vừa tranh thủ "tẩy não" cho Lâm Sơ Hạ.

Tóm lại ý chính là: Lương của Lãnh Kính Đình chắc chắn rất cao, điều kiện gia đình cực tốt, cái sân rộng thế này, nội thất xịn thế kia, không phải người có tiền bình thường đâu.

Trời ạ, còn có cả phòng ngủ nữa chứ!

Ngô Hiểu Phương tay còn dính bột mì đã vọt vào trong phòng ngủ, sau đó lớn tiếng gọi Lâm Sơ Hạ.

Lúc này Lâm Sơ Hạ đang rửa rau, nghe thấy tiếng của Ngô Hiểu Phương mới đi qua.

Trong phòng ngủ có hai tủ quần áo, một bàn trang điểm, còn có ga giường màu hồng nhạt, vỏ chăn màu trắng tinh.

Chà, gu thẩm mỹ này cũng khá đấy.

Ga giường màu trắng tuy sạch sẽ, nhưng kiếp trước ở bệnh viện đã nhìn chán rồi, nên cô thích những màu sắc tươi tắn hơn một chút.

“Toàn là đồ mới cả đấy!”

Ngô Hiểu Phương thốt lên một câu, Lâm Sơ Hạ cũng cảm thấy được sự chu đáo của Lãnh Kính Đình, sau đó ghi tạc trong lòng.

“Cho nên nói, cậu thật sự không cân nhắc một chút sao?”

Lâm Sơ Hạ cũng tỏ ra do dự về việc này, dù sao người tốt với cô như vậy, đây thật sự là lần đầu tiên cô gặp được.

“Có thể cân nhắc một chút.”

“Thế mới phải chứ, chúng ta cứ từ từ suy xét.”

Tuy Ngô Hiểu Phương nói vậy, nhưng nhìn trong phòng ngay cả khăn mặt cũng là đồ mới, cô lại càng thêm kiên định với ý nghĩ coi Lãnh Kính Đình là người một nhà.

Sơ Hạ dù sao cũng phải kết hôn, Lãnh Kính Đình này tuyệt đối tốt hơn Tô Viễn Dương quá nhiều.

“Ái chà, bánh hành của tớ!”

Lâm Sơ Hạ ăn món Ngô Hiểu Phương làm, tức thì có một nhận thức sâu sắc về tài nấu nướng của Lãnh Kính Đình.

Thật sự, tay nghề của Lãnh Kính Đình quả thực không tồi.

Ngô Hiểu Phương thì lại không nhận ra điều đó, bánh hành này bỏ đủ nhiều dầu đậu nành, thế là đủ xa xỉ rồi, nếu để mẹ cô biết, chắc chắn sẽ mắng cô phá của.

Hơn nữa, tuy Lâm Sơ Hạ cảm thấy món này không ngon bằng Lãnh Kính Đình làm, nhưng cô cũng không hề ăn ít đi chút nào.

Cô cảm thấy có lẽ là do trước đây toàn ăn dung dịch dinh dưỡng, nên bây giờ có chút ăn uống trả thù, tóm lại là cứ ăn thôi.

Ăn cơm no xong, Lâm Sơ Hạ bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ vấn đề.

Nhân mấy ngày Lãnh Kính Đình không có ở đây, mình nên làm chút gì đây?

Tuy ăn no mặc ấm, không có việc gì cũng có thể nằm yên nghỉ ngơi, nhưng nam nữ chính vẫn còn sống khỏe mạnh, điều này khiến cô rất không yên tâm.

Chương 42: Cuộc Sống Mới, Đại Hoàng Biến Dị - Quân Hôn 70: Bệnh Mỹ Nhân Được Đại Lão Nuông Chiều - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia