Một bình đặt trên bàn dài.

Một bình đặt trên bàn trà, cả căn nhà bỗng chốc tràn đầy sức sống.

Dọn dẹp xong những thứ này, mới có cảm giác của một gia đình.

Tô Thanh Hòa che miệng ngáp một cái.

Thay bộ đồ ngủ, nằm lên giường đi ngủ.

Ngủ trưa dậy.

Tô Thanh Hòa đến cửa hàng quần áo.

Cô đến gian nhỏ phía sau cửa hàng, lấy hết quần áo từ trong đó ra. Dùng móc treo quần áo, treo lên tường theo từng kiểu dáng.

Bên trên có chừa lại một hàng móc.

Có một số quần áo cần phải ủi, cô lấy bàn ủi từ trong không gian ra. Một mình bận rộn trong Thanh Hòa phục trang điếm, cũng không nghĩ đến những chuyện khác nữa.

Chỗ gần tủ kính.

Bày ma-nơ-canh, Tô Thanh Hòa thay quần áo cho ma-nơ-canh.

Một ma-nơ-canh mặc quần jean bên dưới, bên trên là áo sơ mi tay bồng màu vàng nhạt.

Một ma-nơ-canh khác thì mặc một chiếc váy liền thân họa tiết hoa nhí mang đậm phong cách Hồng Kông.

Quần áo được phân loại sắp xếp gọn gàng.

Còn đặt một cái bục ở giữa cửa hàng, trên đó bày vài chiếc áo lót từ cúp A đến cúp D. Dùng một mảnh vải hoa nhí che lên trên áo lót.

Bây giờ người ta mặc áo lót đều là hai lớp vải mỏng manh, nhìn không có hình dáng nâng đỡ.

Phía Nam đã sớm có những người chạy theo mốt, thay áo lót mới rồi.

Tô Thanh Hòa cảm thấy đồ lót của Thanh Hòa phục trang điếm sẽ dẫn đầu xu hướng thời trang ở Lâm Thị này.

Cô nhớ người nổi tiếng Tô Thất Thất trước đây ở Lâm Thị không hề bán áo lót ở Lâm Thị. Nay đã đi Thâm Quyến làm giàu thì càng không ảnh hưởng đến việc cô bán những thứ này.

Tô Thanh Hòa làm xong những việc này.

Đứng thẳng lưng nhìn không có bất kỳ sai sót nào, vỗ tay cười nhẹ:

“Hoàn hảo. Mở ra thời đại kiếm tiền.”

Khóa cửa hàng quần áo lại, sang phòng khám bên cạnh xem thử.

Vẫn đang trong quá trình sửa sang, Tô Thanh Hòa không thích chỉ tay năm ngón, vẫn nên dành sự tin tưởng tuyệt đối cho Đại Nha thì hơn.

Tản bộ trên con phố lúc chạng vạng.

Một tia nắng chiều tà màu đỏ nơi chân trời, hắt xuống những tia sáng dịu dàng.

Trên đường đều là người đi xe đạp và người đi bộ.

Tô Thanh Hòa tản bộ đến một quán lương phấn cách đó không xa.

Gọi bà chủ cho một bát lương phấn, ngồi trong quán thong thả ăn.

“Đồng chí, trông cô lạ mặt quá. Đến thăm người thân à?” Lúc này trong quán không có ai, bà chủ dứt khoát ngồi đối diện Tô Thanh Hòa trò chuyện.

Tô Thanh Hòa ngẩng đầu nhìn bà chủ tuổi cũng không nhiều.

Nhiều nhất cũng chỉ tầm 30 tuổi.

“Tôi vừa mới chuyển đến đây, mở cửa hàng ngay bên cạnh.”

Bà chủ nghi hoặc nhíu mày, “Là mua nhà của Vương Trang Giá sao? Hôm qua tôi đi ngang qua thấy trên đó viết cửa hàng quần áo gì đó?”

“Vâng, đúng vậy. Đại tỷ, sau này mua quần áo cứ tìm tôi, tôi giảm giá cho.”

Bà chủ vui vẻ híp mắt cười nói:

“Hóa ra là mở cửa hàng quần áo thật, còn một gian cửa hàng nữa cho thuê rồi sao?”

“Không có, tôi dùng để mở phòng khám.”

Lần này, bà chủ và thực khách vừa bước vào đều kinh ngạc.

Những người đến đây ăn lương phấn cơ bản đều là người sống quanh đây, hàng xóm láng giềng cũng đều biết nhau.

“Mở phòng khám? Cha cô mở à?”

“Tôi là bác sĩ ngồi khám.”

“Bác sĩ ngồi khám trẻ thế này sao?…” Những lời phía sau của bà chủ nuốt trở lại, bà sợ Tô Thanh Hòa, một cô gái nhỏ, nghe thấy sẽ khó chịu.

Đứng dậy đi sang một bên tiếp tục hóng hớt.

Tô Thanh Hòa ăn xong trả 2 hào, đợi cô ra khỏi cửa, trong quán bắt đầu bàn tán sôi nổi.

Chỉ một buổi tối.

Mọi người đều biết phòng khám bên cạnh Thanh Hòa phục trang điếm là do một cô gái nhỏ ngồi khám.

Tô Thanh Hòa về đến nhà, cô biến một căn phòng của mình thành phòng chứa đồ, bên trong để đủ các loại quần áo.

Đủ các kích cỡ quần áo đều có.

Đỡ để cửa hàng phía trước hết quần áo, cô lại không tiện lấy ra.

Sáng sớm hôm sau.

Tô Thanh Hòa thức dậy nấu cháo sữa đậu nành ăn.

Vẫn đang ăn sáng, đã nghe thấy tiếng gõ cửa ngoài cổng.

Bây giờ cô ra vào đều đi bằng cánh cửa nhỏ bên cạnh.

“Chị Thanh Hòa, là em đây.”

Lê Linh Nhất đến từ rất sớm, cô bé dự định hôm nay làm nhân viên bán hàng cho Tô Thanh Hòa.

Tô Thanh Hòa mở cổng sân, cô bé xách một đống đồ lớn bước vào.

“Chị Thanh Hòa, chị không được trách em đâu nhé. Ông nội bà nội nói chị vừa mới chuyển đến có thể chuẩn bị chưa chu đáo, cứ bắt em mang nhiều đồ qua một chút.”

Tài xế Tiểu Trương phía sau vẫn đang chuyển đồ xuống.

“Mọi người định chuyển nhà sao?” Tô Thanh Hòa dở khóc dở cười.

Tiểu Trương xách đồ bước vào, “Đồng chí Tô. Tấm lòng của Lê lão.”

“Đồng chí Trương, anh vào ăn chút bữa sáng đi.”

“Không cần đâu. Tôi còn phải đi đón Lê lão đến nơi khác nữa.” Tiểu Trương khách sáo đặt đồ ở cửa, quay người lên xe lái đi.

Nhìn một đống đồ trên mặt đất.

Tô Thanh Hòa: … Cô có thể biết sau này ngày thường đều sẽ bị cả nhà Lê lão cho ăn.

“Chị ơi, chị thở dài gì vậy?”

“Nhất Nhất à. Em vào nhà chị xem thực sự không thiếu thứ gì, chiều hôm qua chị đều mua về hết rồi.

Sau này không được như vậy nữa, chị ở đây ít người cũng không ăn được nhiều thế.”

Tô Thanh Hòa day day mi tâm, cúi người xách đồ trên mặt đất vào.

Lê Linh Nhất cười cười không đáp.

Theo cô bé thấy.

Sau này ở Lâm Thị, cô bé có thể sẽ ăn cơm ở đây rồi.

“Chị ơi, sáng nay ăn gì vậy?”

“Cháo sữa đậu nành. Ăn không?”

Lê Linh Nhất làm ra vẻ mặt tiếc nuối, cười thở dài:

“Em ăn sáng rồi, nhưng ngửi thấy mùi này cảm thấy vẫn có thể ăn thêm một bát nữa.”

“Chị múc cho em một bát.” Tô Thanh Hòa mỉm cười đi vào bếp.

Chương 139 - Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia