Nhân viên bán hàng lâm vào thế khó xử, theo lý thì cô ta phải tiếp tục gói đồ cho Lâm Sơ Hạ, nhưng người vừa đến rõ ràng là khách nước ngoài, xử lý không khéo sợ là sẽ rước họa vào thân.
“Giám đốc, chuyện này phải tính sao đây ạ?”
Vị giám đốc liếc nhìn Lãnh Kính Đình và ông cụ Lãnh, liền nghe thấy ông cụ nhàn nhạt lên tiếng: “Mọi việc đều phải có trước có sau. Chúng tôi đã trả tiền rồi, món đồ đương nhiên thuộc về chúng tôi. Nếu họ thích thì cũng chẳng phải chỉ có ba bộ này, tìm cho họ bộ khác là được.”
Nghe lời ông cụ, giám đốc không dám chậm trễ. Nhưng vì không biết tiếng Anh, ông ta chỉ có thể giao tiếp với cô gái đi cùng.
“Vị tiểu thư này, ba bộ ấm này đã có chủ rồi. Nếu các vị thực sự yêu thích, tôi có thể liên hệ với xưởng sản xuất, chỉ trong vòng hai ba ngày là sẽ có hàng mới.”
Người phụ nữ khẽ nhíu mày, liếc nhìn Lãnh Kính Đình rồi nở một nụ cười xã giao: “Vị đồng chí này, anh cũng nghe giám đốc nói rồi đó, chỉ cần chờ ba ngày là có hàng. Anh có thể nhường cho chúng tôi trước được không? Chúng tôi sắp phải về rồi, không thể chờ lâu như vậy. Hơn nữa, chúng ta cũng nên quan tâm đến cảm nhận của khách quốc tế, đúng không?”
Lời nói này đầy ẩn ý, nếu là đồ của mình, có lẽ vì đại cục Lãnh Kính Đình sẽ đồng ý. Nhưng đây là đồ của Lâm Sơ Hạ, anh không có quyền quyết định.
“Đây không phải đồ của tôi, tôi không có quyền nhường cho cô. Hơn nữa, nguyên tắc đến trước được trước, chắc cô cũng hiểu rõ.”
Cô gái không ngờ mình đã hạ mình mà Lãnh Kính Đình vẫn không nể mặt. Trông thì bảnh bao đấy, nhưng lại là một gã cứng nhắc.
“Vậy đây là đồ của cô sao?” Cô ta quay sang nhìn Lâm Sơ Hạ, giọng điệu không còn chút lịch sự nào, thay vào đó là sự mất kiên nhẫn.
Nhưng cô ta không ngờ Lâm Sơ Hạ chẳng thèm hé răng, thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn mình lấy một cái.
“Này, tôi đang hỏi cô đấy!”
Lâm Sơ Hạ vẫn im lặng, môi khẽ nở nụ cười nhạt.
“Cô kia, sao vô lễ thế? Tôi đang nói chuyện với cô, sao cô không trả lời!”
Lúc này Lâm Sơ Hạ mới lên tiếng, nhưng lời nói ra lại khiến đối phương tức đến nghẹn họng: “Ồ, cô đang nói chuyện với tôi à? Xin lỗi nhé, tôi chỉ nghe hiểu tiếng người, chứ không hiểu tiếng ch.ó sủa.”
Hàn Minh Lệ sững sờ mất một lúc mới phản ứng lại được: “Cô... cô dám mắng tôi! Cô dám bảo tôi là ch.ó!”
“Nếu cô đã tự nhận như vậy thì tôi cũng chẳng cản, cô nói sao thì là vậy đi.”
Hàn Minh Lệ không ngờ Lâm Sơ Hạ lại to gan đến thế. Đúng lúc này, hai bộ ấm trà đã được gói xong xuôi.
“Stop!”
Howard đau đầu nhìn hai người, rốt cuộc họ đang tranh cãi cái gì vậy, bộ ấm trà có thể nhường cho anh ta không? Anh ta nhìn thẳng vào Lâm Sơ Hạ, ánh mắt tha thiết, trông chẳng khác nào chú ch.ó Husky đang làm nũng, vô cùng đáng thương. Sau đó, anh ta bắt đầu nói một tràng dài, hết chuyện này đến chuyện nọ.
Ông cụ Lãnh thở dài, cảm thấy hơi phiền phức. Ông đã cao tuổi, không thích sự ồn ào này, theo ý ông thì cứ trực tiếp đuổi người đi cho rảnh nợ. Đồ đã mua rồi, còn lôi thôi gì nữa.
Còn Lâm Sơ Hạ thì đang mải ngắm mái tóc vàng của Howard, trông cũng mượt đấy, không biết anh ta dùng loại dầu gội nào. Cô đương nhiên hiểu hết những gì anh ta nói, nhưng hiện tại cô chưa muốn lên tiếng. Không phải vì lý do gì khác, mà vì anh chàng này kể chuyện cũng khá cảm động.
Anh ta nói ông nội mình có sưu tầm một bộ ấm T.ử Sa, nhưng lúc nhỏ anh ta nghịch ngợm lỡ tay làm vỡ nắp chén, nên giờ muốn tìm mua để đền bù. Có thể hiểu được, nhà ai mà chẳng có đứa trẻ nghịch ngợm. Anh ta không cần nhiều, chỉ cần một cái nắp ấm tròn tròn là được.
Lâm Sơ Hạ thầm nghĩ, một cái ấm phải đi kèm với đúng cái nắp của nó, tục ngữ có câu "nồi nào vung nấy", chắp vá vào sẽ bị rò nước ngay. Cách tốt nhất là tìm thợ giỏi sửa lại hoặc mua hẳn bộ mới.
Lâm Sơ Hạ vừa nghe vừa gật đầu, thầm tính toán. Ở thời đại của cô, chẳng mấy ai còn học ngoại ngữ vì đã có máy phiên dịch đồng bộ. Hơn nữa, tiếng Phổ thông đã trở thành ngôn ngữ toàn cầu. Nhưng vì có khả năng ghi nhớ siêu phàm, cô đã vô tình nắm vững cả tiếng Anh, Đức, Pháp và Nga. Câu chuyện của Howard cô hiểu hết, nên mới thấy có chút mủi lòng. Dù sao cũng là một đứa cháu hiếu thảo nhưng hơi ngốc, cô không muốn bắt nạt người thật thà.
Trong khi đó, Hàn Minh Lệ lại mang vẻ mặt xem kịch vui, cô ta đinh ninh rằng Lâm Sơ Hạ không hiểu tiếng Anh. Cứ chờ xem, lát nữa vệ sĩ của họ đến, con nhóc này sẽ biết tay.
Quả nhiên, hai người đàn ông cao lớn chạy tới, họ là vệ sĩ âm thầm bảo vệ Howard. Họ nhìn Lãnh Kính Đình với vẻ thận trọng, tuy anh mặc thường phục nhưng khí chất quân nhân không thể che giấu được.
“Hai người nói cho cô ta biết, bộ ấm trà này tôi muốn mua! Bao nhiêu tiền cũng được!” Hàn Minh Lệ ra lệnh.
Hai người vệ sĩ nhíu mày. Howard tính tình khá tốt, không muốn gây chuyện, nhưng cô Hàn này lại quá kiêu ngạo. Tuy nhiên vì nhiệm vụ, họ vẫn phải nén giận thương lượng: “Cô gái, có thể phiền cô một chút được không...”
“Không thể!” Lâm Sơ Hạ dứt khoát cắt lời. Cô vốn định xem kịch cho vui, nhưng người phụ nữ này lại muốn lấy quyền ép người, mơ đẹp quá nhỉ!
“Tôi đã nói là bao nhiêu tiền cũng được, cô đưa bộ ấm này cho tôi, sau này cầm tiền đi mua bộ khác không phải tốt hơn sao?!” Hàn Minh Lệ thật sự không hiểu nổi Lâm Sơ Hạ đang nghĩ gì.
Lâm Sơ Hạ nhìn cô ta cười đầy ẩn ý. Chị đây mà thiếu tiền chắc? Trong không gian của chị có cả đống tài sản... à mà thôi, đống đó đã đổi thành vật tư hết rồi.