“Lần này Quách Cương bị vấp ngã đau như vậy ở chỗ cô, Quách Thiến chắc chắn sẽ căm ghét cô.

Cô nhất định phải cẩn thận với cô ta một chút đấy.”

Tô Kiều mỉm cười gật đầu:

“Vâng, con biết rồi, cảm ơn bà Tiền đã nhắc nhở.”

“Khách sáo với dì làm gì?

Đi, chúng ta ăn cơm thôi, mấy đứa nhỏ đói rồi!”

Bà Tiền kéo Tô Kiều, Tô Kiều dắt Đại Bảo, Đại Bảo dắt Nhị Bảo, Nhị Bảo dắt Tam Bảo.

Năm người rộn rã vào nhà ăn cơm.

Sau khi ăn xong, Tô Kiều dặn dò ba nhóc tì chơi ngoan với các anh chị trong viện, còn mình thì vội vàng mang theo túi kim châm đến nhà Chính ủy Kế.

Kế An Dương vẫn chưa về, Chu Quân nghe thấy tiếng gõ cửa, đoán là cô tới.

Bà đích thân chạy ra mở cửa cho cô.

“Dì Chu ạ.”

Tô Kiều vào cửa liền lễ phép chào hỏi.

“Ơi, Kiều à, con tới rồi, đã ăn cơm chưa?

Hôm nay dì xuống bếp làm mấy món, cũng không biết con có thích ăn không.”

Tô Kiều theo Chu Quân vào nhà, mới phát hiện trên bàn nhà Chu Quân bày mấy món ăn sắc hương vị đều đủ cả.

Tiết canh vịt nấu chín, thịt xào ớt xanh, trứng bắc thảo trộn ớt nướng, còn có một bát canh cà chua trứng nữa.

Khi Tô Kiều nhìn lên bàn ăn, ánh mắt Chu Quân tràn đầy mong đợi, lại có chút căng thẳng bóp bóp đôi bàn tay.

Trong lòng Tô Kiều cũng hơi kinh ngạc.

Những món này đúng thật là món cô thích ăn.

Nhưng cô mới chỉ ăn với Chu Quân tổng cộng một bữa cơm, và bữa đó hoàn toàn không có những món này.

Làm sao Chu Quân biết cô thích ăn những thứ này?

Đôi mắt hồ ly xinh đẹp của cô nhìn Chu Quân đầy ngạc nhiên:

“Dì Chu, sao dì biết con thích ăn những món này ạ?”

Chu Quân nghe thấy câu này thì lập tức thở phào nhẹ nhõm:

“Hôm ở nhà Sư trưởng Hàn, dì thấy khẩu vị của con có vẻ khá giống dì.

Dì thích những món này nên đoán con cũng sẽ thích.”

“Mau ngồi xuống nếm thử đi, dì đã hai mươi năm rồi không xuống bếp đấy.

Có chỗ nào làm chưa ngon thì con cứ nói với dì, mai dì sẽ cải thiện.”

Chu Quân hào hứng nói, rồi đưa đôi đũa cho cô.

Thực ra Tô Kiều vừa nãy đã ăn no rồi, nhưng vì không muốn làm Chu Quân mất hứng nên vẫn nhận lấy đũa rồi ngồi xuống.

Vừa lúc đó, Kế An Dương về tới.

“Thơm quá nhỉ, tay nghề của cậu Trương có vẻ tiến bộ hơn rồi đấy!”

Kế An Dương vừa vào cửa đã lên tiếng.

Người chiến sĩ phục vụ ở nhà họ họ Trương, tên là Trương Cường.

Trương Cường nghe thấy lời này của Kế An Dương thì có chút ngượng ngùng, “chát" một cái chào kiểu quân đội:

“Báo cáo thủ trưởng, hôm nay không phải tôi nấu cơm, là phu nhân nấu đấy ạ!”

Kế An Dương nghe vậy thì biểu cảm vô cùng chấn động!

Nhưng nhiều hơn là sự ngạc nhiên và xúc động.

Hai mươi năm qua, vì không tìm lại được con gái, Chu Quân luôn buồn rầu ủ rũ, làm việc gì cũng không thấy có tinh thần.

Đặc biệt là sau khi con trai cũng rời khỏi nhà, bà giống như một con b.úp bê gỗ không có sức sống.

Nhưng bây giờ, bà lại chủ động xuống bếp, điều này chứng tỏ bà thực sự đã tìm lại được nhiệt huyết và hy vọng đối với cuộc sống.

Chu Quân mỉm cười nói:

“Em định để Kiều Kiều nếm thử tay nghề của mình!”

Kế An Dương nhìn Tô Kiều với ánh mắt cảm kích, cười nói:

“Haha, vậy hôm nay chú phải cảm ơn Kiều Kiều thật tốt rồi.

Nếu không nhờ có Kiều Kiều, chú cũng không biết cả đời này còn có cơ hội nếm lại tay nghề của dì không nữa!”

Chu Quân lườm Kế An Dương một cái đầy trách móc:

“Anh nói bậy bạ gì thế?”

Kế An Dương và Chu Quân đều là những người rất dễ gần.

Chu Quân tuy nói lâu rồi không làm đồ ăn, nhưng vì lúc làm vô cùng dụng tâm nên vị các món đều rất khá.

Chỉ là Tô Kiều đã ăn no rồi nên cuối cùng cũng chẳng ăn thêm được bao nhiêu.

Cũng may Kế An Dương và Trương Cường ăn khỏe, bốn đĩa thức ăn đều sạch bách.

Tô Kiều lại ngồi trò chuyện với Chu Quân và Kế An Dương thêm một lát.

Kế An Dương kể cho Tô Kiều nghe về kết quả điều tra và xử lý Quách Cương của bộ đội, cũng y hệt như những gì bà Tiền đã kể cho cô nghe.

Nửa tiếng sau bữa ăn, Tô Kiều châm cứu cho Chu Quân.

Châm cứu xong, Tô Kiều cáo từ định ra về.

Chu Quân vội vàng lấy áo khoác nói:

“Kiều à, dì đi cùng con.

Dì đã bao nhiêu năm rồi không ra ngoài dạo chơi, hôm nay cũng muốn ra ngoài đi bộ một chút.”

Trong mắt Kế An Dương càng thêm ngạc nhiên:

“Hiếm khi em có hứng thú như vậy, anh cũng đi cùng hai người.”

Tô Kiều cùng Chu Quân và Kế An Dương vừa trò chuyện vừa đi về phía nhà mình.

Đi đến dãy nhà của nhà họ Nhậm, vừa vặn nhìn thấy Tô Kiến Quốc đang đưa Trần Quế Anh đi về nhà.

Trần Quế Anh đột nhiên đứng sững lại tại chỗ.

Sau đó vẻ mặt hoảng hốt, giống như chuột thấy mèo vậy, kéo Tô Kiến Quốc chạy biến đi.

Chương 225 Đó chính là bố mẹ ruột của Kiều Kiều!

Tô Kiều nhìn theo bóng dáng hai mẹ con họ, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.

Trần Quế Anh bị làm sao vậy?

Chẳng lẽ lần này thật sự biết rút kinh nghiệm, không đến gây sự với cô nữa?

Chu Quân cũng có chút thắc mắc:

“Lão Kế, hai người đó là ai vậy?

Sao thấy chúng ta lại chạy mất, có phải anh làm người ta sợ không đấy?”

Kế An Dương vẻ mặt vô tội:

“Quân Quân, em đừng có đổ oan cho anh nhé, anh làm gì mà đáng sợ chứ?”

Tô Kiều mỉm cười nói:

“Dì Chu, chuyện này dì thật sự trách oan Chính ủy Kế rồi.

Chắc là họ thấy con nên mới chạy đấy ạ.”

Mối quan hệ của Tô Kiều với nhà họ Tô, Chu Quân hai ngày nay cũng đã nghe Tạ Nguyệt Lan kể lại rồi, chỉ là bà mấy năm nay hầu như không ra khỏi cửa, đừng nói là Trần Quế Anh, ngay cả Tô Kiến Quốc bà cũng không quen.

Bây giờ Tô Kiều vừa nói ra thân phận của hai người đó, Chu Quân liền hiểu ra ngay.

Chu Quân nghe nói sáng nay Tô Kiều mới tát trả Trần Quế Anh một cái, còn lấy được của Tô Kiến Quốc năm trăm đồng tiền.

Lập tức vẻ mặt vô cùng hả dạ:

“Kiều à, làm đúng lắm!

Phải như thế, đối đãi với hạng người này là phải lạnh lùng như mùa đông, không cần khách sáo với họ!”

Kế An Dương nhìn thấy dáng vẻ hăng hái của vợ mình, trong mắt đầy sự bất lực và nuông chiều.

Đã bao nhiêu năm rồi ông không thấy vợ mình có bộ dạng như thế này?

Trước mắt ông dường như hiện lên hình ảnh của ba mươi năm trước, khi hai người mới gặp nhau, cô gái ấy anh tư sảng khoái, ghét ác như thù.

Chương 287 - Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia