Quân Hôn: Sống Trong Truyện Niên Đại, Nhiều Phúc Nhiều Con Lại Sống Thọ

Chương 279: Diệp Bình An, Em Vừa Gọi Điện Thoại Về Nhà Rồi!

Nhận được tin tức, Tứ thúc công và Nhị đại gia cũng chạy tới, mấy ông lão cứ trân trân nhìn chằm chằm vào ống nghe màu đen.

Người này chưa kịp nói xong thì người kia đã chực giành lấy. Vài cậu thanh niên thính tai tò mò ghé sát vào nghe xem Nam Nha ở đầu dây bên kia nói gì, rồi lại nhanh nhảu thuật lại cho đám đông phía sau.

Tiếp đó, từ trong đám đông sẽ vang lên muôn vàn tiếng hưởng ứng, ồn ào mà náo nhiệt vô cùng.

Tứ thúc công: "Nha đầu, ở bên ngoài ăn uống ngon miệng, mặc cho đủ ấm nhé. Vui vẻ là quan trọng nhất, có bị ai bắt nạt cũng đừng sợ, ở nhà có mọi người chống lưng cho cháu."

Nhị đại gia: "Nam Nha à, lần trước Cục Giáo d.ụ.c huyện chẳng phải không phân bổ giáo viên cho chúng ta sao? Lần này trên phủ Bắc Bình trực tiếp cho chúng ta tự đi chọn luôn rồi."

Lão Diệp: "Nam Nha, cháu và Bình An khỏe mạnh là tốt rồi. Thằng nhóc đó từ nhỏ tính tình đã cứng đầu, nếu nó không chịu nghe lời, cứ đợi nó về nhà ông nội sẽ trị nó cho cháu."

Giọng Diệp Đồng Đồng lại nghẹn ngào mang theo tiếng nức nở: "Nam Nha, cô nhớ cháu quá..."

Bởi vì bọn trẻ đều đang đi học nên Chu Nam không nghe được giọng của mấy đứa nhỏ.

Sau khi gác máy, Chu Nam có chút ngượng ngùng liếc nhìn Chu Bác Văn một cái.

Chu Bác Văn đang làm bộ giở sách, nhưng kỳ thực anh chưa từng thấy ai buôn điện thoại tới tận một tiếng đồng hồ.

Đồng chí Tiểu Chu buôn chuyện đến mức uống cạn ba tách cà phê, người nghe ở đầu dây bên kia cứ thay đổi hết nhóm này đến nhóm khác.

Đồng chí Tiểu Chu cũng có thể tiếp chuyện với bất kỳ ai, thậm chí đến con ch.ó ở phía đông thôn cũng phải thăm hỏi xem dạo này nó sống có tốt không.

"Dạ... em xin gửi anh tiền cước điện thoại nhé!" Chu Nam ngồi trên ghế sô pha, từ trong túi xách lấy ví tiền ra.

Chu Bác Văn lại bưng một tách cà phê mới đặt xuống trước mặt cô, ướm hỏi: "Hàng hóa mùa hè tới đây, em cộng thêm cho anh 10% là được rồi."

Chu Nam sảng khoái gật đầu, khiến Chu Bác Văn mừng rỡ như điên, nhưng ngay sau đó lại thầm ảo não, biết vậy đã ra giá cao hơn một chút.

"Em về trước đây ạ." Trò chuyện xong với mọi người ở Chu gia trang, Chu Nam mặt mày hớn hở, đôi mắt cong cong, tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Chu Bác Văn tiễn cô xuống lầu. Cô thư ký đã bưng cà phê tới ba lần ăn mặc rất thanh lịch, cất giọng dịu dàng chúc cô đi đường bình an.

Chu Bác Văn không còn giữ nụ cười trên môi như ban nãy, chỉ gật đầu với vẻ mặt lạnh lùng.

Dọc đường gặp nhân viên, anh cũng giữ vẻ nghiêm nghị. Chu Nam thấy anh như vậy cũng hiểu đó là do yêu cầu công việc.

Doanh nghiệp của gia tộc Chu Bác Văn rất lớn, nhân viên đông đảo nên anh cần phải tạo dựng một hình ảnh uy nghiêm.

Cô nữ thư ký bưng cà phê diện bộ âu phục tuyệt đẹp, dáng điệu yểu điệu, trang điểm tinh xảo, hệt như một danh viện khuê tú thời Dân Quốc.

Ánh mắt cô ấy nhìn Chu Bác Văn cũng ẩn chứa tình ý, hẳn là trái tim thiếu nữ đã trót trao đi mất rồi.

"Đường tình duyên của đồng chí Tiểu Chu rực rỡ quá nhỉ," Chu Nam thầm cảm thán.

Trong lòng Chu Bác Văn thầm nhủ: "Nhưng nụ hoa đào anh muốn hái lại chính là em."

Vừa nghĩ vậy xong, anh liền nhìn thấy một người đàn ông mặc quân phục ở dưới lầu. Người nọ dáng dấp cao ráo, đứng thẳng tắp như cây tùng, khuôn mặt điển trai nổi bật chẳng kém gì các nam minh tinh điện ảnh của Hương Cảng.

Chu Nam bước tới với những bước chân hân hoan, nắm lấy góc áo anh nói: "Diệp Bình An, em vừa gọi điện thoại về nhà rồi!"

Diệp Bình An khẽ "Ừ" một tiếng, ánh mắt lại hướng về phía Chu Bác Văn – người đang mặc đồ tây, đi giày da và vuốt tóc bóng mượt.

Chu Bác Văn giữ nụ cười xã giao trên môi nhìn lại anh, chẳng nói một lời.

Diệp Bình An thu hồi tầm mắt, dồn sự chú ý vào đồng chí Tiểu Chu, đôi mắt cô đang cong lên như vầng trăng khuyết.

Có lẽ cô đang thực sự vui vẻ, nụ cười làm lộ cả hàm răng trắng đều tăm tắp.

Nhìn bóng lưng hai người sóng bước rời đi vô cùng thân mật, trong lòng Chu Bác Văn bỗng dâng lên một nỗi bực dọc.

"Có phải anh đọc được mảnh giấy em để lại mới tìm đến đây không?"

Lúc ra ngoài, Chu Nam theo thói quen để lại một mảnh giấy trên bàn, báo rằng cô đến chỗ Chu Bác Văn để gọi điện thoại về thôn.

"Quân đội vừa phát nhu yếu phẩm, anh đem về một ít, vừa về đến nhà là thấy tờ giấy của em ngay," Diệp Bình An trả lời cô.

Nói xong, anh lại khẽ thì thầm: "Lần sau muốn gọi điện thoại thì cứ tìm anh, anh đưa em đi. Cái gã kia miệng lưỡi giảo hoạt lắm."

Chu Nam nghiêng đầu nhìn anh, tủm tỉm cười, thầm nghĩ trong bụng: Người ta làm ăn buôn bán, thế gọi là khéo léo và thấu tình đạt lý đấy.

Tất nhiên, những lời này cô chẳng dám thốt ra ngoài.

Về đến sân nhà, Chu Nam đi nấu cơm, còn Diệp Bình An mang một phần đồ đạc vừa đem về cất xuống tầng hầm.

Căn hầm bí mật này vốn là sào huyệt do bọn đặc vụ để lại tại thành phố Thân. Trương Khuynh phát hiện ra nữ đặc vụ và đã dẫn người tới thu giữ toàn bộ đồ đạc bên trong.

Sau khi dọn sạch sẽ, anh chợt nghĩ cô nha đầu nhỏ chắc chắn sẽ thích ngôi nhà này.

Thế nên lúc luận công ban thưởng, anh đã xin đặc quyền được mua lại căn nhà này.

Căn hầm ngày trước dùng để giấu radio, vàng thỏi, t.h.u.ố.c men, nay đã được cô nha đầu xếp đầy những kệ hàng nối tiếp nhau, bên trên chất kín đồ đạc. Cảnh tượng này chẳng khác gì căn hầm ở Bắc Bình là bao.

Những lúc về nhà, thỉnh thoảng anh lại bắt gặp cô nha đầu cùng chị Trương Khuynh và chú Vinh lúi húi bàn bạc, tính toán xem món đồ này có thể cất trữ được bao lâu.

Ngày xưa, anh thấy cô ngốc nghếch như con hươu bào, lơ ngơ mà lại đáng yêu vô ngần.

Sau này, anh phát hiện ra cô cũng giống hệt một con sóc nhỏ, thích tha lôi đủ thứ đồ về nhà cất giấu, đặc biệt là thức ăn.

Đó dường như là một thói quen cố chấp đến cực đoan, vậy nên hễ được phát nhu yếu phẩm, anh đều đem đổi những món đồ khác thành thức ăn.

Anh xếp những hộp thịt, bánh quy và các loại thực phẩm khác vào đúng từng khu vực phân loại mà Chu Nam đã đ.á.n.h dấu.

Nghĩ đến cục diện rối ren hiện tại, quyết tâm muốn đưa Chu Nam rời đi của anh lại càng thêm vững vàng.

Đêm xuống, Chu Nam cẩn thận sắp xếp lại đồ đạc cho Diệp Bình An.

Cô gấp gọn gàng từng chiếc áo lót, cùng với bảy đôi tất đủ màu sắc rực rỡ.

"Vẫn là đồng chí Tiểu Chu nhà anh khéo tay nhất, tất khâu ra còn đẹp hơn cả đồ ngoài chợ." Diệp Bình An nhìn những đôi tất sặc sỡ như cầu vồng, khóe môi khẽ giật giật.

Dạo gần đây, tâm trạng của Chu Nam thất thường. Hễ buồn bực là nước mắt rưng rưng, nhưng lúc vui vẻ thì cũng chẳng tiếc trao một nụ cười rạng rỡ.

"Mỗi ngày anh diện một đôi cho em." Chu Nam lên tiếng.

Bình thường Diệp Bình An luôn phải mặc quân phục. Quần áo Chu Nam may cho, anh hiếm khi có dịp mặc tới. Ngược lại, những món đồ nhỏ bé mặc bên trong như thế này lại được dùng rất thường xuyên.

"Cái tên Lăng Tiêu kia thế mà lại dám đòi xin tất của anh, đúng là mộng tưởng hão huyền."

Diệp Bình An vừa tắm xong, mặc bộ đồ ngủ mềm mại, ngồi bên cạnh nhìn Chu Nam tất bật, thỉnh thoảng lại giúp cô một tay.

Chu Nam đắc ý vô cùng: "Hừ, dẫu là gia đình giàu có bậc nhất thời Dân Quốc, cũng chẳng dễ gì có được những đôi tất tốt thế này đâu."

Về cái tên Lăng Tiêu kia, Chu Nam có biết. Kẻ này năm xưa vì một nữ bác sĩ tên Triệu Lệ mà đ.á.n.h nhau một trận tơi bời với Diệp Bình An ngay trên sân huấn luyện.

Khi Triệu Lệ tiết lộ tình trạng bệnh của Diệp Bình An với hắn ta, trong lòng hắn không khỏi hoài nghi, nhưng lại lấy đó làm cớ để dùng biện pháp khích tướng, thúc ép Diệp Bình An hành động.

Về sau, Triệu Lệ giải ngũ, còn hắn thì bị thuyên chuyển đến chiến trường phía Nam.

Sau khi sự việc của phó đoàn trưởng Tôn xảy ra lần này, đích thân Diệp Bình An đã xin cấp trên đưa hắn về làm chính ủy viên.

Chu Nam từng hỏi Diệp Bình An lý do.

Diệp Bình An đáp rằng, hắn từng là một trong những phi công xuất sắc nhất của đội bay Dân Quốc, đã từng trải qua những trận không chiến thực sự.

Quan trọng hơn, hắn mang trong mình tình yêu đất nước nồng nàn.

"Chuyện giữa những người đàn ông với nhau đơn giản lắm. Chỉ cần nguyên tắc lớn của người đó không chệch hướng, thì chút thủ đoạn cỏn con ấy chẳng đáng để bận tâm."

Thực ra còn một câu mà Diệp Bình An giữ kín trong lòng: Nếu Nam Nha của anh mà để mắt đến người khác, thì chẳng nói đến mấy thủ đoạn nhỏ nhoi đó, anh có khi đã khiến kẻ đó biến mất không dấu vết rồi.

Chu Nam chẳng rành về đạo lý giao thiệp của đàn ông, nhưng cô luôn tin tưởng tuyệt đối vào Diệp Bình An.

Cô cẩn thận cho chỗ quần áo đã gấp gọn vào một chiếc túi, nhét vào ba lô hành quân của anh: "Sao anh cứ nhìn em mãi thế?"

Diệp Bình An kẹp một điếu t.h.u.ố.c trên tay, đốm lửa đỏ lấp lóe sáng tối theo từng nhịp thở của anh.

"Ngắm bà xã của mình mà cũng cần phải có lý do sao?" Giọng Diệp Bình An có chút trầm khàn.

Chu Nam vô cùng nhạy bén, nhận ra ngay sự thay đổi trong cảm xúc của anh: "Lại luyến tiếc em rồi phải không?"

Chương 279: Diệp Bình An, Em Vừa Gọi Điện Thoại Về Nhà Rồi! - Quân Hôn: Sống Trong Truyện Niên Đại, Nhiều Phúc Nhiều Con Lại Sống Thọ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia