“Vậy thì anh không chỉ phải ly hôn, mà anh còn phải báo công an, tố cáo Tô Nhan Nhan giở trò lưu manh với anh!"
Tô Kiều chớp chớp mắt, dõng dạc nói:
“Chúng ta nhất định phải đòi lại công bằng này."
“Cái này..."
Vẻ mặt Bùi Thiên Nghĩa cuối cùng cũng lộ ra vẻ khó xử:
“Kiều Kiều, cái này thì chắc không cần đâu nhỉ!
Dù sao đi nữa cô ta cũng là em gái em, nếu vì chuyện như thế này mà báo công an bắt cô ta thì cũng quá tàn nhẫn rồi."
Sắc mặt Tô Kiều lạnh lùng, không chịu buông tha:
“Tàn nhẫn cái gì?
Tàn nhẫn ở chỗ nào chứ?
Cô ta với em chẳng có chút quan hệ huyết thống nào cả, tính là em gái kiểu gì của em chứ?
Nếu anh không báo công an bắt cô ta thì làm sao em biết được thực sự là cô ta giở trò lưu manh với anh hay là anh nói dối lừa em?
Không thể chứng minh được cô ta thực sự là giở trò lưu manh mới có con thì dựa vào đâu mà em phải tha thứ cho anh?"
Tô Kiều nhìn thấy Tô Nhan Nhan đang đứng ngay sau lưng Bùi Thiên Nghĩa, lúc này đã tức giận đến mức toàn thân run rẩy, mặt xám như tro.
Sự đắc thắng trong mắt cô lóe lên rồi biến mất.
Dùng d.a.o cùn cứa vào thịt, cô muốn hai kẻ đã tính kế cô cả đời ở kiếp trước này phải dày vò lẫn nhau trong suốt phần đời còn lại.
Tô Kiều lạnh lùng nhếch môi nhướn mày với Tô Nhan Nhan.
Tô Nhan Nhan nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, nghiến răng nghiến lợi, dáng vẻ đó thực sự là hận không thể xé xác Tô Kiều ra.
Tô Kiều lại chẳng hề bận tâm.
Cô chính là muốn Tô Nhan Nhan hận mình.
Kiếp trước cô khi ch-ết đã hận nhường nào thì cô muốn Tô Nhan Nhan bây giờ cũng phải hận bấy nhiêu!
Bùi Thiên Nghĩa lúc này nghiến răng một cái:
“Được, Kiều Kiều, chỉ cần em bằng lòng ly hôn quay lại bên cạnh anh, chung sống với anh, anh sẽ báo công an!"
Câu nói này của Bùi Thiên Nghĩa vừa thốt ra, Tô Nhan Nhan cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ.
Cô ta vơ lấy chiếc túi xách trên tay, đ-ập mạnh vào người Bùi Thiên Nghĩa:
“Bùi Thiên Nghĩa, anh là đồ cặn bã, đồ phụ bạc, tôi đ-ánh ch-ết anh..."
“Chát!"
Bùi Thiên Nghĩa cũng chẳng khách sáo, trực tiếp vung cánh tay tát một cái thật mạnh vào mặt Tô Nhan Nhan.
“Tô Nhan Nhan, ngay từ đầu cô đã biết rõ tôi và Kiều Kiều sắp đính hôn rồi mà vẫn ôm vò r-ượu đến tìm tôi uống, đến khóc lóc kể lể với tôi, không phải cô quyến rũ tôi thì là cái gì?
Đồ đàn bà lăng loàn không biết xấu hổ!"
Thấy hai người lao vào đ-ánh nh-au, những người xung quanh đứng xem náo nhiệt ngày càng nhiều.
Tô Kiều lạnh lùng nhếch môi, đang chuẩn bị rút lui trong thắng lợi.
Một bàn tay lớn nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.
Cô quay đầu lại nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Tần Tranh Vanh cùng với Tam Bảo đang được anh bế trong lòng.
Trong đôi mắt thâm thúy của Tần Tranh Vanh mang theo mấy phần cảm xúc khác lạ, ánh mắt nhìn Tô Kiều đầy vẻ nhẫn nhịn và kìm chế.
Nhưng Tô Kiều đã nửa ngày không gặp Tam Bảo nên trong mắt chỉ toàn là cậu nhóc nhỏ nhắn này thôi.
Cô đón lấy cậu nhóc từ trong lòng người đàn ông rồi hít một hơi thật sâu:
“Hôm nay Tiểu Diễn có nhớ mợ không?"
“Có ạ!"
Tam Bảo trả lời bằng giọng nói non nớt dõng dạc.
“Mợ cũng nhớ Tiểu Diễn lắm."
Tô Kiều dùng mặt cọ cọ vào cái đầu nhỏ của cậu nhóc.
Lúc này Bùi Thiên Nghĩa và Tô Nhan Nhan đã đ-ánh nh-au thành một đoàn.
Bùi Thiên Nghĩa đè Tô Nhan Nhan xuống đất, ra tay không hề nương tình chút nào, đâu còn dáng vẻ trước kia xót xa Tô Nhan Nhan như xót con ngươi trong mắt nữa?
Tô Kiều nhìn Bùi Thiên Nghĩa ra tay ác độc như vậy, trong lòng lóe lên một tia đắc thắng.
Nhưng cũng có một chút thắc mắc, Bùi Thiên Nghĩa đến râu cũng chẳng mọc được nữa rồi mà anh ta thực sự không nhận ra bản thân đã mất đi khả năng của đàn ông sao?
Cái t.h.a.i trong bụng Tô Nhan Nhan đó chính là nòi giống duy nhất của anh ta đấy, đúng thật là nỡ xuống tay, chậc chậc!
Tô Kiều trả Tam Bảo lại vào lòng Tần Tranh Vanh.
Nhìn Bùi Thiên Nghĩa và Tô Nhan Nhan đang giằng co đ-ánh nh-au, cô tốt bụng nhắc nhở một câu:
“Đồng chí Bùi, vừa rồi tôi thấy khuôn mặt anh trắng trẻo không râu, e là anh đã mất đi khả năng của đàn ông rồi đúng không?
Tôi khuyên anh ra tay đừng quá tàn nhẫn, đừng để nòi giống duy nhất của mình cũng bị đ-ánh bay mất."
Tô Kiều nói xong thì cùng Tần Tranh Vanh quay đầu đi thẳng.
Hóng chuyện là bản tính của con người.
Những người vừa rồi còn đang khuyên Bùi Thiên Nghĩa và Tô Nhan Nhan đừng đ-ánh nh-au nữa, khi nghe thấy câu nói này của Tô Kiều thì lập tức tập trung ánh mắt vào khuôn mặt của Bùi Thiên Nghĩa.
“Ơ kìa, lúc trước tôi chỉ thấy người đàn ông của Tô Nhan Nhan này trông khá trắng trẻo, giờ nhìn kỹ mới phát hiện ra anh ta không chỉ trắng mà đến cả râu cũng không mọc luôn!"
“Làm gì có người đàn ông nào không mọc râu chứ?
Chỉ có thái giám mới không mọc râu thôi!"
“Thái giám có tính là đàn ông không nhỉ?
Hố hố hố..."...
Tiếng bàn tán của những người xung quanh từng câu từng chữ lọt vào tai, Bùi Thiên Nghĩa chỉ cảm thấy đầu óc sắp nổ tung đến nơi rồi.
Anh ta không còn màng đến mâu thuẫn với Tô Nhan Nhan nữa, kéo Tô Nhan Nhan dậy, lếch thếch chạy về khu ký túc xá mà Tô Kiến Quốc đã sắp xếp cho họ ở.
Tô Nhan Nhan cũng không phải kẻ ngốc, sau khi Tô Kiều nói xong câu đó cô ta cũng nhanh ch.óng nghĩ thông suốt rồi.
Tại sao kết hôn mấy tháng nay Bùi Thiên Nghĩa căn bản không hề có ý định về phương diện đó.
Tại sao trước kia ở nhà họ Bùi, hễ cô ta dùng cái bụng ra đe dọa vợ chồng Vu Lâm Tĩnh là hai người đó lại thỏa hiệp.
Theo tính cách của Vu Lâm Tĩnh thì khi cô ta dùng cái bụng đe dọa, bà ta đáng lẽ phải đe dọa lại rằng nếu đứa trẻ mất đi thì sẽ ly hôn mới đúng chứ?
Dù sao với điều kiện gia đình họ, muốn tìm cho Bùi Thiên Nghĩa một người khác cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn.
Tô Nhan Nhan lúc này cũng không màng đến việc giả vờ yếu đuối nữa, cô ta nhìn chằm chằm Bùi Thiên Nghĩa, giọng nói sụp đổ, gần như gào thét hỏi:
“Bùi Thiên Nghĩa, anh nói thật cho tôi biết đi!
Có phải những gì con tiện nhân Tô Kiều đó nói là thật không?
Anh không chạm vào tôi có phải là vì anh không còn khả năng đó nữa rồi phải không!?"
Bùi Thiên Nghĩa vừa rồi bị mọi người bàn tán, lúc này vẫn cảm thấy da mặt nóng bừng bừng vì đau.
Bây giờ bị Tô Nhan Nhan chất vấn, anh ta chỉ cảm thấy lòng tự trọng với tư cách là đàn ông của mình đã hoàn toàn bị giẫm đạp tan nát dưới đất.
Anh ta với vẻ mặt hung ác dữ tợn lao về phía Tô Nhan Nhan:
“Tô Nhan Nhan, đồ đĩ thõa!
Không phải cô thèm khát lắm sao?
Hôm nay ông đây sẽ cho cô biết tay, để cô biết ông đây rốt cuộc có khả năng hay không!"
Chương 158 Em chỉ còn có anh thôi
Tòa nhà tập thể vốn dĩ đã không cách âm.
Hơn nữa cảnh tượng Bùi Thiên Nghĩa kéo Tô Nhan Nhan về vừa rồi lại kịch tính như vậy, những người hàng xóm xung quanh làm sao mà bỏ lỡ màn kịch hay ho này được.