Bất Tri Bất Giác, Tô Thanh Hòa đã đến đây được 3 ngày rồi. Quan hệ với Hạ Đình Thâm không tốt không xấu, hai người giống như bạn cùng phòng hơn. Mấy ngày nay cô rắc hạt giống rau trong sân, lại trồng thêm một ít hoa dọc theo chân tường.
Cho dù sau này không ở đây, cũng hy vọng tường rào nở đầy hoa tươi.
Hôm nay, Tô Thanh Hòa đi nhà ăn lấy cơm và bánh bao, lúc về đi ngang qua nhà bên cạnh thấy cổng không khóa. Đại nương nhà Phó liên trưởng Trương ra khỏi nhà đều sẽ khóa cửa, rất ít khi không khóa cửa.
“Trương Tiểu Đản.”
Tô Thanh Hòa thò đầu nhìn một cái, nghĩ đến cách làm người của Đại nương nhà Phó liên trưởng Trương.
Cô không bước vào.
“Trương Tiểu Đản.”
“Thím. Cháu ở đây.” Trương Tiểu Đản cầm s.ú.n.g cao su từ xa chạy tới. Giơ cánh tay lên dùng tay áo lau sạch nước mũi.
“Nhà cháu sao không khóa cửa?”
“Ồ. Chiều nay bác gái và Trương Tiểu Đào qua chơi, chắc bà nội cháu quên rồi.” Trương Tiểu Đản đi theo Tô Thanh Hòa vào trong sân nhà cô.
“Thím. Cháu có thể đến nhà thím chơi không?” Trương Tiểu Đản mở to đôi mắt hỏi.
“Vào đi. Đi lấy xà phòng rửa tay cho sạch, cháu xem cái tay đen thui không nhìn thấy vân tay nữa rồi kìa.”
“Dạ. Cháu nghe lời thím.” Trương Tiểu Đản rất tin tưởng Tô Thanh Hòa.
Nguyên nhân là do nguyên chủ thấy cậu bé bị Trương Tiểu Đào bắt nạt, đã giúp cậu bé đ.á.n.h Trương Tiểu Đào một trận. Từ đó về sau, Trương Tiểu Đản rất tốt với Tô Thanh Hòa.
Cho dù Tô Thanh Hòa cướp bánh đào xốp của cậu bé ăn, cậu bé cũng sẽ không thực sự tức giận.
Trương Tiểu Đản rửa sạch tay, lau khô trên quần áo của mình. Ngồi trên sô pha bắt đầu chơi s.ú.n.g cao su.
Tô Thanh Hòa lấy hộp đào vàng đổ ra nửa bát, bên trong để 2 miếng đào vàng to. Lấy một cái thìa canh để vào bát bưng ra.
“Trương Tiểu Đản, cái này cho cháu ăn.”
Trương Tiểu Đản ực một tiếng nuốt nước bọt, hai tay căng thẳng đặt s.ú.n.g cao su lên bàn. “Thím, thím nói cái này thật sự là cho cháu ăn sao?”
“Ừ, cho cháu ăn đấy. Không dám ăn thì đem đi cho ch.ó ăn.”
“Thím. Thím thật tốt, cháu biết tại sao Cô giáo Dương bọn họ lại nói thím không tốt rồi?” Trương Tiểu Đản bưng bát uống nước đường bên trong, vị ngọt lịm rất ngon.
Cậu nhóc híp mắt dùng sức hút, lưỡi l.i.ế.m một vòng quanh miệng bát.
“Cháu đều nghe thấy bọn họ nói thím không tốt rồi sao?”
“Vâng. Còn không phải là ghen tị thím xinh đẹp sao. Mẹ cháu nói khắp cả viện này chỉ có thím là đẹp nhất.” Trương Tiểu Đản mang vẻ mặt cháu biết ngay mà, tâm mãn ý túc ăn đào vàng đóng hộp.
“Hahaha. Cháu nói đúng rồi, thím đẹp nhất.” Tô Thanh Hòa tâm trạng rất vui vẻ, chui vào bếp xào rau.
Mấy ngày nay ăn đều là rau lấy từ trong không gian ra, tiền của Hạ Đình Thâm ngoài gửi về nhà thì đều đưa cho Tô Thanh Hòa.
Anh biết trên người Tô Thanh Hòa có tiền.
Sẽ không cố ý đi xem thức ăn trong nhà là mua ở đâu.
Trương Tiểu Đản ăn xong đào vàng đóng hộp, chủ động đi rửa bát. Rửa bát xong nói với Tô Thanh Hòa một tiếng liền về nhà.
Bữa tối ăn khá đơn giản.
1 con cá diếc kho tàu, canh đậu phụ rau cải. Còn có một món trứng xào ớt đưa cơm nhất.
Hạ Đình Thâm trở về luôn có một loại cảm giác không chân thực, trong nhà không còn lạnh lẽo mà có thêm khói lửa nhân gian. Hai ngày nay anh nghe ngóng khắp nơi, không dò la được Tô Thanh Hòa đã tiếp xúc với nhân vật khả nghi nào.
Hỏi người quen ở đại đội dưới quê.
Cuối thôn quả thực có một Lão tiên sinh họ Lại từ Bắc Kinh xuống, nghe nói cuối năm ông lão sẽ về Bắc Kinh. Ông ấy rất ít khi qua lại với người trong thôn, nhưng lại có ấn tượng rất tốt với Tô Thanh Hòa.
Ánh mắt hồ nghi của Hạ Đình Thâm luôn dõi theo Tô Thanh Hòa.
Tô Thanh Hòa bị anh nhìn đến mức hơi sởn gai ốc, người đàn ông này có bệnh à? “Rửa tay ăn cơm đi. Ngày mai tôi đi thành phố một chuyến.”
“Tôi vẫn chưa phát lương.”
“Tôi biết anh chưa phát lương.” Tô Thanh Hòa cảm thấy Hạ Đình Thâm chắc chắn có bệnh, tìm cơ hội bắt mạch cho anh xem sao. Liếc anh một cái, tự mình vào bếp bưng thức ăn.
Hạ Đình Thâm đi theo Tô Thanh Hòa vào trong bếp, nhỏ giọng nói: “Thanh Hòa. Tôi vẫn chưa phát lương, không có tiền cho cô đi thành phố mua đồ.”
“Tôi vẫn còn tiền, tiền anh đưa tôi trước đó vẫn chưa tiêu hết.” Tô Thanh Hòa bưng thức ăn trở lại bàn ăn.
Hạ Đình Thâm cũng bưng cơm ra theo, ngồi xuống trước tiên gắp một miếng thịt bụng cá, cẩn thận nhặt sạch xương cá rồi để vào bát Tô Thanh Hòa.
Tô Thanh Hòa: …… Đại ca, chúng ta sớm muộn gì cũng chia tay. Không cần thiết phải làm những chuyện này.
Lúc hai người ăn cơm rất yên tĩnh.
Ngoài việc gắp thức ăn cho đối phương ra dường như không có chuyện gì để nói. Tô Thanh Hòa quen ăn cơm không nói chuyện, Hạ Đình Thâm cũng vậy lúc ăn cơm không có lời nào để nói.
Một con cá quá nửa vào bụng Tô Thanh Hòa, đều là Hạ Đình Thâm nhặt sạch xương cá rồi mới cho cô ăn. Không nói gì khác, người đàn ông này là một người đàn ông tốt của gia đình, đáng tiếc sau này là của nhà người ta.
“Anh cũng ăn nhiều cá vào.” Tô Thanh Hòa hơi ngại ngùng.
“Không sao, cô thích ăn thì ăn nhiều một chút. Tôi ăn đầu cá đuôi cá.” Hạ Đình Thâm gắp đầu cá đuôi cá vào bát mình ăn, còn gắp thịt ở hai bên má cá cho Tô Thanh Hòa. “Thịt cá ở đây là ngon nhất.”
Tô Thanh Hòa trong nháy mắt có cảm giác như nam nữ đang yêu nhau đang ăn cơm. Trong không khí có phải đang bốc lên vị ngọt của kẹo không?
Có lẽ ở bên anh cũng không tồi.
Lấy lại tinh thần lại lắc đầu, Hạ Đình Thâm là một quân t.ử người ta có người mình thích, không thể đoạt người yêu của người khác.