Họ không cần biết Tô Thanh Hòa có nghe thấy hay không.
Khi cần thiết, phải khiến cô không nói được lời nào.
Nghe tiếng bước chân ngày càng gần, Tô Thanh Hòa trong lòng một trận sợ hãi.
Không khỏi thầm mắng Hạ Đình Thâm: Đều tại gã này bảo cô cẩn thận. Mỗi lần nói cẩn thận là y như rằng gặp chuyện.
Cái miệng quạ đen này.
Tô Thanh Hòa chạy rất nhanh, lại không dám chạy về hướng nhà mình. Cô cũng không quen thuộc khu vực này, rất nhanh đã bị dồn vào một con hẻm cụt.
“Con khốn, mày chạy cái gì?” Gã mặc áo sơ mi hoa từng bước ép sát.
“Dám để lão t.ử đuổi theo mày hai con phố, xem lão t.ử có dạy dỗ mày không.”
Mấy gã đàn ông phía sau tay cầm gậy, cười lạnh đầy ý đồ xấu.
“Có ai không?”
Tô Thanh Hòa không nhịn được hét lớn một tiếng.
“Cứ hét đi, mày có hét rách họng cũng không ai ra lo chuyện bao đồng đâu. Con khốn, không thấy khu này đến một ngọn đèn cũng không có à?”
Trong mắt gã mặc áo sơ mi hoa lóe lên một tia độc ác.
Tô Thanh Hòa thầm nghĩ cô không tin mình có vật tư trong không gian mà còn bị bọn này bắt được.
Tâm niệm vừa động, tay cô mò vào túi lấy ra một con d.a.o găm.
“Các người đừng qua đây, d.a.o găm trong tay tôi không phải để làm cảnh đâu.”
“Con khốn, d.a.o găm của mày là đồ chơi à?”
Gã mặc áo sơ mi hoa trực tiếp rút ra một khẩu s.ú.n.g chĩa vào Tô Thanh Hòa, “Nào, cho tao xem mày còn có gì nữa?”
Tô Thanh Hòa tìm kiếm khắp trong ý thức cũng không tìm được một khẩu s.ú.n.g, thầm nghĩ lần này toi rồi.
Đột nhiên có tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Một bóng người quen thuộc từ trên tường sân gần đó nhảy xuống.
Anh nhấc chân đá vào cánh tay gã mặc áo sơ mi hoa.
Khẩu s.ú.n.g trong tay gã rơi xuống đất, Tô Thanh Hòa vội vàng lăn hai vòng qua nhặt lên.
Dứt khoát gọn gàng.
Hạ Đình Thâm không nói một lời giao đấu với mấy người kia, gần như mỗi cú đá hạ gục một người.
Một chân đạp lên người gã mặc áo sơ mi hoa, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Tô Thanh Hòa.
“Lại đây.”
Tô Thanh Hòa lấy một đoạn dây thừng từ trong túi ra đưa cho anh, đối mặt với ánh mắt dò hỏi của Hạ Đình Thâm.
Cô hắng giọng giải thích:
“Dây buộc quần áo trong tiệm của tôi, lúc ra ngoài quên mất. Để trong túi.”
Hạ Đình Thâm trói mấy người lại như một xâu bánh chưng.
Anh đá một cú.
“Đứng dậy cho tao, đi.”
Mấy người đó không ngờ lại gặp phải người lợi hại như vậy.
“Đồng chí, cầu xin anh tha cho chúng tôi.”
“Các người có quen cô ấy không?” Hạ Đình Thâm đẩy gã mặc áo sơ mi hoa.
Gã mặc áo sơ mi hoa đảo mắt, vừa rồi thấy người phụ nữ này và người đàn ông này dường như không quen biết.
Hắn đ.á.n.h bạo, mặt mày ủ rũ nói, “Đồng chí, vợ tôi không an phận, tối đi ăn cơm với trai lạ.
Bị tôi bắt được, còn tỏ thái độ thừa nhận sai lầm nhưng kiên quyết tái phạm.
Chuyện liên quan đến thể diện đàn ông, anh nói tôi phải làm sao?”
Màn diễn xuất của gã mặc áo sơ mi hoa khiến Tô Thanh Hòa kinh ngạc.
Sắc mặt Hạ Đình Thâm lạnh như băng.
Râu ria che mất một phần ba khuôn mặt, dưới ánh trăng càng trông hung dữ hơn.
Anh đ.ấ.m một cú vào người gã mặc áo sơ mi hoa.
“Dám nói vợ tao là vợ mày? Mẹ mày có lấy được người vợ xinh đẹp như vậy không?
Vợ tao đi ăn cơm với trai lạ thì liên quan gì đến mày?”
Hạ Đình Thâm đ.á.n.h túi bụi gã mặc áo sơ mi hoa.
Tô Thanh Hòa vội vàng tiến lên kéo tay áo anh, “Đừng đ.á.n.h c.h.ế.t người.”
Gã mặc áo sơ mi hoa nằm trên đất rên rỉ yếu ớt:
“Tôi sắp bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi. Mau đưa tôi đến bệnh viện đi.”
“Hừ. Đưa mày đến bệnh viện? Tự nhiên sẽ có nơi mày nên đến.”
Hạ Đình Thâm xách gã mặc áo sơ mi hoa lên, mấy người bị trói thành một chuỗi phía sau cũng bị anh xách lên.
Anh đưa họ ra con phố bên ngoài.
Hạ Đình Thâm ném mấy người xuống ven đường.
Dùng chân đạp lên không cho họ rời đi.
Không lâu sau, có đội viên dân phòng đi tới.
Hạ Đình Thâm nhặt một cục đất ven đường ném qua.
“Ai đó?”
Trong lúc đội viên dân phòng đi tới, Hạ Đình Thâm nắm tay Tô Thanh Hòa.
Anh dẫn cô đi vòng vèo rời khỏi đây.
Anh đưa thẳng Tô Thanh Hòa về đến cửa nhà. “Đưa cho anh.”
“Cái gì?” Tô Thanh Hòa giả ngốc.
Hạ Đình Thâm trực tiếp bao vây Tô Thanh Hòa, một tay lấy khẩu s.ú.n.g trong túi cô.
“Em không thích hợp giữ nó. Ngày mai anh sẽ nộp lên.”
Tô Thanh Hòa vốn định lén giữ lại, tức giận lườm anh một cái.
“Thanh Hòa, đã nói với em buổi tối đừng chạy lung tung, gần đây không yên ổn.” Anh đưa tay xoa đầu Tô Thanh Hòa, “Sợ lắm phải không? Tối bật đèn ngủ biết chưa?”
Nhìn Hạ Đình Thâm vẫn mặc bộ quần áo đầy mùi mồ hôi.
Đôi mắt đỏ ngầu, cằm râu ria rậm rạp.
Giây phút này Tô Thanh Hòa đoán được anh đang làm nhiệm vụ.
“Đình Thâm, vào tắm rửa thay quần áo rồi ăn chút gì đi.” Tô Thanh Hòa cố gắng kìm nén những lời muốn hỏi anh.
Hạ Đình Thâm chỉ do dự một lúc.
“Được.”
Anh theo Tô Thanh Hòa vào sân.
Anh nhìn quanh một lượt, rồi thu lại ánh mắt.
Hạ Đình Thâm cầm quần áo đi tắm cạo râu, Tô Thanh Hòa lại vào bếp nấu cơm cho anh.
Đợi Tô Thanh Hòa nấu xong một bát mì.
Phát hiện Hạ Đình Thâm tắm xong đã co ro ngủ ở cuối giường cô.
Tô Thanh Hòa vừa mở cửa đi ra, Hạ Đình Thâm đã mở mắt. “Thanh Hòa, xin lỗi. Mấy ngày nay anh không ngủ ngon.”
“Là anh không ngủ thì có?” Tô Thanh Hòa rót cho anh một ly trà.
Hạ Đình Thâm ngồi dậy bên bàn ăn mì, ăn được một nửa thì dừng lại nói:
“Thanh Hòa, sau này em sẽ không gặp lại mẹ con Trương Lộ Lộ nữa.”
Mắt Hạ Đình Thâm cụp xuống, chỉ thấy hàng mi đổ bóng. Không biết tại sao, Tô Thanh Hòa lại thấy trên mặt anh sự khó chịu và đau khổ.