“Không ít người nhà của các lãnh đạo cấp cao trong đơn vị nhìn thấy biểu cảm nghiêm trọng của chồng mình, đều có chút tò mò không biết có nhân vật lớn nào sắp đến.”

Vợ của sư đoàn trưởng Lư nghe lời dặn dò của chồng mình, liền vội vàng hỏi một câu.

“Có lãnh đạo cấp trên đến thị sát sao?”

“Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi.”

“Tóm lại là ở nhà đừng để xảy ra chuyện gì.”

“Nếu không, tôi sẽ phải cởi quân phục về vườn đấy.”

Vợ sư đoàn trưởng Lư nghe chồng nói vậy thì giật mình kinh hãi.

Chồng bà đã nói đến mức này thì vị lãnh đạo lần này tới chắc chắn không hề đơn giản.

“Ông cứ yên tâm, tôi sẽ trông nom nhà cửa cẩn thận.”

“Khoảng thời gian này nhất định sẽ làm việc thật khiêm tốn.”

“Có bà ở nhà, tôi yên tâm.”

Sư đoàn trưởng Lư vô cùng tin tưởng vợ mình.

Bao nhiêu năm qua, bà luôn làm rất tốt công tác hậu phương.

“Đúng rồi.”

“Lúc nào rảnh bà hãy sang trò chuyện nhiều hơn với mẹ đoàn trưởng Chu nhé.”

“Lúc nói năng gì cũng phải chú ý một chút.”

Vợ sư đoàn trưởng Lư nghe ra ẩn ý trong lời nói của chồng.

Xem ra vị lãnh đạo đến lần này có quan hệ nhất định với mẹ của đoàn trưởng Chu.

“Được.”

Sư đoàn trưởng Lư đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, đổi ý, không để vợ mình sang tìm mẹ Chu trò chuyện nữa.

“Hay là thôi đừng đi nữa.”

“Vợ đoàn trưởng Chu đang mang thai.”

“Vẫn là nên ít sang làm phiền thì hơn.”

Vợ sư đoàn trưởng Lư thấy chồng mình lúc bảo đi lúc lại bảo không đi, trong chốc lát cũng thấy hơi cạn lời.

“Được rồi, nghe ông hết.”

Những cuộc trò chuyện như vậy cũng đang diễn ra trong nhà của không ít lãnh đạo đơn vị khác.

Mà lúc này mẹ Chu đang bận rộn nấu cơm trong bếp.

Trên mặt mẹ Chu mang theo nụ cười, cả người tỏa ra sự vui mừng và hân hoan.

“Mẹ, để con giúp mẹ nhé.”

“Không cần không cần, mẹ làm là được rồi.”

“Cha con chắc chắn là trên tàu hỏa ăn không ngon ngủ không yên.”

“Mẹ phải làm thêm mấy món mà cha con thích mới được.”

Hứa Thanh Lạc nghe lời mẹ Chu nói thì mỉm cười.

Mẹ Chu muốn tự tay làm món ngon cho người đàn ông của mình, cô tốt nhất là không nên xen vào.

Hứa Thanh Lạc ngồi ở bàn ăn ăn trái cây, vừa trò chuyện với mẹ Chu trong bếp.

“Đúng rồi mẹ.”

“Cảnh vệ viên của cha có đi cùng không ạ?”

“Có chứ, bên cạnh cha con làm sao thiếu cảnh vệ viên được.”

Hứa Thanh Lạc gật đầu, chỉ có điều trong nhà chỉ có hai phòng ngủ.

Cảnh vệ viên đến thì ở đâu, đây đúng là một vấn đề nan giải.

“Mẹ, cảnh vệ viên đến thì ở đâu ạ?”

Mẹ Chu bị cô hỏi vậy cũng ngẩn người ra, bà suýt chút nữa là quên bẵng mất việc này.

Bà cứ ngỡ đây là nhà ở Thủ đô, có sẵn chỗ cho cảnh vệ viên ở cơ.

“Xem trí nhớ của mẹ này, mẹ suýt thì quên mất.”

“Tiểu Lạc, mẹ sang nhà dì Nghiêm của con một lát.”

“Trong lò đang hầm canh gà, con trông chừng lửa giúp mẹ nhé.”

Mẹ Chu vội vội vàng vàng ra khỏi cửa, vừa ra đến nơi bà đã nhìn thấy Chính ủy Nghiêm.

Chính ủy Nghiêm đã sắp xếp xong chỗ ở cho cảnh vệ viên rồi.

“Cái đó…….

Vợ Tổng tư lệnh Chu.”

Chính ủy Nghiêm nhìn quanh thấy không có ai mới dám xưng hô với mẹ Chu như vậy.

Mẹ Chu đang định đi tìm Chính ủy Nghiêm đây, kết quả là Chính ủy Nghiêm lại tự tìm đến cửa, còn lo liệu xong xuôi mọi chuyện nữa.

“Chỗ ở của cảnh vệ viên Tổng tư lệnh Chu.”

“Tôi đã sắp xếp xong rồi.”

“Cứ ở trong ký túc xá của đơn vị.”

“Bà xem như vậy có được không?”

Chính ủy Nghiêm trưng cầu ý kiến của mẹ Chu, mẹ Chu vỗ đùi một cái, thế này chắc chắn là được rồi!

“Được chứ, phiền chính ủy quá.”

“Không phiền, không phiền.”

Chính ủy Nghiêm nhìn mẹ Chu như còn muốn nói thêm điều gì đó.

Nhưng mẹ Chu chỉ nhất tâm muốn về nấu cơm, cũng chẳng có tâm trí đâu mà để ý đến chút tâm tư nhỏ mọn kia của Chính ủy Nghiêm.

Chính ủy Nghiêm nhìn mẹ Chu quay về bận rộn, cuối cùng lời nói nghẹn lại ở cổ họng, chẳng có cơ hội mà thốt ra.

Chính ủy Nghiêm thở dài một tiếng, vốn dĩ ông định tranh thủ chút tình cảm với mẹ Chu.

Cũng chẳng cầu mong gì khác, chỉ mong trong thời gian Tổng tư lệnh Chu ở khu tập thể.

Ngộ nhỡ có xảy ra chuyện gì, mẹ Chu có thể nói giúp vài câu tốt đẹp.

Chỉ là lời còn chưa kịp nói thì mẹ Chu đã chạy mất tiêu rồi, ông cũng ngại không dám tiếp tục mở lời.

Sau khi Chính ủy Nghiêm rời đi, mẹ Chu thò đầu ra khỏi bếp nhìn ra cổng nhà.

Thấy trước cửa không còn bóng dáng Chính ủy Nghiêm nữa, trên mặt bà hiện lên nụ cười đầy đắc thắng.

Bà tuy đầu óc không quá thông minh, nhưng bà gả cho cha Chu bao nhiêu năm nay rồi, làm sao lại không biết Chính ủy Nghiêm vừa rồi định nói gì chứ?

Ông Chu nhà bà làm việc trước nay luôn công tư phân minh, bà là vợ thì phải làm tốt công tác hậu phương.

Tuyệt đối không được đi làm mấy cái trò quan hệ nhân sự đó, để chồng mình sau này khó xử.

Hứa Thanh Lạc mỉm cười nhìn mẹ Chu, mẹ Chu thấy ánh mắt trêu chọc của cô cũng rụt đầu lại tiếp tục nấu cơm.

Trong lòng Hứa Thanh Lạc đã có một cái nhìn mới về mẹ Chu, ai bảo mẹ chồng cô không thông minh chứ?

Mẹ chồng cô rõ ràng là rất thông minh, không chỉ đại trí nhược ngu, mà còn cực kỳ đáng tin cậy.

Trong những chuyện đại sự, mẹ Chu chưa bao giờ hồ đồ, cũng chưa bao giờ để xảy ra sai sót.

Canh gà hầm xong, mẹ Chu múc cho Hứa Thanh Lạc một bát để cô ăn lót dạ trước.

Từ trong thành phố lái xe đến đơn vị mất năm sáu tiếng đồng hồ, cha Chu trong nhất thời cũng chưa thể đến ngay được.

Mẹ Chu sau khi nấu xong cơm canh cứ mãi vươn cổ nhìn ra ngoài cửa.

Chẳng mấy chốc bên ngoài đã vang lên tiếng xe, mẹ Chu nghe thấy tiếng xe thì vui mừng khôn xiết, vội vàng chạy ra đón.

Xe dừng lại trước cửa nhà, cha Chu từ trên xe bước xuống.

“Ông Chu!”

Mẹ Chu nhìn thấy cha Chu thì mừng rỡ vô cùng.

Cha Chu xuống xe thấy mẹ Chu, gương mặt vốn dĩ nghiêm nghị cũng hiện lên vài phần dịu dàng.

Cha Chu thấy sắc mặt mẹ Chu khá tốt, trong lòng cũng yên tâm phần nào, sau đó lại nhìn vào trong sân.

“Tiểu Hành vẫn chưa về sao?”

“Vẫn chưa.”

Mẹ Chu mỉm cười kéo cha Chu vào nhà, miệng không ngừng quan tâm hỏi han cha Chu.

Cảnh vệ viên xách hành lý theo sát phía sau.

“Dọc đường chắc mệt lắm rồi phải không?”

“Mau vào ăn cơm đã.”

Cha Chu và cảnh vệ viên vừa bước vào sân, Tật Phong đã từ trong nhà lao ra, sủa không ngừng.

Trên người cha Chu mang theo khí thế đẫm m-áu và sự áp bức, Tật Phong ngửi thấy mùi m-áu, lông khắp người dựng đứng cả lên.

“Tật Phong, đừng sủa đừng sủa.”

“Đây là người nhà mình.”

Mẹ Chu vội vàng ngồi xuống trấn an Tật Phong, Tật Phong nghe nói là người nhà mới ngừng sủa loạn.

“Con ch.ó này khôn thật đấy.”

Cha Chu thấy Tật Phong hiểu tiếng người, bèn khen ngợi một câu.

Con ch.ó khôn thế này đúng là không dễ gặp.

“Chứ còn sao nữa, Tật Phong ngoan lắm đấy.”

Mẹ Chu mỉm cười đóng cổng sân lại, cha Chu nhìn một lượt sân trước.

Thấy trong sân trồng hoa, được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, trong lòng cảm thấy an tâm.

“Tiểu Lạc thế nào rồi?”

Lời cha Chu vừa dứt, Hứa Thanh Lạc đã từ trong nhà bước ra.

“Cha.”

Cha Chu nghe thấy tiếng thì nhìn sang, khi nhìn thấy chiếc bụng lớn của Hứa Thanh Lạc, trong mắt cha Chu thoáng qua một tia kinh ngạc.

Sau khi kinh ngạc, trong lòng cha Chu tràn ngập sự lo lắng.

Cái bụng này của con dâu thực sự là có chút dọa người.

“Tiểu Lạc sao con lại ra đây?”

Mẹ Chu thấy Hứa Thanh Lạc đi ra, vội vàng chạy lại đỡ cô, cha Chu cũng phụ họa một câu.

“Mẹ con nói đúng đấy.”

“Thân thể con đang nặng nề, đừng quá để ý đến mấy lễ tiết này.”

Hứa gia coi trọng lễ tiết, Hứa Thanh Lạc đã được thừa hưởng chân truyền của Hứa gia về phương diện này, làm việc lúc nào cũng rất chu đáo.

“Vâng ạ.”

“Cha mau vào đi, chúng ta ăn cơm trước đã.”

“Đúng đúng đúng, để lát nữa cơm canh nguội hết mất.”

Mẹ Chu đỡ Hứa Thanh Lạc đến bàn ăn ngồi xuống, phụ họa theo lời của cô.

Cảnh vệ viên đặt hành lý xuống phòng khách, đang định rời đi thì bị mẹ Chu gọi lại.

“Tiểu Lý, cậu cũng ở lại đây.”

“Thưa bác, cháu ra nhà ăn ăn là được rồi ạ.”

“Ăn nhà ăn cái gì chứ!”

“Bác đã nấu sẵn phần cơm cho cậu rồi đấy.”

Mẹ Chu nhiệt tình vô cùng, cha Chu liếc nhìn cảnh vệ viên một cái, ánh mắt lộ rõ vẻ cảnh cáo.

Ý tứ rất rõ ràng:

“Cậu mà dám phụ lòng tốt của vợ tôi thì coi chừng đấy.”

Cảnh vệ viên vội vàng đồng ý, cơn thịnh nộ của Tổng tư lệnh Chu, anh ta không gánh nổi đâu.

“Dạ vâng, vậy cháu xin phép làm phiền bác ạ.”

Cảnh vệ viên tuy đi theo lãnh đạo 24/24, ở tại nhà.

Nhưng cơm nước ba bữa đều do nhà nước phụ trách.

Có điều ba bữa ăn hầu hết đều là ngũ cốc thô là chính.

Chủ yếu là vì anh ta phải theo sát lãnh đạo không rời nửa bước, ăn ngũ cốc thô là tiện nhất.

Cha Chu và cảnh vệ viên ra sân sau rửa tay, cha Chu đến Tuyết Thành, mẹ Chu chắc chắn là người vui nhất.

Trong suốt bữa ăn, mẹ Chu cứ liên tục gắp thức ăn cho cha Chu, Hứa Thanh Lạc và cảnh vệ viên, bản thân bà thì chẳng ăn được mấy.

“Bà cũng ăn đi, đừng lo cho bọn tôi.”

“Đúng đấy bác ơi, bác cứ để cháu tự nhiên ạ.”

Cảnh vệ viên nhìn thấy điệu bộ này của mẹ Chu cũng có chút sợ hãi.

Mẹ Chu thấy dáng vẻ có phần gò bó của cảnh vệ viên cũng không ép buộc nữa.

“Được rồi, vậy cháu cứ tự nhiên gắp thức ăn nhé.”

“Cứ thoải mái mà ăn, đừng khách sáo.”

“Thưa bác, cháu sẽ không khách sáo đâu ạ.”

Cảnh vệ viên làm sao có thể khách sáo cho được, anh ta cũng đã làm việc bên cạnh cha Chu gần mười năm rồi.

Anh ta sớm chiều ở cùng với vợ chồng cha Chu, tự nhiên cũng không quá xa lạ.

Mẹ Chu không quản bọn họ nữa, hai người đàn ông lớn thế kia kiểu gì chẳng tự lo cho mình được.

Sự nhiệt tình của mẹ Chu dành cho cha Chu không nhiều, mới qua một bữa cơm mà sự kiên nhẫn dành cho cha Chu đã tiêu hao gần hết rồi.

“Tiểu Lạc ăn nhiều một chút con.”

Sự kiên nhẫn của mẹ Chu vẫn là dành cho Hứa Thanh Lạc nhiều nhất, cha Chu cũng hiểu rõ tính nết của vợ mình.

Bà có thể nhiệt tình với ông trong một bữa cơm đã là không dễ dàng gì rồi.

“Đúng đấy, Tiểu Lạc con ăn nhiều vào.”

Chương 137 - Quân Hôn Ngọt Ngào: Mỹ Nhân Tâm Lý Được Sủng Lên Tận Trời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia