Về đến nhà
“Chị dâu Thanh Hòa, lên xe đi chị!” Nhị Hổ đúng như cái tên, trông rất khỏe mạnh, đầu to mặt lớn. Trên khuôn mặt sạm đen, anh ta cười lộ ra hai hàm răng trắng bóng.
Tô Thanh Hòa thở phào nhẹ nhõm, đôi chân ngắn của cô thực sự không đi nổi nữa rồi. Cô cùng Hạ Đình Thâm leo lên máy cày. Nhị Hổ ra sức quay máy, khói đen bốc lên cùng tiếng xình xịch vang dội, rồi anh ta cũng nhảy lên ghế lái.
Tiếng máy cày rất ồn nhưng không ngăn được Nhị Hổ và Hạ Đình Thâm trò chuyện. Cô phải ngoáy tai liên tục vì chẳng nghe rõ họ nói gì. Ngồi trên máy cày, cô tranh thủ ngắm nhìn phong cảnh làng quê miền núi. Mặt trời đã khuất sau đỉnh núi, để lại những vệt mây hồng nhạt trên bầu trời, phủ lên mặt đất một lớp ánh sáng dịu nhẹ.
Hạ gia trang rất nghèo, cuộc sống phụ thuộc hoàn toàn vào thời tiết, trong làng thậm chí còn chưa có điện. Khi chiều tà buông xuống, ống khói của các nhà bắt đầu tỏa khói nghi ngút, nhưng không hề có mùi thơm của thức ăn như ở gia thuộc viện.
Nhị Hổ lái xe đến đầu làng. Dưới gốc cây hòe già, mấy bà thím đang ngồi buôn chuyện đã nhìn thấy họ.
“Đại Thâm về rồi kìa! Còn dắt cả vợ về nữa à?” Mấy bà thím nhiều chuyện bĩu môi. Nhà Hạ Đại Sơn sắp có kịch hay để xem rồi đây. Vừa xong vụ mùa, mọi người đang khát tin tức để giải khuây cho cuộc sống lao động vất vả.
Hạ Đình Thâm gật đầu chào hỏi hai ông bà lão ngồi cạnh đó. Tô Thanh Hòa không quen ai, lại nhớ đến hình tượng lạnh lùng, đanh đá của nguyên chủ nên cô chỉ khẽ gật đầu chào xã giao.
“Thấy chưa, vợ Đại Thâm lên thành phố về là mắt mọc trên đầu, chẳng thèm coi ai ra gì.”
“Đại Thâm cưới phải hạng đàn bà đó đúng là xui xẻo.”
“Xui xẻo gì chứ? Nó chỉ là đứa con hoang không biết cha mẹ là ai, lấy được người vợ xinh đẹp như Tô Thanh Hòa là phúc ba đời rồi.”
“Phải đấy, nghe nói Tô liệp hộ cưng chiều cô con gái này lắm.”
Những lời bàn tán không sót một chữ nào lọt vào tai hai người. Họ nhìn nhau, trao cho đối phương ánh mắt ý bảo chẳng ai thèm chấp nhặt. Chuyện anh là trẻ mồ côi bị bỏ rơi luôn là chủ đề bị người ta đem ra rêu rao. Hạ Đại Sơn từng vì chuyện này mà cãi nhau với dân làng, nhưng người ta chỉ vặc lại một câu: “Vợ ông ngày nào cũng rêu rao nó là đồ con hoang, đồ tạp chủng thì trách ai?”. Hạ Đại Sơn về nhà cãi nhau với vợ thì Chu Tiểu Anh lại lăn lộn ăn vạ, khiến ông đành bất lực bỏ cuộc.
Nhà chính của họ Hạ có ba gian nhà ngói, xây bằng tiền phụ cấp anh gửi về. Hai bên là mấy gian nhà đất đơn sơ. Ở Hạ gia trang, ngoài nhà anh ra thì chỉ có nhà bí thư và đại đội trưởng mới có nhà ngói.
Nhị Hổ đưa họ đến tận cổng, gãi đầu cười hì hì: “Anh Thâm, khi nào rảnh qua nhà em chơi nhé.”
“Nhị Hổ, cảm ơn cậu nhé.” Tô Thanh Hòa lấy trong túi ra một vốc kẹo hoa quả đưa cho anh ta. “Cầm về cho mấy đứa nhỏ ở nhà.”
Nhị Hổ mừng rỡ nhận lấy nhưng vẫn liếc nhìn anh ý hỏi. Hạ Đình Thâm gật đầu: “Cầm về đi Nhị Hổ.”
Anh xuống xe trước, đỡ cô nhảy xuống rồi mới dỡ hành lý. Nghe tiếng cổng mở, Chu Tiểu Anh trong nhà giật mình, đẩy cậu con trai thứ hai là Hạ Đình Hải: “Mẹ nghe tiếng cổng, có phải anh cả con về không? Nghe nói nó bị thương nặng lắm, mấy ngày nay mẹ cứ lo ngay ngáy. Đừng có để một thằng què về đây ăn bám, hút m.á.u nhà này là được.”
“Về thì về thôi, anh ấy có thiếu tiền của mình đâu mà mẹ lo.” Hạ Đình Hải có chút không vui.
Trên khuôn mặt gầy gò của Chu Tiểu Anh, đôi mắt gian giảo trợn lên: “Sao mà giống nhau được? Tiền gửi về đã hụt đi một nửa, giờ lại còn dắt theo con sao chổi kia về nữa chứ.”
Hạ Đình Hải nghe đến đó cũng thấy bực bội. Chưa kịp đi ra thì Hạ Đình Thâm đã dẫn cô bước vào sân. Ánh mắt Chu Tiểu Anh lập tức dán c.h.ặ.t vào đống hành lý, bà ta đặt cái đế giày đang khâu dở xuống, vội vàng chạy tới định giật lấy cái túi trên tay anh.
“Con cả về rồi đấy à! Nghe nói con bị thương nặng lắm, có được nhận tiền trợ cấp không? Con không biết ở nhà mẹ con mình sống khổ sở thế nào đâu.” Bà ta vừa nói vừa định lấy túi. “Các con ở ngoài hưởng phúc cũng phải nhớ đến cha mẹ ở quê chứ. Nếu không phải mẹ tốt bụng nuôi con khôn lớn thì con đã bị sói tha ma bắt từ lâu rồi.”
“Làm người phải có lương tâm, ơn dưỡng d.ụ.c lớn hơn trời. Tiền trợ cấp được bao nhiêu đưa đây mẹ giữ hộ cho.”
Tô Thanh Hòa thấy bà ta định chạm vào túi liền nhanh chân bước tới chặn lại. Cô đoạt lấy cái túi từ tay anh, rồi nhại lại giọng của bà ta: “Đình Thâm suýt nữa thì mất mạng đấy. Nếu bà có chút lương tâm thì nên hỏi thăm anh ấy một câu, ơn dưỡng d.ụ.c lớn hơn trời thật nhưng đâu phải bà nuôi anh ấy?”
Cô biết rõ anh là do một tay bà nội Hạ nuôi nấng. “Nếu không có tiền dưỡng già của bà nội thì bà có chịu chứa chấp anh ấy không?”
Nói xong, cô nghiêm mặt sai bảo anh: “Đình Thâm, anh vào dọn dẹp phòng đi, mang hết đồ vào trong.”
“Đồ đạc để tôi giữ cho, khi nào cần thì bảo tôi.” Chu Tiểu Anh tức đến nổ mắt, đập đùi kêu trời: “Tô Thanh Hòa! Có hạng con dâu nào như cô không hả?”
“Học từ bà mà ra cả đấy. Bà nội bảo tôi còn chưa học được một phần mười cái nết của bà đâu.” Tô Thanh Hòa nhướng mày cười khẩy.
Hạ Đình Hải đứng gần đó, ánh mắt lướt qua người cô. Nghe Hạ Đình Thù kể lại là cô lên thành phố về trông xinh đẹp hẳn ra, giờ tận mắt thấy đúng là không sai chút nào.