“Ừm. Trước đây cũng có dùng châm cứu để giảm cơn nghiện t.h.u.ố.c.” Tô Thanh Hòa nhớ kiếp trước từng tiếp nhận một bệnh nhân như vậy. Là một điệp viên nằm vùng đến từ Nam Thịnh. Nghe nói đã phải chịu rất nhiều sự t.r.a t.ấ.n, cô đã mất nửa năm mới chữa khỏi cho anh ta.
Đến Bệnh viện Quân khu.
Tô Thanh Hòa đi đến trước cửa phòng bệnh, đột nhiên có chút rụt rè. Cô chưa bao giờ rụt rè như vậy, tay nắm cửa khựng lại.
“Bác sĩ Tô.” Bác sĩ Hoàng thấy cô chần chừ, tưởng cô sợ hãi. “Hay là, cô cứ từ từ vào. Lần này chúng tôi tìm mấy vị danh y Đông y tới.”
Tô Thanh Hòa lắc đầu. Mở cửa ra.
Không nhìn rõ người đang nằm trên giường bệnh, xung quanh là những cỗ máy quen thuộc đã lâu không gặp đang phát ra âm thanh khe khẽ.
Tô Thanh Hòa từng bước từng bước đi vào. Cô căng thẳng đến mức lòng bàn tay và trán lấm tấm mồ hôi. Cảm giác ngột ngạt, nghẹt thở ập đến.
Bác sĩ Hoàng và những người đi cùng nhíu c.h.ặ.t mày, thầm nghĩ không nên tìm bác sĩ Đông y trẻ tuổi đến. Trông cứ như người chưa từng trải sự đời vậy. Người như thế này làm sao chữa bệnh cho bệnh nhân được, chi bằng để cô ta rời đi đợi những danh y Đông y khác đến.
“Bác sĩ Tô, hay là chúng ta…”
Tô Thanh Hòa đã nhìn thấy Hạ Đình Thâm, khuôn mặt trong ký ức và người trước mắt chồng lên nhau. Gầy đi rồi, tiều tụy đi rồi. Đen sạm đi rồi. Đôi môi nứt nẻ dường như đang tố cáo những nỗi khổ anh từng phải chịu đựng.
Tô Thanh Hòa đưa tay vuốt ve khuôn mặt Hạ Đình Thâm: “Đình Thâm.” Cô ôm c.h.ặ.t lấy Hạ Đình Thâm, còn sống là tốt rồi. Vẫn còn sống là tốt rồi.
Biết bao nhiêu ngày đêm sợ hãi không thể cho Hằng Hằng và Vãn Vãn một người cha bằng xương bằng thịt. Bây giờ nhìn thấy Hạ Đình Thâm nằm đây, Tô Thanh Hòa không thể nói rõ là đau lòng hay vui mừng. Từ khóc thút thít đến bật khóc nức nở.
“Đình Thâm, trở về là tốt rồi.”
Bác sĩ Hoàng và những người bên cạnh kinh ngạc sững sờ. Đây là tìm bác sĩ Đông y, hay là tìm người nhà của bệnh nhân đến vậy? Mấy người đưa mắt nhìn nhau, không ai dám nói gì.
Lúc Hạ Đình Tranh bước vào, liền nhìn thấy có một người phụ nữ đang ôm Hạ Đình Thâm khóc lóc t.h.ả.m thiết. Anh ta nhíu mày, thầm nghĩ người phụ nữ này khóc nhầm người rồi sao?
“Sao các người lại để người ta tùy tiện vào đây?”
“Chúng tôi tìm bác sĩ Đông y đến, ai ngờ vừa nhìn thấy bệnh nhân đã thành ra thế này rồi.” Bản thân bác sĩ Hoàng cũng như lọt vào sương mù, không thể giải thích rõ.
Hạ Đình Tranh không nhìn rõ mặt Tô Thanh Hòa. Anh ta biết người Hạ Đình Thâm thích ở Lâm Thị, chứ không phải ở Kinh Thị.
“Ai vậy? Từ đâu đến?”
“Nghe Lý Đông Thăng nói là bác sĩ Đông y từ Lâm Thị đến.” Bác sĩ Hoàng thành thật nói cho Hạ Đình Tranh biết.
Từ Lâm Thị đến? Hạ Đình Tranh mang máng nhớ Hạ Đình Thâm từng nói người anh thích rất lợi hại, là một bác sĩ có y thuật cao siêu.
“Chị dâu.”
Hạ Đình Tranh gọi liên tục mấy tiếng, nhưng Tô Thanh Hòa vẫn không ngẩng đầu nhìn anh ta lấy một cái.
Tô Thanh Hòa cứ ôm c.h.ặ.t lấy Hạ Đình Thâm như vậy, nước mắt lăn dài trên má, chảy vào miệng, vào mắt, vào tai anh.
Miệng Hạ Đình Thâm mấp máy. Động tác quá nhẹ, Tô Thanh Hòa cũng không phát hiện ra cử động của anh.
Đợi đến khi cô khóc đến mệt rồi. Mới từ từ ngẩng đầu lên, ngượng ngùng lau mắt.
“Xin lỗi, mấy năm nay mất tin tức của Đình Thâm. Tình trạng hiện tại của anh ấy thế nào rồi?” Tô Thanh Hòa kiềm chế cảm xúc, bắt đầu bắt mạch cho Hạ Đình Thâm. Càng bắt mạch, lòng cô càng thắt lại.
Hạ Đình Tranh bảo bác sĩ Hoàng và những người khác ra ngoài, anh ta kể lại ngọn nguồn sự việc mà mình biết cho Tô Thanh Hòa nghe.
Tô Thanh Hòa càng nghe càng kinh hãi. Nghĩ đến việc Hạ Đình Thâm ở Lâm Thị rõ ràng là lập công, cuối cùng lại đi Nam Thịnh…
“Hạ Đình Tranh?”
“Chị dâu, chị biết tôi à.” Hạ Đình Tranh vui vẻ toét miệng cười, anh ta chính là cái đuôi nhỏ của Hạ Đình Thâm. Nhưng hai người ở cùng nhau chưa đầy hai tháng, đã phải xa nhau. Lần gặp lại đã là nửa năm trước.
Hạ Đình Thâm dẫn dắt đội Cô Lang tiến sâu vào lãnh thổ Nguyệt Lan, lập vô số chiến công lớn nhỏ. Anh ta cũng được như ý nguyện đến bên cạnh Hạ Đình Thâm, khác với những người khác đi Nam Thịnh rèn luyện để về Kinh Thị dễ bề thăng tiến. Người nhà cũng rất quan tâm tìm hiểu tình hình gần đây của anh ta.
“Đình Thâm viết thư cho tôi có nói qua, còn gửi một bức ảnh chụp chung của hai người.” Tô Thanh Hòa thản nhiên nói, ánh mắt vẫn luôn dõi theo khuôn mặt Hạ Đình Thâm. Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh.
“Tôi cũng đã nói với người nhà, muốn gửi ảnh về. Nhưng không tìm thấy ảnh đâu.” Hạ Đình Tranh ngượng ngùng giải thích.
Người nằm trên giường bệnh trán lấm tấm mồ hôi.
“Không hay rồi, cơn nghiện t.h.u.ố.c lại tái phát rồi.” Hạ Đình Tranh vội vàng mở cửa chạy ra ngoài. “Bác sĩ Hoàng, mau đến tiêm t.h.u.ố.c.”
Bác sĩ Hoàng bước vào khẽ lắc đầu: “Không thể tiêm t.h.u.ố.c nữa. Cậu ấy đã sinh ra phản ứng kháng t.h.u.ố.c, hơn nữa còn gây ảnh hưởng rất lớn đến cơ thể anh ấy. Nếu lại dùng lượng lớn t.h.u.ố.c an thần e rằng…”
Lời chưa nói hết của bác sĩ Hoàng, đã bị Tô Thanh Hòa ngắt lời.
“Tôi muốn dùng châm cứu thử xem.”
Tô Thanh Hòa lấy túi kim từ trong túi xách ra. Lật tấm chăn mỏng đắp trên người Hạ Đình Thâm. Vén áo anh lên, chỉ nhìn một cái trái tim cô đã run rẩy. Trên bụng có quá nhiều vết sẹo, có vết mới vết cũ chồng lên nhau.
Tô Thanh Hòa lấy kim bạc ra nhẹ nhàng vê kim dưới rốn anh, theo từng cây kim của cô cắm xuống. Cơ thể vốn đang run rẩy của Hạ Đình Thâm dần bình tĩnh lại.