Hạ Đình Thâm dịu dàng nhìn Tô Thanh Hòa.
Khàn giọng:
“Được.”
Khựng lại một chút, anh lại nói:
“Thanh Hòa, ngày mai để bọn trẻ ở bên ngoài đi.”
Anh nghĩ đến lúc cơn nghiện t.h.u.ố.c của mình tái phát, dáng vẻ chật vật xấu xí đó.
Không muốn để bọn trẻ nhìn thấy.
Tô Thanh Hòa không nói đồng ý hay không đồng ý, “Em có thể chữa khỏi cho anh, chỉ cần anh cũng có niềm tin tuyệt đối.”
“Anh tin.”
Hạ Đình Thâm nhắm mắt lại, một trái một phải là hai đứa nhỏ đang tựa vào đầu anh.
Hơi thở phả ra đều mang theo sự thuần khiết của trẻ con, trong khoang mũi của anh toàn bộ đều bị mùi hương này chiếm cứ.
Hạ Đình Thâm rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Vãn Vãn tò mò động tay sờ sờ chỗ này, cạy cạy mũi anh. Còn nghiên cứu yết hầu của anh một lúc, cuối cùng Vãn Vãn u oán thở dài một hơi.
“Haiz. Anh trai, anh nói xem có phải mẹ bị nhan sắc của ba làm cho lỡ dở rồi không?”
Hằng Hằng cũng tò mò nhìn vết sẹo trên cổ Hạ Đình Thâm, nghe Vãn Vãn nói vậy liền ngẩng đầu dạy dỗ cô bé:
“Đã bảo em đừng nghe mấy bà thím đó buôn chuyện rồi. Em thì biết cái gì?”
Vãn Vãn thích nghe hóng hớt.
Từ nhỏ đã biết bê một cái ghế đẩu nhỏ, trà trộn vào trong đám đông các bà thím.
Nghe đủ loại tin vỉa hè, cũng sẽ đưa ra ý kiến và cách nhìn nhận thích hợp về chuyện đó.
“Nhưng ba bị bệnh rồi, mẹ còn thích ba ở điểm gì chứ?”
Lông mi Hạ Đình Thâm khẽ động, vươn tay ôm c.h.ặ.t Vãn Vãn và Hằng Hằng hơn một chút. “Ba từng ước một điều, dùng toàn bộ may mắn của đời này để gặp được mẹ của các con.
Sau này ba người cùng họ chúng ta phải nhớ bảo vệ mẹ đấy nhé.”
Vãn Vãn đưa tay véo véo tay Hạ Đình Thâm, cười khanh khách rất ngọt ngào. “Có ba ở đây có thể bảo vệ chúng ta, chúng ta cũng sẽ không bị người ta nói là đứa trẻ hoang nữa rồi.”
Trong lòng Hạ Đình Thâm thắt lại, từ nhỏ anh đã nghe câu nói này quá nhiều.
Mở mắt ra nhìn Vãn Vãn, lại nhìn Hằng Hằng.
“Các con không phải là trẻ hoang, đứa trẻ có cả ba lẫn mẹ sao có thể là trẻ hoang được.”
“Không phải đâu.”
“Ba ơi, ba ngủ đi. Mẹ về thấy ba không ngoan sẽ tức giận đó.” Hằng Hằng hơi lo lắng nhíu mày.
Cậu bé không biết tại sao Hạ Đình Thâm lại nhập viện.
Nhưng cậu bé hình như ngửi thấy mùi m.á.u tanh, cậu bé sợ Hạ Đình Thâm sẽ giống như những người trên phim ảnh mà c.h.ế.t đi.
Vậy thì bọn chúng thực sự không có ba nữa rồi.
Hạ Đình Thâm rất nghe lời nhắm mắt lại.
Đợi Tô Thanh Hòa xách hộp cơm trở về, liền thấy hai đứa trẻ và Hạ Đình Thâm đều đã ngủ say.
Cô đặt thức ăn lên tủ.
Mùi thơm của thức ăn bay tỏa ra.
Hằng Hằng mở mắt ra đầu tiên, tiểu t.ử kia cười cười:
“Mẹ ơi. Hôm nay ba hơi ngoan đó nha.”
Trong lòng Tô Thanh Hòa thở dài một hơi, cô có thể cảm nhận được sự yêu thích của hai đứa trẻ này đối với Hạ Đình Thâm. Nói chính xác hơn là chúng thích ba.
Trong thâm tâm vẫn thích có một người ba.
“Qua đây ăn cơm đi. Các con ra bàn trà bên ngoài ăn cơm có được không?”
Hằng Hằng rất ngoan ngoãn gật đầu, cậu bé trưởng thành hơn Vãn Vãn một chút. Luôn nghĩ mình là anh trai, phải có chút gánh vác.
“Vâng ạ.”
Hằng Hằng trượt xuống.
Tô Thanh Hòa bế Vãn Vãn lên, Hạ Đình Thâm mơ mơ màng màng mở mắt ra. “Thanh Hòa.”
“Để bọn trẻ ra ngoài ăn cơm trước đã.”
“Mẹ ơi, con tự xuống.” Vãn Vãn cũng tỉnh rồi, thuận thế hôn Tô Thanh Hòa một cái.
Đôi mắt to vẫn còn hơi mơ màng, mang dáng vẻ ngốc nghếch bẩm sinh.
Vãn Vãn sau khi ngủ dậy, luôn sẽ ngốc nghếch bẩm sinh một lúc.
“Mẹ bế con đi rửa mặt trước.”
Tô Thanh Hòa bế Vãn Vãn vào nhà vệ sinh, Hằng Hằng cũng đi theo.
Hai anh em ngoan ngoãn rửa tay.
Bước ra ngoài toét miệng cười với Hạ Đình Thâm:
“Ba ơi, ba cũng phải ngoan ngoãn ăn cơm nhé.”
Hai đứa nhỏ nhìn thấy Hạ Đình Thâm, đều không muốn rời xa anh. Tốc độ rất nhanh chạy ra phòng khách, mở hộp cơm ra.
Tô Thanh Hòa mua sủi cảo, lại lấy trái cây từ trong không gian ra.
Còn mua một phần canh hầm.
“Hằng Hằng, Vãn Vãn. Ăn xong cứ để ở đây, các con chơi với ba một lát. Ngủ sớm một chút biết chưa?”
Hai đứa nhỏ vội vàng gật đầu, “Mẹ ơi, mẹ cũng đi ăn cơm với ba đi.”
Tô Thanh Hòa quay lại phòng.
Mở hộp cơm cầm đũa lên, nhẹ giọng nói, “Em đút cho anh.”
Hạ Đình Thâm cười cười, “Thanh Hòa. Lâu lắm rồi không ăn sủi cảo, thường xuyên nhớ tới sủi cảo em gói.”
“Anh gói ngon hơn.”
“Thanh Hòa, ngày mai để Hằng Hằng Vãn Vãn ra ngoài ở đi. Anh không muốn để bọn trẻ nhìn thấy dáng vẻ của anh.” Hạ Đình Thâm biết lúc cơn nghiện t.h.u.ố.c của mình tái phát thê t.h.ả.m đến mức nào.
Nước mũi nước mắt chảy ròng ròng.
Lúc đó không phải là người, ngay cả một con ch.ó cũng không bằng.
Tô Thanh Hòa đút cho anh một miếng sủi cảo, bản thân cũng ăn một miếng. Trầm giọng suy nghĩ một chút rồi nói:
“Ừm, ngày mai em sẽ gọi điện thoại cho Nhất Nhất.”
“Được. Để bọn trẻ thỉnh thoảng qua thăm anh là tốt rồi.” Hạ Đình Thâm cũng sợ mình không kiên trì nổi.
Nếu đi đến tận cùng của sinh mệnh, có thể nhìn thấy Tô Thanh Hòa và bọn trẻ, đã là phúc khí to lớn rồi.
Trên khuôn mặt tái nhợt lộ ra một tia ý cười.
Hạ Đình Thâm dùng ánh mắt lưu luyến như hồ nước trong vắt nhìn Tô Thanh Hòa, vươn một tay nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay đang bưng hộp cơm của cô.
“Em gầy quá.”
“Mau ăn phần của anh đi.” Tô Thanh Hòa bực tức trừng mắt nhìn anh, bản thân ở cùng Hạ Đình Thâm, không phải anh bị thương thì là cô bị thương.
Hai người hơi xui xẻo thì phải.
“Em đã viết rất nhiều thư cho anh. Anh đều không trả lời em.” Tô Thanh Hòa nhíu c.h.ặ.t mày, không khỏi oán trách vài câu.