“Nếu muốn điều trị, cần phải hút dịch cổ trướng, sau đó mới tiến hành các bước tiếp theo.

Cả quá trình này sẽ có rủi ro nhất định."

Hai người nhà bệnh nhân nhìn nhau.

Một người trong số đó lên tiếng:

“Bác sĩ, cô kê cho ông ấy ít thu-ốc giảm đau thôi, chúng tôi không chữa nữa."

Thực tế, họ đã sớm không có ý định chạy chữa.

Hôm nay đưa người đến, một là vì người bệnh ở nhà đau đớn không chịu nổi, hai là vì một nguyên nhân quan trọng hơn:

Có người đã đưa cho họ một khoản tiền, bảo họ đưa ông ta đến bệnh viện khám bệnh!

Tô Kiều liếc nhìn người bệnh vừa mới hồi sức.

Kết quả này vốn đã nằm trong dự tính của cô.

Xơ gan cổ trướng giai đoạn cuối vốn là nan y, cho dù người nhà có dốc hết gia tài để điều trị thì cũng chỉ kéo dài thêm thời gian đau khổ cho người bệnh mà thôi.

Tô Kiều kê một ít thu-ốc giảm đau, bảo người nhà đi lấy thu-ốc.

Khi họ quay lại, Nhậm Xuân Lâm mới từ ngoài cửa bước vào.

Người nhà bệnh nhân lập tức tiến lên, xúc động kể lại tình trạng khẩn cấp vừa rồi cho Nhậm Xuân Lâm nghe.

Ông ta giả vờ kiểm tra qua loa tình hình người bệnh.

Sau khi tiễn họ về, Nhậm Xuân Lâm bày ra vẻ mặt tiền bối hiền từ, hài lòng giơ ngón tay cái với Tô Kiều.

“Kiều Kiều, đúng là danh sư xuất cao đồ.

Tình huống khẩn cấp như vậy mà cháu không hề hoảng loạn, lại còn có y thuật cao siêu, ổn định được bệnh tình.

Lúc nãy dù ta có ở đó, ta cũng không dám chắc mình xử lý tốt hơn cháu.

Trình độ này của cháu, bảo cháu gọi ta là thầy, ta thật thấy hổ thẹn."

Tô Kiều đôi mắt long lanh ý cười nhìn Nhậm Xuân Lâm.

Cô đang chờ ông ta nói ra mục đích thực sự.

Quả nhiên, câu tiếp theo Nhậm Xuân Lâm nói:

“Kiều Kiều, đi, chúng ta đi ăn cơm trước.

Vừa ăn vừa bàn luận một chút về phương pháp cứu chữa và tâm đắc của cháu đối với bệnh nhân hôm nay."

Tô Kiều cùng Nhậm Xuân Lâm bước ra khỏi phòng khám.

Đúng lúc đó, Thẩm Quyên cũng vừa tan ca trưa đến tìm cô.

Thấy cô đi cùng Nhậm Xuân Lâm, Thẩm Quyên ngẩn người, chào hỏi:

“Chào Viện trưởng Nhậm ạ."

Nhậm Xuân Lâm cười híp mắt hiền hậu:

“Quyên T.ử à, ngoài giờ làm việc thì không cần gọi viện trưởng, gọi chú là được rồi.

Đến tìm chị Kiều Kiều đi ăn cơm hả?"

Thẩm Quyên gật đầu:

“Vâng ạ!"

Nhậm Xuân Lâm vẫy tay:

“Vừa hay, chú cũng đang định cùng chị cháu vừa ăn vừa thảo luận bệnh án hôm nay.

Chúng ta đi cùng đi."

Thẩm Quyên nhìn Tô Kiều, hai người chạm mắt nhau.

Tô Kiều nháy mắt ra hiệu cho cô em đừng nôn nóng.

Đợi đến khi lấy cơm xong và ngồi xuống bàn trong căng tin, Nhậm Xuân Lâm mới lại lên tiếng:

“Kiều Kiều, các huyệt đạo cháu châm cứu ta đều hiểu.

Chỉ là lúc cháu cho bệnh nhân uống nước, cháu đã cho ông ta uống cái gì?

Sao d.ư.ợ.c hiệu lại tốt đến thế, vừa uống vào bệnh tình đã lập tức ổn định ngay?"

Chương 199 Mục tiêu của Nhậm Xuân Lâm

Nhìn thấy vẻ tham lam thoáng qua trong mắt Nhậm Xuân Lâm, lòng Tô Kiều thắt lại.

Chẳng lẽ Nhậm Xuân Lâm đang tìm kiếm loại thu-ốc đ-ặc tr-ị nào đó mà ông nội để lại?

Không đúng!

Ông nội không để lại loại thu-ốc đ-ặc tr-ị nào cả.

Thứ làm cho bệnh nhân ổn định ngay lập tức hôm nay chính là nước Linh Tuyền.

Vì vậy, có khả năng Nhậm Xuân Lâm đã từng thấy ông nội dùng “thu-ốc" cho bệnh nhân nào đó và có hiệu quả thần kỳ, nên từ đó nảy sinh lòng tham.

Chỉ là ông ta không biết thứ ông nội cho uống là nước Linh Tuyền, mà lại tưởng đó là một loại thu-ốc đặc hiệu bí truyền.

Tô Kiều theo bản năng hồi tưởng lại chuyện đời trước.

Kiếp trước miếng ngọc bội này rơi vào tay Tô Nhan Nhan, và cô ta cũng phát hiện ra bí mật của không gian bên trong.

Có điều cô không biết cuối cùng Tô Nhan Nhan có nói bí mật này cho Tô Kiến Quốc hay không.

Nhưng dựa trên tính cách của Tô Nhan Nhan, khả năng cô ta đem báu vật này kể cho người khác là rất thấp.

Sau một thoáng ngẩn ngơ, Tô Kiều lộ vẻ mặt đầy thắc mắc trả lời Nhậm Xuân Lâm:

“Thưa thầy, em đâu có dùng thu-ốc gì đâu ạ!

Lúc đó tình hình khẩn cấp, cách duy nhất em nghĩ ra là làm theo lời ông nội dạy, châm cứu cho bệnh nhân."

“Châm cứu xong thấy bệnh nhân vẫn chưa ổn định, lòng em hoảng quá, định tìm thầy nhưng lại thấy thầy không có trong phòng khám.

Em hết cách rồi, đành rót một cốc nước cho ông ấy uống.

Không ngờ uống xong thì ông ấy lại ổn định lại."

“Thầy ơi, lúc đó thầy đi đâu vậy ạ?

Lúc ấy em thực sự bị dọa sợ ch-ết khiếp luôn."

Tô Kiều bày ra vẻ mặt vẫn còn sợ hãi.

Nhậm Xuân Lâm hắng giọng, có chút lúng túng nói:

“Khụ khụ...

Chắc là ta ăn phải thứ gì không sạch nên lúc đó không nhịn được phải đi..."

“Hôm nay cháu xử lý rất tốt!

Khi báo cáo công việc, ta sẽ báo cáo trung thực."

Nhậm Xuân Lâm nói vẻ đường hoàng.

Tô Kiều cười mỉm, khách sáo đáp:

“Cảm ơn thầy."

Sau khi Nhậm Xuân Lâm đi khỏi, Thẩm Quyên lo lắng hỏi:

“Chị Kiều Kiều, bệnh nhân mà chị nói với Phó viện trưởng Nhậm lúc nãy là thế nào vậy?"

Tô Kiều kể lại tình hình lúc đó cho Thẩm Quyên nghe.

Thẩm Quyên lập tức đầy vẻ căm phẫn:

“Phó viện trưởng Nhậm sao có thể làm thế chứ?

Bệnh nhân nguy cấp như vậy mà lại bỏ lại một mình bác sĩ mới như chị ở đó!

May mà chị cứu được người ta, chứ nếu bệnh nhân không qua khỏi, chị phải gánh trách nhiệm lớn đến mức nào?"

“Em nghe người ta nói, bệnh viện mình trước đây có một bác sĩ, khi đang điều trị thì bệnh nhân đột ngột qua đời.

Người nhà khiêng xác bệnh nhân chặn ngay cổng bệnh viện suốt một tuần, xác ch-ết bốc mùi hôi thối luôn."

“Cuối cùng bệnh viện hết cách, không chỉ kỷ luật bác sĩ đó mà ông ấy còn phải bồi thường sạch sành sanh gia tài tích cóp nửa đời người nữa."

Tô Kiều mỉm cười:

“Quyên Tử, thực ra chị cũng biết nếu có chuyện gì xảy ra thì sẽ rất phiền phức..."