Chuyện Giặt Giũ

“Hạ Đình Thâm, anh nói đúng đấy. Sao em lại không nghĩ ra cứ làm như vậy nhỉ?” Tô Thanh Hòa lập tức vui vẻ cười rạng rỡ, lông mày cong cong để lộ lúm đồng tiền nhỏ hai bên má: “Sáng mai dậy giặt quần áo.”

Hạ Đình Thâm cưng chiều nhếch khóe môi, trong đôi mắt sâu thẳm có ánh sáng: “Được. Em đi tắm rửa ngủ trước đi, ngày mai hẵng dậy giặt quần áo.”

Sương mù trong mắt Tô Thanh Hòa cũng tan biến, vui vẻ chúc anh ngủ ngon rồi tự mình đi đ.á.n.h răng rửa mặt đi ngủ. Hạ Đình Thâm ở phía sau khóe mắt mang theo ý cười, xoay người nhìn đống quần áo chất đống, trong lòng đã có chủ ý.

Đợi đến khi Tô Thanh Hòa thức dậy vào ngày hôm sau, Hạ Đình Thâm đã không có ở nhà. Trong sân treo đầy quần áo đã giặt sạch, dây phơi đã treo kín, anh lại buộc thêm mấy sợi dây phơi nữa. Quần áo treo san sát nhau mang theo mùi thơm thoang thoảng của bột giặt. Cô không ngờ anh đã làm hết những việc này.

Đi tới nhà bếp, cháo đậu nành trong nồi vẫn còn ấm. Trên bệ bếp đặt hai cái quẩy, một cái bánh gạo và hai đĩa dưa muối. Tô Thanh Hòa bưng đồ ăn ra bàn đá ngồi ăn sáng. Lúc ngẩng đầu lên mới phát hiện bộ quần áo mình mặc hôm qua cũng đã được anh giặt sạch. Quần áo cô để trong giỏ đồ giặt ở nhà vệ sinh, bao gồm cả đồ lót mặc sát người, giờ phút này đang treo ở phía trước bay phấp phới trong gió.

Mặt Tô Thanh Hòa lập tức đỏ bừng như ráng chiều. Người đàn ông này thật là quá đáng! Một số quần áo bị xé rách chất đống dưới hiên nhà, cô thầm nghĩ phải tìm một người giỏi may vá xem xử lý thế nào. Trong lúc suy nghĩ miên man đã ăn xong bữa sáng. Hôm nay Mạc Chí Cương sẽ lại đến châm cứu.

Tô Thanh Hòa ăn sáng xong đi đến tiệm quần áo. Lúc này Trương Hải Hà vẫn chưa tới, cô mở cửa rồi lấy gương thử đồ từ trong không gian ra đặt vào chỗ cũ. Nhìn ngó xung quanh một chút, lại bổ sung thêm một ít quần áo vào kho nhỏ phía sau. Làm xong những việc này mới đóng cửa lại. Tiệm quần áo mở cửa muộn hơn phòng khám hai tiếng.

Khóa cửa lại, Chu Tiểu Binh và Triệu Thúy Nga cũng vừa tới, hai người đang mở cửa phòng khám bên cạnh. “Bác sĩ Tô, có mua cơm nắm ăn không?” Triệu Thúy Nga mở gói lá sen trên tay ra, bên trong gói bốn nắm cơm không lớn lắm.

Tô Thanh Hòa lắc đầu, bước vào phòng khám đi đến ngồi xuống bên trong quầy: “Không ăn.”

Chu Tiểu Binh rót cho cô một cốc trà đặt trước mặt, vẻ mặt có chút không tự nhiên, chần chừ hồi lâu mới lên tiếng: “Bác sĩ Tô, tối qua tôi đã nói cho Lệ Tranh Viêm biết chuyện xảy ra ở đây rồi. Hôm nay anh ấy đến chắc chắn sẽ hỏi cô.”

Tô Thanh Hòa thản nhiên gật đầu, cầm ca tráng men uống một ngụm trà: “Ừ. Nói thì nói thôi. Là tiệm quần áo chứ không phải phòng khám, cũng chẳng liên quan gì đến anh ta.”

Một luồng gió lạnh từ ngoài cửa ùa vào: “Tô Thanh Hòa, cô có lương tâm không thế? Chẳng lẽ chuyện của tiệm quần áo tôi lại không giúp cô sao?” Giọng nói lạnh lùng mang theo sương giá lọt vào tai cô, đó chính là hưng sư vấn tội.

Tô Thanh Hòa cười gượng nói: “Chẳng phải hôm qua gọi anh giúp thì không kịp sao?”

Mạc Chí Cương đi theo sau Lệ Tranh Viêm vẫn mang theo nụ cười ôn hòa: “Bác sĩ Tô, Tranh Viêm cũng là lo lắng cho cô, sau này có chuyện gì vẫn nên nói với cậu ấy.” Mạc Chí Cương kéo một cái ghế qua ngồi xuống nhàn nhạt mỉm cười.

Lệ Tranh Viêm vẫn bừng bừng lửa giận: “Nói với tôi cũng vô dụng, tôi sẽ không giúp loại phụ nữ không có lương tâm này.” Anh ta ngoài miệng nói vậy nhưng lại cười lạnh.

Tô Thanh Hòa: …. Cái tên đáng ghét này. “Hôm qua thật sự không nhớ ra.” Cô bất đắc dĩ day day mi tâm, vẫn giữ thái độ hòa nhã giải thích.

“Có Hạ Đình Thâm ở đó, cô còn có thể nhớ ra ai?” Lệ Tranh Viêm câu nào câu nấy đều mang theo mùi chua loét: “Tô Thanh Hòa, cô đừng có chịu thiệt thòi nữa.”

Mạc Chí Cương ngước mắt liếc nhìn cô một cái, ngay sau đó cúi đầu xuống. Đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia sáng không rõ ý vị, khóe miệng hắn ngậm nụ cười nhàn nhạt: “Xem ra tôi phải đợi hai người cãi nhau xong mới được châm cứu rồi.”

“Đồng chí Mạc, đừng nghe anh ta sáng sớm ra đã như ăn phải t.h.u.ố.c s.ú.n.g. Chúng ta lên lầu đi.” Tô Thanh Hòa không để ý đến lời của Lệ Tranh Viêm nữa, quay đầu dặn dò Chu Tiểu Binh: “Cậu cũng lên xem tôi châm cứu thế nào.”

“Vâng.” Chu Tiểu Binh đáp một tiếng, bưng ca tráng men của cô châm thêm nước nóng rồi đi lên lầu.

Mạc Chí Cương mỉm cười đi theo Tô Thanh Hòa lên lầu, bỏ lại Lệ Tranh Viêm một mình hờn dỗi. Anh ta cũng không biết mình đang tức giận cái gì, nghe nói tiệm quần áo của cô bị đập phá thì rất tức giận. Trong lòng trách cô không nói cho anh ta biết ngay từ đầu, nghe nói hôm qua Hạ Đình Thâm đã một tay giải quyết chuyện này trong lòng lại thấy nghẹn ngào.

Sáng sớm Lệ Tranh Viêm đã phái người đi tìm hiểu ngọn nguồn sự việc. Lúc này anh ta đang đợi người đến báo cáo tiến độ. Mỹ Lai phục sức ngông cuồng như vậy, anh ta cũng phải tìm chút rắc rối cho cái tiệm này mới được. Triệu Thúy Nga nhìn khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng của Lệ Tranh Viêm, nhỏ giọng hỏi: “Lệ Tranh Viêm, anh không lên đó à?”

Chương 165 - Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia