“Biết Thì Chị Cũng Không Nhận Thua.” Tô Thanh Hòa Hất Cằm Về Phía Nhà Bên Cạnh, Khinh Bỉ Hừ Một Tiếng.
“Tạ Chí Quốc. Tối đến nhà ăn cơm, chị làm thịt đầu lợn kho cho mấy cậu ăn.”
“Vâng, cảm ơn chị dâu. Em đi đây.” Tạ Chí Quốc mới 18, 19 tuổi, đang ở độ tuổi hoạt bát. Đáp một tiếng rồi chạy ra ngoài, cậu phải mau đi nói tốt với Hạ Đình Thâm.
Cậu sợ Tô Thanh Hòa bảo cậu đến nhà ăn cơm, Hạ Đình Thâm không đồng ý.
Tô Thanh Hòa về đến nhà uống một cốc nước đun sôi để nguội lớn.
Nằm ườn trên sô pha không muốn động đậy, mơ mơ màng màng nhận ra có người.
Mở mắt ra thấy Hạ Đình Thâm lấy cơm thức ăn về.
“Sao anh lại lấy cơm về? Tôi chuẩn bị nấu cơm, ngồi nghỉ một lát không cẩn thận ngủ thiếp đi.” Dáng vẻ ngái ngủ của Tô Thanh Hòa, lúc nói chuyện rất kiều diễm.
Hạ Đình Thâm bất giác yết hầu lăn lộn một cái.
Người phụ nữ này không biết dáng vẻ này của cô rất thu hút người khác sao?
“Về thấy cô mệt quá, nên đi nhà ăn lấy cơm.” Hạ Đình Thâm quay đi chỗ khác, lấy hộp cơm ra đặt lên bàn. “Vừa nãy Tạ Chí Quốc nói cô bảo cậu ta tối qua ăn cơm?”
“Ừ. Tôi mua nửa cái đầu lợn về. Lát nữa anh giúp tôi làm thịt con cá, tối làm canh cá diếc đậu phụ.”
Tô Thanh Hòa vào bếp lấy 2 cái bát 2 đôi đũa ra.
“Được. Vậy tôi gọi thêm Triệu Hải và Trương Sơn qua ăn cơm nhé.” Hạ Đình Thâm lúc nói chuyện ngẩng đầu lên xem phản ứng của Tô Thanh Hòa.
Tô Thanh Hòa nhướng mày: “Được thôi. Bị Đoàn trưởng nói rồi à?”
“Tạ Chí Quốc cái thằng ranh con này.” Hạ Đình Thâm dự định ngày mai phải tăng cường huấn luyện.
Tô Thanh Hòa cười khúc khích.
Nhìn thấy dáng vẻ chịu trận của Hạ Đình Thâm trong lòng rất sảng khoái.
Hạ Đình Thâm biết Tô Thanh Hòa thích ăn cơm tẻ, lấy một hộp cơm tẻ và 2 cái bánh bao.
Cải thảo hầm miến, một phần đậu tằm luộc.
Tô Thanh Hòa thích ăn đậu tằm luộc, chỉ là không đưa cơm lắm. Đứng dậy vào bếp lấy món dưa cải xào ớt ăn sáng ra.
“Cho anh ăn kèm với bánh bao, lúc xào tôi cho nhiều ớt.”
Hạ Đình Thâm thích ăn cay, cầm một cái bánh bao bẻ ra, kẹp dưa cải xào ớt vào giữa. Cắn một miếng to ăn rất ngon lành.
“Thanh Hòa. Tôi tìm Phó doanh trưởng hỏi vợ anh ấy rồi, xưởng dệt của bọn họ đang tuyển nữ công nhân. Hay là cô đến xưởng dệt đi làm nhé?”
Hạ Đình Thâm vốn không cảm thấy Tô Thanh Hòa nhất định phải đi làm.
Nhưng người phụ nữ này dăm ba bữa lại gây chuyện, thật sự chịu không nổi.
“Anh không sợ tôi gây chuyện ở xưởng dệt sao?”
“Sợ. Cũng sợ cô gây chuyện ở Gia thuộc viện, cô người này lúc tốt lúc xấu.”
Sắc mặt Hạ Đình Thâm càng nói càng không dễ nhìn, nghĩ đến việc không thể chọc giận người phụ nữ lúc nào cũng có thể xù lông này vẫn là mau ch.óng ngậm miệng lại.
“Tôi không đến xưởng dệt, tôi tự tìm việc làm.” Tô Thanh Hòa đổ một bát nước đun sôi để nguội vào cơm, mùa hè ăn thế này mới đã.
Ngập ngừng một chút lại nói:
“Nếu anh cảm thấy tôi tiêu tiền lương của anh, sau này không cần đưa tiền cho tôi nữa.”
Công việc ở xưởng dệt vừa bẩn vừa mệt.
Thời tiết đầu hè nhiệt độ trong xưởng lên tới 40 độ, Tô Thanh Hòa đến đây là để sống cuộc sống buông thả hưởng thụ.
Không muốn làm lao động tiên tiến, làm một nữ công nhân xưởng dệt bẩn thỉu mệt nhọc.
“Thế không được. Tiền lương của tôi không cho cô tiêu thì cho ai tiêu?” Hạ Đình Thâm buột miệng thốt ra.
Tô Thanh Hòa nhướng mày cười, người đàn ông này điểm này cũng không tồi.
Hạ Đình Thâm nói xong câu này lại ngậm miệng.
Đối mặt với người phụ nữ này mơ hồ có một loại tự chủ không thể khống chế, đây là điều anh không thích.
“Hạ Đình Thâm. Sau này anh cũng sẽ là một người chồng tốt.” Tô Thanh Hòa thầm thêm một câu trong lòng: Là chồng của người khác.
Hạ Đình Thâm im lặng ăn xong cơm đứng dậy đi dọn dẹp bát đũa.
Không biết tại sao, từ lúc anh im lặng trong lòng Tô Thanh Hòa hơi khó chịu.
Anh đang nhớ đến người phụ nữ trong lòng mình sao?
Hạ Đình Thâm rửa bát đũa trong bếp, rửa xong bát đũa còn phải làm cá, lại dọn sạch lông trên nửa cái đầu lợn.
Tô Thanh Hòa trở về phòng, ý thức đi vào không gian tìm kiếm thảo d.ư.ợ.c phù hợp.
Đàn ông chỉ ảnh hưởng đến tốc độ kiếm tiền của cô, Tô Thanh Hòa một lòng chỉ muốn làm giàu.
Sau này ly hôn với Hạ Đình Thâm rồi sống một cuộc đời buông thả thực sự.
Tìm được mấy loại thảo d.ư.ợ.c, Tô Thanh Hòa nghiền thảo d.ư.ợ.c thành dạng bột theo liều lượng. Đựng trong túi vải riêng biệt, một túi vải có thể uống 1 ngày.
Đây là thảo d.ư.ợ.c chuẩn bị cho Chú Lê ngày mốt đến nhà ông.
Hôm nay bắt mạch xong, trong lòng đã có phương án đại khái.
Nếu có thể làm phẫu thuật thì là một vấn đề nhỏ.
Tô Thanh Hòa bây giờ chỉ có thể dùng Đông y điều trị cho Chú Lê, hiệu quả sẽ chậm hơn phẫu thuật một chút.
Làm xong những việc này, Tô Thanh Hòa nghỉ trưa nửa tiếng mới ra ngoài.
Hạ Đình Thâm không có ở nhà, buổi trưa anh ăn cơm xong nhiều nhất chỉ ở lại một lát là phải về.
Phòng khách cũng được Hạ Đình Thâm dọn dẹp sạch sẽ.
Trong bếp, đầu lợn đã được dọn dẹp xong. Cá đã làm sạch sẽ. Ngay cả cà chua, rau xanh cũng đều rửa sạch.
Trước tiên kho đầu lợn đã.
Khều lò than tổ ong ra, thay một viên than mới. Tô Thanh Hòa lấy một cái nồi nhôm to, đổ nửa nồi nước cho đầu lợn vào chần qua.
Trong không gian có sẵn gói gia vị kho, kho những thứ này một chút cũng không tốn sức. Bên trong cho thêm mấy quả ớt khô vào.
Không lâu sau.
Mùi thơm từ trong nhà bay ra ngoài.
Diệp Phân Phương - hộ gia đình ở tầng hai Gia thuộc viện từ phòng bếp thò đầu nhìn xuống lầu.