Hạ Đình Thâm Thú Nhận Tình Cảm
Ý thức của Tô Thanh Hòa tiến vào không gian để kiểm tra lại những bộ quần áo định bán. Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, cô rửa mặt rồi lên giường đi ngủ.
Mãi đến nửa đêm, Hạ Đình Thâm mới mang theo luồng khí lạnh bước vào nhà. Thấy quần áo và hành lý của Tô Thanh Hòa đã đóng gói xong, anh ngồi bên giường nhìn cô đang ngủ say mà ngẩn ngơ. Trong đầu anh vẫn vang vọng những lời của Lư chỉ đạo viên, cảm giác đau đớn âm ỉ rỉ ra từ đáy lòng.
Lần đầu tiên anh cảm nhận được hương vị khói lửa của một gia đình thực sự là nhờ Tô Thanh Hòa mang lại. Cũng chính cô đã cho anh biết thế nào là sự ấm áp. Lần đầu tiên anh biết cảm giác nhớ một người đến đau lòng là như thế nào. Trong đầu anh luôn bất giác hiện lên dáng vẻ “xù lông” của cô, và anh không thể tự chủ được mà muốn đến gần cô hơn.
Trước đây khi đi làm nhiệm vụ, anh không mang theo bất kỳ sự vướng bận nào, luôn nghĩ rằng hy sinh cũng là một loại vinh quang. Nhưng bây giờ, anh lại không nỡ c.h.ế.t. Ít nhất, anh muốn người lập bia mộ cho mình sau này phải là Tô Thanh Hòa.
Hạ Đình Thâm đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên gò má không tì vết, lẩm bẩm: “Thanh Hòa, em đã không đợi được mà muốn rời xa tôi rồi sao?”
Không nhận được câu trả lời, anh cúi đầu in một nụ hôn lên trán cô: “Nếu tôi nói tôi yêu em rồi, em có nguyện ý ở bên cạnh tôi không?” Hạ Đình Thâm ôm c.h.ặ.t cô vào lòng. Lúc anh không nhìn thấy, lông mi của Tô Thanh Hòa khẽ run lên.
Sáng sớm hôm sau, khi Tô Thanh Hòa thức dậy, Hạ Đình Thâm vẫn còn ở nhà.
“Hạ Đình Thâm, hôm nay em dọn ra ngoài ở.” Cô bước ra khỏi phòng, chào hỏi anh đang ngồi đọc sách trên sô pha.
Hạ Đình Thâm đặt cuốn sách xuống, khuôn mặt không chút biểu cảm gật đầu: “Ừ. Em có thể đừng mang hết quần áo đi không? Em biết đấy, ở đây bất cứ lúc nào cũng có thể có người đến kiểm tra.”
Tô Thanh Hòa thầm nghĩ hóa ra là vậy, liền sảng khoái đồng ý: “Được.” Dù sao rất nhiều quần áo của nguyên chủ cô cũng không mặc nữa, để lại đây cũng không sao.
“Lát nữa tôi đưa em qua đó.”
“Không cần đâu, em đi xe qua đó nhanh lắm.” Tiềm thức của cô là không muốn làm phiền anh.
Sắc mặt Hạ Đình Thâm ngưng trọng: “Thanh Hòa, người khác lại tưởng chúng ta có chuyện gì thì sao?”
Tô Thanh Hòa: … Tên này từ lúc nào lại để ý đến dư luận như vậy? “Vậy cũng được.”
Hai người cùng nhau ăn sáng. Hạ Đình Thâm buộc hành lý của cô vào yên sau xe đạp: “Tôi đạp xe chở em qua.”
Hơi không muốn đi riêng với anh, Tô Thanh Hòa thuận miệng hỏi: “Sao không để Tạ Chí Quốc lái xe chở đi?”
“Tiểu Tạ đi thành phố rồi.” Thấy cô bĩu môi, anh vội giải thích: “Cậu ấy có việc quan trọng, không chở chúng ta được.”
“Ừ, biết rồi.”
Tô Thanh Hòa khóa cửa nhà lại. Vừa ra khỏi cổng sân thì thấy Triệu Hải tìm đến. Anh ta kéo Hạ Đình Thâm ra một góc nói chuyện, càng nói càng có vẻ kích động. Tô Thanh Hòa dựa vào tường sân, thầm nghĩ: Triệu Hải đến đòi lại thể diện cho vợ sao? Xem ra Hạ Đình Thâm sẽ không đưa mình đi được rồi.
Nghĩ vậy, cô tiến lên định cởi hành lý ở yên sau ra để tự bắt xe buýt lên thành phố.
“Triệu Hải! Anh đợi đấy cho tôi, có giỏi thì chúng ta lên thao trường phân cao thấp!” Hạ Đình Thâm bực bội nói. Bọn họ hễ có xích mích là lại tỷ thí trên thao trường.
“Hạ Đình Thâm, tôi nói đều là sự thật, sao cậu lại không nghe lọt tai chứ?”
“Lão t.ử quản cái sự thật ch.ó má của anh! Thanh Hòa nhà tôi nói mới là sự thật. Đừng có lôi cái bộ dạng đó ra nói chuyện trước đây thế nào. Lúc ở quê Thanh Hòa nhát như chuột, lên đây bị vợ anh lừa gạt đến mức đó, lão t.ử còn chưa tìm anh tính sổ mà anh đã tự vác xác đến rồi!”
Hạ Đình Thâm đẩy mạnh Triệu Hải ra, trừng mắt nhìn. Triệu Hải tức đến nhảy dựng nhưng không dám tỷ thí, vì Hạ Đình Thâm ra tay rất tàn nhẫn, đảm bảo sẽ khiến anh ta mấy ngày không xuống giường được.
Hạ Đình Thâm cười lạnh: “Không phải anh bị Dương lão sư nhà anh mê hoặc đấy chứ? Lão sư mà lừa người thì bài bản lắm, đến Triệu đại đội trưởng cũng mất khả năng phán đoán, hay là anh không muốn thừa nhận lỗi lầm?”
Anh không thèm để ý đến Triệu Hải nữa, quay lại thấy Tô Thanh Hòa đang cởi hành lý liền hùng hổ bước tới, mắng vọng lại: “Anh đừng có nói nhảm nữa, làm lỡ việc tôi đưa vợ lên thành phố!”
Tô Thanh Hòa: … Cô nghi ngờ người mà anh nói không phải là cô.
Đến trước mặt cô, giọng anh bỗng dịu dàng hẳn: “Thanh Hòa, chúng ta đi thôi, đừng làm lỡ việc em mở cửa hàng.” Hạ Đình Thâm bước lên xe, thấy cô vẫn chưa ngồi lên liền quay lại nhìn: “Sao vậy? Không vội đi sao?” Bộ dạng như thể nếu không đi thì chúng ta lại vào nhà.
Tô Thanh Hòa vội vàng ngồi lên yên sau, hai tay ôm c.h.ặ.t eo anh: “Vội chứ! Một ngày không mở cửa hàng là em tổn thất bao nhiêu tiền biết không?”
“Ngồi vững nhé.”
“Ừ.”
Lúc đạp xe ngang qua Triệu Hải, Hạ Đình Thâm bấm chuông xe kêu đặc biệt to, còn bày ra vẻ mặt cực kỳ ghét bỏ.