Tô Kiến Quốc đưa ly nước vào tay Tô Kiều, lập tức nháy mắt với Bùi Thiên Nghĩa:
“Bùi Thiên Nghĩa!
Anh đã có Nhan Nhan rồi?
Anh còn đi quấy rầy Kiều Kiều làm gì?
Anh không biết Kiều Kiều bây giờ đã kết hôn với tiểu đoàn trưởng Tần rồi sao?
Mau xin lỗi Kiều Kiều đi!"
Bùi Thiên Nghĩa nén cơn đau kịch liệt ở tay, nghĩ bụng chuyện tối nay tuyệt đối không thể hỏng được, nếu không sau này anh ta sẽ càng khó có được Tô Kiều.
Anh ta nghiến răng, nhịn đau nói:
“Kiều Kiều, xin lỗi em.
Lúc nãy anh thật ra chỉ muốn ngồi gần em một chút để nói với em mấy câu thôi.
Không ngờ lại khiến em hiểu lầm."
“Vậy sao?
Tôi hiểu lầm anh à?"
Tô Kiều dùng đôi mắt hồ ly đen láy nhìn Bùi Thiên Nghĩa hỏi.
Bùi Thiên Nghĩa chỉ cảm thấy mình bị áp chế dữ dội, trong lòng nhục nhã bất cam nhưng lại không nỡ từ bỏ.
Chỉ có thể hạ mình cầu toàn nói:
“Không phải không phải, là tự anh làm không tốt."
Tô Kiều cũng lười nói nhiều với anh ta, cô nhìn Tô Kiến Quốc hỏi:
“Bác sĩ Tô, cơm xong chưa?"
“Cơm xong rồi, chúng ta ăn thôi."
Tô Kiến Quốc sực tỉnh, vội vàng đáp:
“Được được được, ăn cơm ăn cơm.
Mẹ, con nắn xương cho Thiên Nghĩa, mẹ và lão tam, Nhan Nhan mang thức ăn ra đi."
Trần Quế Anh nghĩ đến chuyện những đồ ngon trong bếp đều phải cho Tô Kiều ăn là bà ta lại hận đến ngứa răng.
Đó là cả một con gà, còn có cả một cái móng giò lợn nữa đấy!
Trước đây những thứ này, Tô Kiều ngay cả gặm xương cũng không xứng!
Nhưng bây giờ bà ta dù không cam lòng đến mấy thì cũng chỉ có thể mau ch.óng đi bưng thức ăn ra.
Lúc họ bưng thức ăn ra, Tô Kiều đã ngang nhiên ngồi vào bàn.
Trần Quế Anh đi ra nhìn thấy cảnh này lại càng tức đến hộc m-áu.
Tô Kiều mà cũng xứng ngồi vào bàn ăn cơm sao?
Nghĩ lại năm đó, Tô Kiều ở nhà họ chưa bao giờ được ngồi cùng, chỉ có thể đợi sau khi họ ăn xong mới được bưng cơm thừa canh cặn ra trước bếp mà ăn.
Bây giờ cô ta thật sự dám coi mình là cái thá gì rồi!
Cùng khó chịu như Trần Quế Anh còn có Tô Kiến Nghiệp và Tô Nhan Nhan.
Tô Nhan Nhan vì muốn giữ hình tượng nên không dám biểu lộ ra mặt.
Nhưng sự khó chịu của Tô Kiến Nghiệp thì viết hết lên mặt rồi.
Tô Kiều chỉ giả vờ như không thấy.
Sau khi thức ăn lên bàn, cô trực tiếp bưng cả con gà và đĩa móng giò đó đặt trước mặt mình.
Nói:
“Hai món này tối nay mọi người đừng ăn nữa.
Chồng tôi trước đây từ quân đội mang về một con ch.ó nghiệp vụ, con ch.ó mấy ngày rồi không được chạm vào đồ mặn, lát nữa tôi mang về cho ch.ó ăn."
Cô nói cho ch.ó ăn là thật sự cho ch.ó ăn.
Lần trước Đại Bảo nhặt được thỏ con trên núi, nhóc con khi ngủ buổi tối luôn lo lắng thỏ con sẽ bị bắt trộm.
Tần Tranh Vanh liền dứt khoát mang một con ch.ó nghiệp vụ đã giải ngũ từ quân đội về nuôi.
Trần Quế Anh một lần nữa tức đến hộc m-áu!
Kể từ khi gia đình xảy ra chuyện, nhà họ hai tháng nay chưa từng thấy đồ mặn, khó khăn lắm mới thấy đồ mặn ở đây, còn chưa kịp ăn thì con khốn Tô Kiều này đã bảo mang về cho ch.ó ăn!
Tô Nhan Nhan nhìn con gà và cái móng giò đó cũng nuốt nước miếng một cái.
Cuộc sống bây giờ của cô ta kém xa so với trước đây.
Trước đây Tô Kiến Quân có rất nhiều tiền, cô ta muốn gì Tô Kiến Quân cũng có thể đáp ứng, ngay cả những thứ không mua được qua kênh chính thức thì Tô Kiến Quân cũng có thể ra chợ đen mua cho cô ta.
Nhưng bây giờ...
Cô ta chẳng có gì cả, số tiền và phiếu mà Trần Quế Anh, Tô Kiến Quốc và Tô Kiến Nghiệp cho cô ta chỉ đủ để cô ta ăn no bụng, muốn ăn thịt là chuyện không thể nào.
Tô Kiến Nghiệp cũng tức điên lên.
Cơm trong quân đội tuy no bụng nhưng rất khó được ăn thịt.
Món đồ mà họ khó khăn lắm mới được ăn một lần, Tô Kiều lại bảo mang về cho ch.ó ăn, đây rõ ràng là sự sỉ nhục đối với họ!
Tô Nhan Nhan đỏ hoe mắt uất ức nói:
“Chị ơi, em biết con ch.ó nghiệp vụ mà anh rể nuôi chắc chắn là rất quan trọng.
Những người trẻ tuổi như chúng em không ăn mấy thứ này cũng không sao.
Nhưng mẹ đã lớn tuổi rồi, lại vừa mới khỏi bệnh xong, chính là lúc cần bồi bổ, chị làm vậy..."
Trần Quế Anh lập tức cũng xót xa cho Tô Nhan Nhan.
“Nhan Nhan, con không cần lo cho mẹ, mẹ ăn hay không không quan trọng, chỉ là khổ cho con, trong bụng còn đang m.a.n.g t.h.a.i nữa.
Khó khăn lắm mới có chút đồ ngon để ăn lại hời cho cái lũ lòng lang dạ thú đó."
Chương 218 Lấy các người ra so với sói và ch.ó thì thật là sỉ nhục sói và ch.ó rồi
Tô Kiều lạnh lùng nhìn hai mẹ con đang tung hứng, thản nhiên nói:
“Nếu nói đến lòng lang dạ thú thì không ai dám so với người nhà họ Tô các người đâu.
Ồ, không đúng, lấy các người ra so với sói và ch.ó thì thật là sỉ nhục sói và ch.ó rồi."
Trần Quế Anh và Tô Nhan Nhan tức không hề nhẹ, Tô Kiến Nghiệp định đ-ập bàn ngay tại chỗ.
Lúc này, Tô Kiến Quốc giúp Bùi Thiên Nghĩa nắn xương xong, hai người cùng đi tới.
Nhíu mày một cái, ba người đang hầm hầm tức giận là Trần Quế Anh, Tô Kiến Nghiệp và Tô Nhan Nhan đều bị nén xuống.
“Thôi, ăn cơm đi!"
Tô Kiến Quốc vừa nói vừa ngồi xuống cạnh Tô Kiến Nghiệp, còn Bùi Thiên Nghĩa thì ngồi ở vị trí sát cạnh Tô Kiều.
Trong lòng Tô Kiều thấy buồn nôn vô cùng.
Tuy nhiên vì vở kịch hay lát nữa, cô đã nhẫn nhịn xuống.
Tô Kiến Quốc rót cho mỗi người một ly trà, giơ ly lên nói:
“Hôm nay hiếm khi Kiều Kiều đến đây, gia đình chúng ta cùng đoàn tụ ở đây.
Tôi đề nghị chúng ta lấy trà thay r-ượu, uống một ly."
Tô Kiều cùng bốn người kia rất hưởng ứng giơ ly trà lên.
Lúc Tô Kiến Quốc và Bùi Thiên Nghĩa uống trà đều dùng dư quang khóe mắt liếc chừng Tô Kiều.
Thấy yết hầu Tô Kiều chuyển động, uống hết hơn nửa ly trà đó, tia sáng thâm độc trong mắt Tô Kiến Quốc thoáng qua.
Sau khi Tô Kiến Quốc đặt ly xuống liền lập tức mời mọi người ăn thức ăn.
Tô Kiều mới ăn được hai miếng liền không nhịn được mà nhíu mày, khẽ lắc lắc đầu.
Trong lòng Tô Kiến Quốc thở phào nhẹ nhõm.
Thành công rồi!
Lúc trước Tô Kiều có thể chạy thoát là vì anh ta không có nhà.
Bây giờ có đích thân anh ta trấn giữ, anh ta không tin Tô Kiều còn có thể chạy thoát được nữa!
“Kiều Kiều, em sao vậy?
Có phải trong người thấy không khỏe không?"