Thần Y Hay Bác Sĩ Chân Đất?
Ngực Lệ Tranh Viêm phập phồng dữ dội. Anh ta phát hiện Tô Thanh Hòa chính là khắc tinh của mình, người phụ nữ này chuyên trị anh ta, lời nào có thể đ.â.m chọc anh ta thì cô sẽ nói lời đó.
Mạc Chí Cương nhạt nhẽo liếc nhìn Tô Thanh Hòa một cái, đáy mắt một mảnh tối tăm. Rất nhanh hắn đã dời mắt đi, như có điều suy nghĩ nhìn Lệ Tranh Viêm đang đấu võ mồm với cô. Chỉ cần nhắc đến Hạ Đình Thâm, hai người chắc chắn sẽ đấu võ mồm một trận.
Tô Thanh Hòa đã bốc t.h.u.ố.c xong: “Mạc tiên sinh, đây là t.h.u.ố.c anh uống. Ba bát nước sắc còn một bát, mỗi ngày sáng tối một lần. Bã t.h.u.ố.c buổi sáng giữ lại đến tối uống thêm một lần nữa.” Tô Thanh Hòa vừa nói vừa viết những điều cần lưu ý lên một tờ giấy. “Chỗ tôi có mấy miếng cao dán, tối trước khi đi ngủ anh dán lên eo.”
Giọng nói của Tô Thanh Hòa giống như tiếng nước chảy trên đá tùng trong núi, trong trẻo đi vào lòng người. Mạc Chí Cương chăm chú nghe cô nói, cúi đầu nhìn xuống thấy nửa góc nghiêng của cô: “Được. Cơ thể của tôi giao cho bác sĩ Tô vậy.” Mạc Chí Cương nhàn nhạt nói: “Bao nhiêu tiền?”
“Thu anh 180 đồng, giá đưa cho anh là mức chiết khấu độc quyền của Lệ Tranh Viêm.” Tô Thanh Hòa hời hợt nói.
Phản ứng đầu tiên của Lệ Tranh Viêm là không phải hai người cãi nhau nên mới thu giá đắt như vậy chứ? Phải biết rằng đây là tiền lương mấy tháng của rất nhiều người. “Tính nhầm rồi à?” Lệ Tranh Viêm nhỏ giọng hỏi.
Tô Thanh Hòa lườm anh ta một cái: “Anh hỏi Mạc Chí Cương xem, anh ấy đi tìm danh y khác cũng không thiếu cái giá này đâu. Trong phương t.h.u.ố.c bí truyền của tôi có không ít thảo d.ư.ợ.c đắt tiền đấy.”
Mạc Chí Cương không bỏ qua ánh mắt kiêu ngạo nhỏ bé của Tô Thanh Hòa và vẻ mặt như thể Lệ Tranh Viêm không biết nhìn hàng. Hắn cười khẽ một tiếng: “Bác sĩ Tô nói không sai. Mấy năm nay tôi tốn không ít tiền vào chuyện này nhưng lại chẳng thấy hiệu quả gì. Người thu phí cao hơn bác sĩ Tô có rất nhiều, mức giá này coi như là tầm trung thôi.” Trong mắt Mạc Chí Cương nhàn nhạt, nghĩ đến những dằn vặt mấy năm nay liền lộ ra một tia bất đắc dĩ. Hắn lấy từ trong chiếc túi da mang theo người ra một xấp đại đoàn kết, đếm từ trong đó ra 18 tờ đưa cho Tô Thanh Hòa: “Cô đếm thử xem, chỗ này là 180 đồng.”
“Được, cảm ơn.” Tô Thanh Hòa nhận lấy đếm lại một lượt rồi cất vào ngăn kéo.
Lệ Tranh Viêm bên cạnh cười lưu manh xin lỗi: “Xin lỗi nhé Thanh Hòa, là tôi có mắt không tròng, nhìn nhầm thần y thành bác sĩ chân đất.” Khựng lại một chút, anh ta thu lại nụ cười hờ hững, hỏi khẽ: “Đi ăn cơm với chúng tôi không?”
“Không. Lát nữa tôi còn có việc, hai người đi đi.” Tô Thanh Hòa hiếm khi từ chối Lệ Tranh Viêm.
Anh ta kinh ngạc nhíu nhẹ mày: “Đã hơn một giờ rồi, cô còn có việc gì nữa?”
“Anh đi đi. Tôi ở nhà nấu chút gì đó ăn tạm là được.” Tô Thanh Hòa cũng không nói là việc gì. Thấy vậy Lệ Tranh Viêm cũng không kiên trì nữa: “Vậy cũng được.” Anh ta và Mạc Chí Cương ra khỏi phòng khám, nói là đi tìm chỗ ăn cơm.
Tô Thanh Hòa lúc này mới ngẩng đầu hỏi Chu Tiểu Binh: “Cậu và Thúy Nga ăn cơm chưa?”
“Thúy Nga ra ngoài ăn mì, tôi bảo cô ấy mua cho tôi cái bánh nướng mang về ăn rồi.” Chu Tiểu Binh đang xem bệnh án của Mạc Chí Cương.
“Ừ. Tôi về nấu chút mì, cậu ăn không?”
“Bác sĩ Tô, tôi không ăn đâu. Tôi muốn nghiên cứu bệnh án của anh ấy một chút, lúc nãy xem qua phương pháp điều trị của các bác sĩ khác, có cái cũng gần giống của cô nhưng mà sao lại không có hiệu quả?” Chu Tiểu Binh hỏi ra nghi vấn trong lòng.
Tô Thanh Hòa cười nhạt: “Phương pháp châm cứu khác nhau, còn có cách dùng t.h.u.ố.c nữa. Cách dùng t.h.u.ố.c của mỗi người đều không giống nhau, cho nên cậu thấy gần giống chính là điểm khác biệt. Sai một ly, kết quả có thể khác nhau một trời một vực.” Tô Thanh Hòa chỉ vào phương pháp chẩn trị của một người trong đó: “Cậu xem, chỗ này và chỗ tôi nói….”
Chu Tiểu Binh nghe mà như lọt vào sương mù: “Tôi hình như nghe hiểu mà lại hình như không hiểu.” Cậu ta có một cảm giác thất bại và sự cấp bách muốn học hỏi.
“Học y kỵ nhất là quá nóng vội muốn thành công. Cậu cứ từ từ, chỉ cần có một trái tim muốn học hỏi thì nhất định sẽ thành công.” Tô Thanh Hòa bảo cậu ta đọc thêm vài cuốn sách y: “Mấy cuốn tôi nói cậu cứ nghiền ngẫm cho kỹ. Sau này lúc tôi chữa bệnh, cậu có thể nhìn nhiều, nghe nhiều, ghi chép nhiều.”
“Cảm ơn bác sĩ Tô!” Nghe Tô Thanh Hòa bảo cậu ta đi theo ghi chép, Chu Tiểu Binh vô cùng kích động.
“Được rồi, cậu cứ từ từ xem đi.” Tô Thanh Hòa không lập tức về sân sau mà lại đi đến tiệm quần áo Thanh Hòa. Trương Hải Hà vừa tiễn một khách hàng đi vào, bưng cốc nước lên tu một hơi hết hơn phân nửa.
“Hải Hà, hôm nay thế nào?”
Trương Hải Hà đặt cốc nước xuống, quay đầu lại với vẻ mặt vui vẻ: “Chị Thanh Hòa, buôn bán vẫn tốt như mọi khi, sáng nay đã bán được hơn 600 đồng rồi.” Trương Hải Hà không ngờ lại kiếm được nhiều tiền như vậy, cả đời này cô chưa từng thấy nhiều tiền thế.
“Hơn 600? Chứng tỏ danh tiếng tiệm chúng ta đã vang xa rồi.” Tô Thanh Hòa cũng không ngờ lại nhanh như vậy.
“Vâng. Mấy ngày nay doanh thu mỗi ngày đều ở mức 800-900 đồng, bình thường doanh thu buổi chiều sẽ tốt hơn buổi sáng. Cứ theo đà này, tháng này chắc chắn vượt qua ba vạn rồi.” Trương Hải Hà có chút kích động.
“Tiền thưởng của em không thiếu đâu.” Tô Thanh Hòa đi tới xem hóa đơn.