Tô Kiều vừa hạ kim vừa nhanh vừa chuẩn, vừa kể lại chuyện nhân viên y tế trong bệnh viện bị điều đi chi viện tiền tuyến cho Chu Quân nghe.
Chu Quân vừa nãy đã nhìn thấy quầng thâm dưới mắt Tô Kiều rồi, bà nói:
“Kiều à, càng là vào những lúc như thế này thì chúng ta, những người là hậu phương vững chắc cho họ, lại càng không được hoảng loạn.
Mọi sự nghe theo sự chỉ huy và sắp xếp của Đảng, người đàn ông của con là nhân vật huyền thoại của toàn quân ta, con phải tin tưởng vào cậu ấy, phải có niềm tin, con hiểu không?”
Tô Kiều nặng nề gật đầu:
“Dì Chu, con hiểu ạ.”
Chu Quân mỉm cười đầy an ủi.
Hồi đó bà chính là vì không tuân theo chỉ huy nên mới suýt gây ra họa lớn.
Tuy cuối cùng không gây ra họa gì nhưng bà đã phải trả giá vô cùng đắt cho sự bướng bỉnh và bốc đồng lần đó của mình.
Đứa con gái mà bà m.a.n.g t.h.a.i chín tháng mười ngày, vất vả lắm mới sinh ra được, đã bị mất tích!
Những ngày bận rộn trôi qua vô cùng nhanh ch.óng.
Một tuần sau, tốp nhân viên y tế đầu tiên đưa những thương binh trở về.
Ba ngày sau, tốp thứ hai cũng đã về.
Lại thêm một tuần nữa trôi qua, nhiệm vụ cứu hộ hoàn thành toàn bộ, nhân viên y tế và các chiến sĩ đều đã trở về.
Sáng sớm hôm nay, toàn bộ khu đại viện tràn ngập bầu không khí hân hoan, nhà nhà đều mang những món ngon tích trữ trong nhà ra nấu nướng.
Đến buổi trưa, mọi người đều đã sốt ruột đứng đợi ở cổng đại viện để đón người thân.
Tô Kiều hôm nay vừa vặn được nghỉ phép ở nhà, cô cũng không kìm lòng được mà theo mọi người ra cổng đại viện đứng đợi.
Chẳng mấy chốc, những chiếc xe tải Giải Phóng chở các chiến sĩ trở về đã dừng lại ở cổng khu nhà ở người nhà.
Theo sau những sĩ quan lần lượt bước xuống xe là những tiếng reo hò vui sướng trong đám đông.
Nhưng cho đến người cuối cùng bước xuống xe, Tô Kiều vẫn không thấy bóng dáng của Tần Tranh Vanh đâu.
Tim Tô Kiều đ-ập thình thịch, lo lắng không thôi.
Chuyện này là thế nào?
Rõ ràng là trong hai đợt thương binh trở về trước đó không có Tần Tranh Vanh, sao bây giờ anh cũng không có mặt.
Tô Kiều nghĩ đến trường hợp duy nhất mà những người vẫn chưa trở về hiện nay...
đó là... những người đã hy sinh!
Tim Tô Kiều lập tức đau nhói, chỉ mới nghĩ đến đó thôi mà nước mắt cô đã chực trào ra.
Cô vội vàng “phì phì phì", rồi lắc đầu thật mạnh, xua tan những ý nghĩ không may mắn đó ra khỏi đầu.
Lúc này, sau lưng Tô Kiều truyền đến tiếng của bà Tiền:
“Kiều à, sao con vẫn còn đứng đây vậy?
Doanh trưởng Tần vẫn chưa về sao?”
Tô Kiều quay đầu lại thì thấy bà Tiền cùng ông Triệu đang chuẩn bị đi ra ngoài.
Tô Kiều chẳng còn màng đến điều gì nữa, vội vàng hỏi:
“Chú Triệu ơi, anh Tần nhà cháu sao vẫn chưa thấy về ạ?
Có phải đợt này vẫn chưa về hết không ạ?”
Chương 228 Có ý định sinh con thì nên sinh sớm đi
Triệu Đức Bảo cũng rất ngạc nhiên:
“Lão Tần vẫn chưa về sao?”
“Không nên như vậy chứ!”
Chúng tôi được rút quân theo từng đợt, nhưng những sĩ quan như chúng tôi đã là đợt cuối cùng trở về rồi, theo lý mà nói, lão Tần cũng phải về rồi mới đúng chứ!”
Triệu Đức Bảo tuy cùng đơn vị với Tần Tranh Vanh, nhưng trong nhiệm vụ lần này ông không cùng nhóm với Tần Tranh Vanh.
Ông cứ ngỡ Tần Tranh Vanh được phân sang nhóm khác rồi.
Triệu Đức Bảo nhìn dáng vẻ lo lắng của Tô Kiều, liền nói:
“Em dâu à, em cũng đừng vội quá.
Để chú đi hỏi thăm tình hình giúp em ngay đây, xem lão Tần nhà em ở nhóm nào, rồi hỏi xem người của nhóm đó đã về hết chưa.”
Tô Kiều nén nỗi lo lắng trong lòng, cảm kích nói:
“Chú Triệu, vậy làm phiền chú quá.”
Tô Kiều xác định không còn chiếc xe nào quay về nữa mới quay vào khu đại viện.
Dù Triệu Đức Bảo đã hứa sẽ đi hỏi thăm giúp, nhưng trong lòng cô vô cùng sốt ruột, lúc quay về cô vẫn ghé qua nhà Trương Hiểu Tình và Liêu Hồng Mai để hỏi thăm.
Nhưng câu trả lời nhận được đều là Tần Tranh Vanh không cùng nhóm với chồng họ.
Tim Tô Kiều càng thêm thắt lại.
Cô về đến nhà, từ xa đã nhìn thấy trước cửa nhà mình có một người mặc quân phục đang đứng đó.
Tim cô đ-ập lỡ một nhịp, nhưng nhìn kỹ lại mới phát hiện không phải Tần Tranh Vanh, mà là Nghiêm Kim Hải.
Vương Tú Anh đang bế con đứng cạnh Nghiêm Kim Hải.
Hai vợ chồng thấy Tô Kiều liền vội vàng đón lấy.
Trong lòng Tô Kiều vẫn đang lo cho Tần Tranh Vanh, nụ cười trên mặt có chút gượng gạo:
“Anh Nghiêm, chị Nghiêm, hai người đến chơi ạ!”
Nghiêm Kim Hải vẻ mặt hớn hở, vừa thấy Tô Kiều đã hớn hở nói:
“Em gái à, bọn anh vừa đi làm nhiệm vụ về, đúng lúc chị em sức khỏe đã bình phục có thể xuống giường đi lại được rồi.
Tối nay em và lão Tần sang nhà anh ăn cơm nhé, để chúng ta làm thủ tục cho đứa bé nhận em và lão Tần làm bố mẹ đỡ đầu luôn.”
Nghiêm Kim Hải nói quá nhanh, Vương Tú Anh muốn ngăn cũng không kịp.
Đợi ông ta nói xong, Vương Tú Anh mới nhìn sắc mặt Tô Kiều, quan tâm hỏi:
“Kiều à, sắc mặt em không được tốt lắm, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Thấy Tô Kiều chỉ có một mình đi về, Vương Tú Anh liền hiểu ngay:
“Doanh trưởng Tần vẫn chưa về sao?”
“Không thể nào!”
Nghiêm Kim Hải lập tức khẳng định:
“Nhiệm vụ cứu hộ đã hoàn thành toàn bộ, tất cả chiến sĩ của chúng ta đều đã trở về rồi.”
Vương Tú Anh thật sự cạn lời với chồng mình, đúng là một ông chồng thẳng đuột, chỉ số EQ đúng là con số âm!
Bà dứt khoát bế con chắn trước mặt chồng mình, an ủi Tô Kiều:
“Kiều à, em đừng lo, Doanh trưởng Tần là hạt nhân nòng cốt được bộ đội chú trọng bồi dưỡng.
Chắc chắn là lãnh đạo lại giao cho cậu ấy nhiệm vụ nào khác nên mới chưa về được thôi, đợi nhiệm vụ xong là cậu ấy sẽ về ngay.”
Nghiêm Kim Hải nghe thấy vợ nói vậy mới sực tỉnh, giống như một chú ch.ó ngáo liên tục gật đầu phụ họa theo vợ:
“Đúng đúng đúng, lão Tần là hạt nhân nòng cốt, nhiệm vụ nhiều lắm!”
“Thế này đi em gái, để anh đi hỏi thăm giúp em xem lão Tần đang đi làm nhiệm vụ gì, bao giờ thì về.
Chuyện hai nhà nhận bố mẹ đỡ đầu cho bé con cứ đợi lão Tần về rồi chúng ta tính sau!”
Nghiêm Kim Hải là người làm việc nhanh thoăn thoắt, nói đi hỏi tin tức của Tần Tranh Vanh là dứt lời liền đi ngay.
Vương Tú Anh muốn gọi lại cũng không kịp.
Chỉ đành bất lực nhìn Tô Kiều nói:
“Cái nhà ông này đúng là...”