Cơn Ác Mộng Của Hạ Đình Thâm

Thấy cô lại tự quấn mình thành một cái kén tằm, Hạ Đình Thâm đành phải ôm lấy “cái kén” Tô Thanh Hòa mà ngủ. Anh khẽ hỏi:

“Thanh Hòa, em ngày càng đề phòng tôi sao?”

Hạ Đình Thâm lại một lần nữa chìm vào cơn ác mộng mà anh đã mơ thấy rất nhiều lần. Trong mơ, một người đàn ông có khuôn mặt ôn nhuận bước tới, mỉm cười ôn hòa rồi đ.â.m con d.a.o găm trong tay vào đúng vị trí trái tim anh. Hắn mỉa mai nói:

“Mày định sẵn là một kẻ hèn nhát cô độc cả đời, đừng vùng vẫy nữa. Những thứ này đều không thuộc về mày, mày chỉ là một thằng ăn mày không ai cần.”

Tô Thanh Hòa luôn cảm thấy trong lòng Hạ Đình Thâm có tâm sự, cô đưa tay lay anh tỉnh:

“Hạ Đình Thâm, anh gặp ác mộng à?”

Về đây 2 đêm thì gặp ác mộng cả 2 lần. Tần suất này hơi cao đấy.

Hạ Đình Thâm giống như người c.h.ế.t đuối được cứu, mở đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô chằm chằm không chớp mắt. Anh vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy Tô Thanh Hòa. Cô có thể cảm nhận được cơ thể anh đang khẽ run lên vì sợ hãi. Chần chừ một chút, cô đưa tay vỗ nhẹ vào lưng anh:

“Hạ Đình Thâm, anh sao vậy?”

“Tôi thường xuyên bị một cơn ác mộng vây hãm, chỉ muốn trốn khỏi nơi này.” Lòng bàn tay Hạ Đình Thâm ướt đẫm mồ hôi, hơi thở khi nói chuyện phả lên má Tô Thanh Hòa. “Chỉ cần tôi về Hạ gia trang là sẽ bị giấc mơ này hành hạ.”

Tô Thanh Hòa nhẹ nhàng vỗ lưng anh: “Không sao rồi, lúc ngủ anh đừng để tay lên n.g.ự.c hay bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể là được.”

Hạ Đình Thâm vẫn ôm c.h.ặ.t không buông: “Cho tôi ôm em một lát được không?”

“Hạ Đình Thâm, anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu.”

“Thanh Hòa, từ nhỏ tôi đã mơ thấy cơn ác mộng này. Từ lúc bắt đầu có ký ức là nó đã xuất hiện, nhưng tôi luôn không nhìn rõ bóng dáng người đó.”

Hạ Đình Thâm phớt lờ lời cảnh cáo của Tô Thanh Hòa, bắt đầu kể về giấc mơ hồi nhỏ của mình. Giống như anh chỉ muốn trút bầu tâm sự sau khi bị kìm nén quá lâu. Những ngày tháng khó khăn nguy hiểm nhất cũng không đáng sợ bằng giấc mơ này. Đó là sự bài xích và nỗi sợ hãi ăn sâu vào tận xương tủy.

Tô Thanh Hòa lại thấy hứng thú với chuyện này. Kiếp trước cô từng định học thêm ngành tâm lý học, đăng ký và nộp học phí xong xuôi nhưng chưa kịp học buổi nào đã c.h.ế.t vì làm việc quá sức rồi xuyên đến đây.

Cô cứ thế nghe Hạ Đình Thâm nói cho đến khi người bên cạnh truyền đến tiếng thở đều đặn. Quay đầu nhìn lại, Hạ Đình Thâm đã ngủ thiếp đi. Tô Thanh Hòa gỡ tay anh ra, lật người rồi cũng chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau.

Chu Tiểu Anh kéo theo cả nhà ngồi ngoài sân rào nhà Hạ nãi nãi khóc lớn:

“Đồ sói mắt trắng! Nhịn ăn nhịn uống nuôi nó khôn lớn, cho đi học đi lính, không ngờ nó rước một con vợ về bắt nạt bà mẹ chồng cục đất thật thà này!”

Chu Tiểu Anh ngồi bệt dưới đất khóc lóc kể lể, dùng tay xì mũi rồi vẩy xuống đất, sau đó lại chùi sạch lên người.

“Hạ Đình Thâm! Cái đồ không có lương tâm nhà mày, nếu mày còn chút lương tâm thì lôi vợ mày ra đ.á.n.h một trận đi!”

Hạ nãi nãi từ trong bếp chạy ra, tay cầm một chậu nước. Bà thẳng tay hắt thẳng lên người Chu Tiểu Anh:

“Chu Tiểu Anh, người ngỗ nghịch với mẹ chồng là cô. Cô còn không biết xấu hổ mà đến đây khóc lóc? Nếu có chút lương tâm thì đã không làm trò vô liêm sỉ như vậy.”

Hạ nãi nãi vất vả lắm mới cứng rắn lên được, bà lạnh lùng trừng mắt nhìn Hạ Đình Hải:

“Ngày mai mày đổi họ đi, gọi là Chu Đình Hải đi. Đừng làm nhục cái họ của ông nội mày.”

“Bà già không c.h.ế.t kia, đến bà cũng dám bắt nạt tôi?” Chu Tiểu Anh nhảy dựng lên mắng c.h.ử.i.

Trong mắt Hạ nãi nãi, ông lão đã khuất nhà bà tốt đẹp gấp ngàn vạn lần đám người này.

“Bà nội, cháu mới là cháu ruột của bà. Sau này cháu phải đập chậu cho bà đấy, bà tốt nhất nên biết điều một chút.” Hạ Đình Hải gân cổ lên gầm với Hạ nãi nãi một tiếng.

“Tao nhổ vào! Bà già này thiếu gì cháu trai đập chậu, cần cái thứ như mày sán lại làm gì!”

Hạ Đình Thâm từ trong nhà bước ra. Khuôn mặt anh lạnh lẽo, tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, từng bước từng bước đi tới. Hạ Đình Hải thấy bộ dạng đó của anh, không hiểu sao hai chân run rẩy. Hắn liếc nhìn Chu Tiểu Anh, cố ý hét lên:

“Hạ Đình Thâm, mày làm cái bộ dạng độc ác này làm gì? Rõ ràng là con vợ mày đ.á.n.h nương, còn để người trong làng xem trò cười của chúng ta!”

Chu Tiểu Anh ngừng khóc, lau đi những giọt nước mắt không hề tồn tại. Bà ta hùng hổ lao về phía Hạ Đình Thâm, giơ tay nhảy lên định cào mặt anh:

“Cái đồ không biết xấu hổ nhà mày, để vợ bắt nạt tao! Hôm nay tao cào nát mặt mày, để xem mày còn làm nhà họ Hạ mất mặt đến mức nào!”

Hạ Đình Thâm né tránh Chu Tiểu Anh, tiến lên tung một cước đạp Hạ Đình Hải ngã vào hàng rào.

“Bịch!” một tiếng.

Hạ Đình Hải ngã nhào lên hàng rào hét lớn: “Ái chà, nương ơi! Xương sườn con gãy rồi!”

“Thằng tạp chủng, mày dám đ.á.n.h con tao?” Chu Tiểu Anh trừng mắt nứt khóe.

Hạ Đình Thâm bước tới giẫm một chân lên xương chân Hạ Đình Hải: “Mày mà dám nhúc nhích một cái, hôm nay tao phế luôn cái chân này của mày, để mày cả đời thành kẻ tàn phế.”

“Mày dám?”

“Mày xem tao có dám không?”

Trong mắt Hạ Đình Thâm bốc lửa. Hạ nãi nãi không ngờ Hạ Đình Thâm lại thực sự liều mạng, nghĩ đến chức vụ của anh, bà sợ anh ra tay thật nên vội can ngăn:

“Đình Thâm à, nghe bà nội nói. Chúng ta không chấp nhặt với nó có được không?”

Hạ Đình Hải nước mắt nước mũi tèm lem: “Bà nội à, cháu mới là cháu ruột của bà. Bà bảo thằng tạp chủng cút đi, bảo nó cút đi!”

Hạ Đại Sơn và người trong làng nghe tin cũng vội vàng chạy đến. Tô Thanh Hòa thức dậy, khoanh tay đứng trong sân quan sát.

Chương 126 - Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia