“Lại còn phải chăm sóc con cái nữa, thím hai Chu dù có bao nhiêu tay cũng lo không xuể.”

Dẫu sao trong nhà còn có mẹ con Lương Mỹ Cầm ba người nữa.

Chỉ tính riêng ở đây thôi, thím hai Chu đã phải chăm sóc tới 4 đứa cháu nội cháu ngoại rồi.

Tuy rằng thêm người thêm của là chuyện vui, nhưng con cháu đông quá cũng là một nỗi phiền muộn.

“Sang năm Tiểu Thành cũng 25 rồi.”

“Khoảng cách đến chức tiểu đoàn trưởng vẫn còn xa lắm.”

Phải biết rằng đạt đến chức tiểu đoàn trưởng thì người nhà mới có thể xin đi theo quân đội được.

Theo tốc độ hiện tại, e rằng Chu Duật Thành phải mất vài năm nữa mới đạt đến chức tiểu đoàn trưởng.

“Ừ, cứ từ từ thôi.”

Thực ra trong lòng cha Chu hiểu rõ hơn ai hết về tương lai của Chu Duật Thành.

Tốc độ thăng chức của Chu Duật Thành chỉ có thể nói là bình thường.

Nếu đặt vào người bình thường, tốc độ thăng chức này có thể hiểu được, cũng là tốc độ bình thường.

Nhưng đằng sau Chu Duật Thành có Chu gia trải đường cho.

Trong điều kiện có chỗ dựa như vậy mà Chu Duật Thành vẫn cứ bình thường như thế.

Nói trắng ra là do năng lực bản thân không đủ.

Nếu không có Chu gia trải đường cho nó, e rằng giờ này nó đã tụt hậu so với bạn bè cùng trang lứa một đoạn dài rồi.

Chu Duật Thành năng lực không đủ, bậc làm cha làm mẹ như bọn họ có tốn bao nhiêu tâm tư đi chăng nữa cũng vô ích thôi!

“Giờ tôi mới nhìn ra rồi.”

“Con cái đông quá cũng chưa chắc đã là tốt.”

Mẹ Chu cảm thán một câu, con cái đông có cái hay của con cái đông.

Nhưng con cái ít cũng có cái lợi của con cái ít.

Giống như bà và cha Chu chỉ có duy nhất Chu Duật Hành là con trai.

Cả hai bọn họ đều dành hết tâm tư cho một mình Chu Duật Hành.

Nhưng chú hai thím hai con trai đông, tâm tư cũng phải phân tán ra, nuôi dạy cũng tốn nhiều tâm sức hơn.

Cha Chu nghe thấy lời này của mẹ Chu cũng mỉm cười, nhưng trong lòng cha Chu cũng có chút tò mò.

“Theo như lời bà nói.”

“Thì cháu nội cháu ngoại ít đi một chút cũng không sao?”

“Ít đi một chút cũng tốt.”

“Gánh nặng ít, cũng có thể tập trung nuôi dạy cho tốt.”

Mẹ Chu tuy rằng trong lòng đương nhiên là hy vọng con cháu trong nhà càng đông càng tốt, có ai lại không mong con đàn cháu đống chứ?

Nhưng nếu điều kiện gia đình không theo kịp thì con cháu đông quá sẽ trở thành gánh nặng.

Đối với người lớn là gánh nặng, đối với con trẻ cũng đều là gánh nặng cả.

“Nếu Tiểu Lạc lần này vạn nhất sinh hai đứa cháu gái.”

“Bà cũng không định sinh thêm nữa sao?”

Cha Chu hỏi dò mẹ Chu một câu, cha Chu không phải là người trọng nam khinh nữ.

Ông chỉ muốn biết trong lòng mẹ Chu đang nghĩ như thế nào thôi.

“Cháu gái thì sao chứ?”

“Đồng chí Chu à, giác ngộ của ông kém quá đấy.”

“Vĩ nhân đã nói rồi, nam nữ bình đẳng!”

“Phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời!”

“Tiểu Lạc cũng là con gái đấy thôi.”

“Hiện giờ mỗi tháng con bé kiếm được không ít hơn Tiểu Hành đâu.”

“Con gái mà được nuôi dạy tốt.”

“Thì cũng cực kỳ xuất sắc đấy!”

“Hơn nữa.”

“Nếu không có Tiểu Lạc, chúng ta lấy đâu ra cháu nội cháu ngoại?”

“Dù sao thì tôi cũng mãn nguyện rồi, dù không có con trai cũng mãn nguyện.”

Mẹ Chu nói xong liền lườm cha Chu một cái đầy cảnh cáo, ra lệnh cho ông tuyệt đối không được nói những lời như vậy trước mặt Hứa Thanh Lạc.

Cha Chu nhìn mẹ Chu với ánh mắt đầy ý cười, giác ngộ của vợ ông quả thực là ngày càng cao rồi.

“Tôi nói cho ông biết.”

“Ông đừng có mà giở cái trò trọng nam khinh nữ đó ra với tôi.”

“Tôi là hạng người đó sao?”

Mẹ Chu liếc nhìn cha Chu một cái, người đàn ông của bà đúng là không phải hạng người đó.

Nếu không thì con gái Chu Dục Thư nhà bà cũng không nuôi dưỡng thành cái tính cách hoang dã như vậy rồi.

Đừng nhìn cái tên Chu Dục Thư đầy vẻ học thức như thế, nhưng từ nhỏ con bé đã dám đ.á.n.h nhau với Chu Duật Hành.

Mấy lần Chu Duật Hành bị nó chọc tức đến nỗi chỉ biết chui vào phòng mà hờn dỗi.

Vợ chồng cha Chu lại càng không quản chuyện giữa hai đứa nhỏ.

Dù sao chỉ cần không nguy hiểm đến tính mạng, bọn họ đều giả vờ như không thấy.

Để hai đứa nhỏ tự mình phân thắng bại.

“Vậy ông hỏi tôi câu đó là có ý gì?”

“Tôi chỉ là muốn biết suy nghĩ của bà có đồng nhất với tôi không thôi.”

“Nếu không đồng nhất thì ông định thế nào?”

Mẹ Chu có chút tò mò hỏi một câu, cha Chu tay thì giúp bà kéo vải, miệng thì đáp lời.

“Thì đương nhiên là phải khuyên bảo t.ử tế rồi.”

“Khuyên đến khi nào suy nghĩ của bà đồng nhất với tôi mới thôi.”

Mẹ Chu nghe thấy lời này của cha Chu thì cạn lời lườm một cái, hóa ra cái lão già này đang gài bẫy mình.

“Hừ…….

Vậy thì ông đúng là vĩ đại quá nhỉ.”

Lời nói của mẹ Chu đầy vẻ mỉa mai, cha Chu lập tức không dám ho he gì nữa, chỉ biết cắm cúi làm việc để lấy lại thể diện.

“Đúng rồi, mùng mấy chúng ta về Thủ đô?”

Cha Chu ngẫm nghĩ một chút, vốn dĩ ban đầu ông định đợi đến đầu tháng mười một mới về Thủ đô.

Nhưng bây giờ ông đã đổi ý rồi.

“Về sớm một chút đi.”

“Bụng của Tiểu Lạc tôi nhìn mà thấy lo quá.”

“Càng sớm càng tốt.”

“Về muộn quá.”

“Ngộ nhỡ chuyển dạ sớm trên tàu hỏa.”

“Thì coi như xong đời.”

Mẹ Chu gật đầu, cái bụng của con dâu thực sự là quá lớn rồi.

Bà nhìn mà trong lòng cũng thấy sợ, vẫn là nên về sớm một chút thì hơn.

“Tiểu Hành không biết khi nào mới về.”

“Không đợi Tiểu Hành sao?”

Cha Chu lắc đầu, tuy rằng Chu Duật Hành là con trai ông.

Nhưng trước mặt cháu nội cháu ngoại, tất cả đều phải dẹp sang một bên hết.

“Tiểu Lạc và hai đứa nhỏ quan trọng hơn.”

“Chúng ta mua vé xe ngày 25.”

“Cứ xem xem Tiểu Hành có kịp về không.”

“Không kịp thì nó tự mình về sau.”

Mẹ Chu tính toán ngày tháng, hôm nay là ngày 18, còn một tuần lễ để dọn dẹp nhà cửa, cũng đủ rồi.

“Được.”

“Vậy hai ngày nữa hái hết rau trong vườn đi.”

“Mẹ sẽ làm thành dưa muối để trong hầm.”

“Đến lúc quay lại cũng vừa vặn có cái để ăn.”

“Được.”

Cha Chu ghi nhớ kỹ mọi việc.

Mẹ Chu tay chân thoăn thoắt may cho Hứa Thanh Lạc hai chiếc áo bông, mang ra sân cho cô mặc thử.

Mẹ Chu đặc biệt may rộng ra một chút, dù sau này bụng Hứa Thanh Lạc có to thêm nữa thì vẫn mặc được.

“Thật sự rất đẹp ạ.”

“Chiều mẹ may thêm cho con hai chiếc quần nữa.”

Hứa Thanh Lạc mỉm cười gật đầu, mẹ Chu nhìn đồng hồ thấy cũng gần đến giờ cơm trưa rồi.

“Ông Chu, ông đi rửa rau đi.”

“Rồi nhào thêm chút bột nữa.”

Mẹ Chu hướng vào trong nhà gọi một tiếng, cha Chu nghe thấy lời mẹ Chu liền từ trong phòng bước ra.

“Được.”

Cha Chu ra giếng sau vườn múc nước rửa rau, còn mẹ Chu thì vào bếp chuẩn bị nước sốt.

“Tiểu Lạc, con muốn ăn nước sốt vị gì nào?”

“Mẹ ơi, con muốn ăn vị cay ạ.”

Mẹ Chu nghe cô muốn ăn cay liền xuống hầm lấy một miếng thịt và ít ớt khô, ớt chỉ thiên vào bếp băm nhỏ.

Cha Chu rửa rau xong mang ra bàn ăn bắt đầu nhào bột, Chính ủy Nghiêm vừa đến giờ tan làm đã tới nhà ngay.

“Chính ủy Nghiêm.”

Chính ủy Nghiêm thấy Hứa Thanh Lạc đang ngồi nghỉ ngơi trong sân thì gật đầu chào, rồi hỏi một câu.

“Tổng tư lệnh Chu có nhà không cháu?”

“Cha ơi, Chính ủy Nghiêm tìm cha ạ.”

Hứa Thanh Lạc hướng vào trong nhà gọi một tiếng, cha Chu vốn dĩ định đáp lời Hứa Thanh Lạc một cách ôn hòa.

Nhưng vừa nghe là Chính ủy Nghiêm tới, giọng điệu lập tức trở nên đanh lại.

“Không rảnh!”

Giọng cha Chu không nhỏ, Chính ủy Nghiêm nghe thấy thì mỉm cười với Hứa Thanh Lạc, rồi bước vào nhà tìm cha Chu.

Chính ủy Nghiêm thấy cha Chu đang bận rộn nhào bột thì cũng có chút ngượng ngùng.

Không ngờ Tổng tư lệnh Chu ở nhà lại là hình ảnh như thế này, hèn chi Chu Duật Hành thằng nhóc đó lại cưng chiều vợ như vậy.

Hóa ra là được di truyền từ đây mà ra!

“Tổng tư lệnh Chu.”

“Chuyện gì?”

Cha Chu liếc nhìn Chính ủy Nghiêm một cái, thực ra Chính ủy Nghiêm cũng chẳng có chuyện gì to tát cả.

Chủ yếu là vì cha Chu khó khăn lắm mới xuống đơn vị cơ sở một chuyến, ông là cấp dưới thì đương nhiên phải chủ động đến báo cáo công việc rồi.

Chẳng lẽ lại đợi lãnh đạo tự đi tìm mình sao?

“Tổng tư lệnh Chu, tôi đến đây là muốn hỏi ngài một chút.”

“Chiều nay ngài có đi thị sát đơn vị không ạ?”

“Ngài mà đi thì tôi sẽ sắp xếp chu đáo.”

Cha Chu nghe Chính ủy Nghiêm đến tìm mình để làm việc thì sắc mặt cũng đen đi mấy phần.

Ông khó khăn lắm mới được nghỉ phép, vậy mà còn phải làm việc sao?

Trong lòng cha Chu có chút phiền muộn, nhưng chức vụ của cha Chu đặt ở đó, ông không đi thì đương nhiên cũng không nói được với ai.

Ông hiếm khi rời khỏi Thủ đô xuống cơ sở, đi thị sát một phen cũng tốt.

Tự mình mắt thấy tai nghe mới biết bên dưới tình hình cụ thể như thế nào.

“Sắp xếp cái gì?”

“Sắp xếp cho thật đẹp đẽ vào, ba cái trò làm màu đó thì có ích gì chứ?”

“Kiểm tra đột xuất, hiểu không?”

Chính ủy Nghiêm nghe thấy cha Chu muốn kiểm tra đột xuất thì trong lòng cũng đã hiểu ra, vội vàng chào điều lệnh với cha Chu.

“Rõ!”

“Tôi xin đảm bảo sẽ giữ kín như bưng ạ.”

Cha Chu gật đầu, Chính ủy Nghiêm vẫn đứng ở đằng xa không chịu đi, cha Chu lạnh lùng liếc ông ta một cái.

“Còn chuyện gì nữa sao?”

“Dạ không còn ạ.”

“Vậy ông còn chưa đi, là định đợi tôi mời cơm chắc?”

Chính ủy Nghiêm nghe vậy cũng hiểu ý, vội vàng đáp lời.

“Dạ không dám!”

“Thưa Tổng tư lệnh, vậy tôi xin phép về trước ạ.”

“Ừ, tiện thể khép cái cổng nhà giúp tôi.”

“Rõ!”

Chính ủy Nghiêm mỉm cười rời đi, trước khi đi còn không quên khép cổng lại giúp, tránh để người khác vào quấy rầy.

Mẹ Chu làm món nước sốt thịt băm ớt, ba người ăn xong bữa trưa rồi về phòng nghỉ ngơi.

Buổi chiều cha Chu đến đơn vị, mẹ Chu và Hứa Thanh Lạc vẫn như thường lệ, ở nhà mỗi người làm việc của mình.

Mẹ Chu về phòng may quần bông cho cô, còn Hứa Thanh Lạc rảnh rỗi ngồi ngoài sân viết bản thảo.

Nhân lúc bây giờ có thời gian, cô phải viết thêm thật nhiều bản thảo để dự trữ.

Tránh cho việc sau này con ra đời sẽ không có thời gian xoay xở.

Buổi chiều cha Chu đến đơn vị thị sát, có không ít người nhận ra cha Chu chính là cha chồng của Hứa Thanh Lạc.

Chương 139 - Quân Hôn Ngọt Ngào: Mỹ Nhân Tâm Lý Được Sủng Lên Tận Trời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia