Khương Du than vãn với Cố Bắc Thành bằng giọng nũng nịu: "Ông xã, em sai rồi, anh đừng giận em nhé."

"Anh không giận em." Gân xanh trên trán Cố Bắc Thành giật giật: "Là do anh quá hiền, nên họ mới tưởng em dễ bắt nạt." Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y Khương Du dẫn xuống lầu. Bàn tay anh lạnh ngắt, lòng bàn tay còn đẫm mồ hôi. Xem ra anh bị dọa sợ thật rồi.

Khương Du vẻ mặt hối lỗi: "Anh là đàn ông đại trượng phu, không thể đi đôi co mấy chuyện này với đàn bà con gái, em hiểu mà." Nếu chỉ có một mình, cô chẳng ngại gì mà không "nổi điên" một trận ra trò. Nhưng cô còn phải giữ thể diện cho Cố Bắc Thành, không muốn người ta nói anh cưới phải một con mụ sư t.ử hà đông hay một kẻ điên.

"Hơn nữa, em còn phải giữ hình tượng chứ. Em là vợ của Cố Bắc Thành mà, mỗi hành động lời nói đều là bộ mặt của anh, sao em có thể tùy tiện làm loạn như trước được."

Cố Bắc Thành đột ngột dừng bước. Khương Du không kịp phản ứng, đ.â.m sầm vào lưng anh. "Ui da!" Sống mũi cô như muốn gãy lìa, đau điếng. Khương Du rơm rớm nước mắt, nhìn anh đầy oán trách.

"Khương Du, em không cần phải nể mặt anh. Anh không quan tâm người khác nghĩ gì, anh chỉ cần em vui vẻ. Từ nay về sau, em cứ làm gì em thấy thoải mái nhất, muốn nổi điên cứ việc nổi điên, miễn là em thấy hả dạ. Anh không màng đến những thứ hư danh đó." Dù Khương Du có làm loạn, người ta có bảo cô đanh đá thì cũng chẳng ai dám nói trước mặt anh.

"Hì, ông xã là tốt nhất." Khương Du cảm động, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay anh: "Nhưng em mới đến đây, cũng nên giữ kẽ một chút. Lần này em định mặc kệ họ rồi, nhưng họ lại dám đòi giới thiệu đối tượng khác cho anh, em ghen, em tức nổ mắt nên mới muốn trị họ một trận cho nhớ đời. Anh là người đàn ông của em, ai cũng không được tơ tưởng!"

Dáng vẻ ghen tuông của cô làm Cố Bắc Thành rất hài lòng, cơn giận trong lòng cũng tan biến. Anh đưa tay véo nhẹ mũi cô, cười trầm thấp đầy cưng chiều: "Đi thôi, giờ xuống dưới tuyên bố chủ quyền nào."

Cố Bắc Thành nắm tay Khương Du bước ra khỏi cầu thang. Thấy Khương Du bình an vô sự, Lý Hoa Mai thở phào nhẹ nhõm, bà ta lau mồ hôi lạnh trên trán, tâm thế đã ổn định hơn. Khương Du không sao là tốt rồi, sẽ không ai bắt bẻ được bà ta.

Bà ta tiến lên vài bước, cau mày, lớn tiếng trách ngược lại: "Tiểu Khương muội t.ử, em làm cái gì thế không biết? Chỉ là mấy câu chuyện phiếm lúc rảnh rỗi thôi mà, sao em phải nhảy lầu làm gì? Em đâu còn là đứa trẻ lên ba lên năm nữa, làm mọi người được một phen hú vía, em thấy vui lắm sao?"

Ác nhân còn dám cáo trạng trước? Khương Du nhếch môi cười lạnh. Được thôi, vậy để cô cho họ thấy, một Khương Du học được bảy phần công lực "ăn vạ" của Khương lão thái sẽ như thế nào.

Tuyệt chiêu ăn vạ thứ nhất của Khương lão thái: Vỗ đùi.

Khương Du vỗ đùi cái "đét", một tay che mặt, khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Số tôi sao mà khổ thế này! Mới chân ướt chân ráo đến đây chưa được đón nhận đã bị mắng là 'con gà mái già không biết đẻ', còn bị ép phải ly hôn. Các người còn định giới thiệu em gái, cháu gái cho chồng tôi nữa. Bị ép đến nước này, tôi sống còn ý nghĩa gì nữa, thà c.h.ế.t đi cho xong!"

Tuyệt chiêu ăn vạ thứ hai: Giả vờ tự t.ử.

Khương Du làm bộ lao đầu vào cái cây gần đó, nhưng động tác rất chậm để Tưởng Hà kịp thời giữ c.h.ặ.t lại. Tưởng Hà tức giận nhìn Lý Hoa Mai và đám đông, chất vấn: "Các người bức người ta đến mức muốn c.h.ế.t, giờ thì vừa lòng chưa?"

"Lời các người nói khó nghe thế nào các người không tự biết sao? Cùng là hàng xóm láng giềng trong khu đại viện, người ta bảo 'bán anh em xa mua láng giềng gần', các người thì hay rồi, người ta mới đến đã bị các người bức đến mức nghĩ quẩn. Nếu cô ấy có mệnh hệ gì, các người chính là kẻ sát nhân, tối về có ngủ ngon được không?" Tưởng Hà trút hết nỗi uất ức bao năm qua vì không sinh được con vào trận mắng này. Những câu "gà mái già không biết đẻ" cô đã phải nghe không dưới tám nghìn lần. Trước đây cô thấp cổ bé họng, lại là người nơi khác đến nên luôn nhẫn nhịn, nhịn đến mức sinh bệnh trong người.

"Có ai ép cô ta c.h.ế.t đâu, là cô ta tự nghĩ quẩn đấy chứ, chúng tôi chỉ nói vài câu thôi mà, sao mà hẹp hòi thế." Có người lầm bầm nhỏ giọng.

Khương Du chớp thời cơ phản pháo: "Chỉ nói vài câu thôi à? Mọi người nghe thấy chưa, phá hoại hôn nhân nhà người ta mà họ coi như chuyện vặt. Vậy tôi cũng chúc chồng các người sớm ly hôn với các người, để rước mấy cô trẻ đẹp, có công ăn việc làm về nhé!"

"Khương Du! Cô nói thế là quá đáng rồi đấy!"

"Còn trẻ mà mồm mép độc địa quá!"

Đám đàn bà nhao nhao chỉ trích Khương Du. Họ đang sống sung sướng ở đây, chồng lương cao, có điên mới đòi ly hôn.