Sự thật dần hé lộ

“Hồi nhỏ anh ấy đã xảy ra chuyện gì?”

Tô Thanh Hòa nhận thấy thái độ đề phòng của Hạ lão gia t.ử, trong lòng thoáng chốc cảm thấy khó chịu. Cô lờ mờ cảm nhận được người trước mắt có quan hệ huyết thống với Hạ Đình Thâm, nhưng khi nghĩ đến những đau khổ mà anh đã phải gánh chịu, một luồng cảm xúc bất bình bỗng trào dâng trong lòng cô.

“Anh ấy bị chính những người thân cận nhất làm tổn thương.”

“Tôi nghe nói cậu ấy lớn lên cùng cha nuôi.”

Tô Thanh Hòa hừ lạnh một tiếng, ngọn lửa giận trong lòng theo lời nói mà bộc phát: “Vâng, đó là vì người thân ruột thịt của anh ấy chẳng ra gì. May mà có một người cha nuôi hết lòng yêu thương, nếu không thì anh ấy thật quá đáng thương rồi.”

Hạ lão gia t.ử sững sờ: “...” Nữ đồng chí này đang ám chỉ điều gì vậy?

“Lý lão, cảm ơn hai người đã đến thăm chồng cháu. Chỉ là ông cũng thấy đấy, hôm nay không tiện để tiếp đãi. Mong hai người lượng thứ, cứ để Lý Đông Thăng đưa hai người về trước ạ.”

Tô Thanh Hòa không hề bỏ qua sự đề phòng trong mắt Hạ lão, cũng như sự thăm dò trong lời nói của ông. Cô trực tiếp mở lời đuổi khách. Chuyện của Hạ Đình Thâm rốt cuộc là thế nào vẫn chưa rõ ràng, nếu đối phương thật sự mang thái độ hoài nghi thì mối thân tình này có nhận hay không cũng chẳng sao. Có cô và hai đứa nhỏ, gia đình họ vẫn sẽ hạnh phúc.

Lý lão gia t.ử ngẩn người: “...” Cô nhóc này tức giận đuổi người thật rồi.

Hạ lão gia t.ử cũng nghẹn lời: “...” Với thân phận và địa vị của nhà họ Hạ, ông hỏi han cặn kẽ thêm vài câu cũng là lẽ thường tình mà.

Tô Thanh Hòa nói chuyện rất lạnh lùng, lạnh đến mức khiến Lý Đông Thăng cũng phải giật mình. Anh ta không ngờ Hạ lão lại cùng ông nội mình qua đây, vội vàng lên tiếng giải thích: “Ông nội, Hạ gia gia, chúng ta về trước đi ạ.”

Lý lão cũng cố ý ho một tiếng để xoa dịu bầu không khí gượng gạo: “Hằng Hằng và Vãn Vãn đâu rồi?”

“Mẹ ơi, bên ngoài trời mưa to lắm, chúng con không đợi được xe, lại không có ô nên quay về rồi ạ.” Tiếng Hằng Hằng lanh lảnh vang lên từ bên ngoài.

Vãn Vãn cũng cất giọng sữa non nớt: “Dì Nhất Nhất cũng về rồi ạ.”

Cô bé đẩy cửa bước vào, thấy Lý lão ở đó liền ngọt ngào chào: “Cháu chào Lý gia gia ạ.”

Tiểu bảo bối nhìn thấy ông lão lạ mặt bên cạnh, cũng lễ phép cúi đầu chào Hạ lão: “Cháu chào ông ạ.”

Chào hỏi xong, Vãn Vãn liếc thấy Hạ Đình Thâm đang ngủ trên giường liền vội vàng chạy tới. Cô bé leo lên giường từ phía cuối, cởi giày rồi bò đến đầu giường, rúc vào vòng tay anh, vươn bàn tay nhỏ bé ôm c.h.ặ.t lấy cổ bố: “Bố ơi, Vãn Vãn thổi phù phù cho bố nhé.”

Cô bé phồng má thổi phù phù vào mặt Hạ Đình Thâm, thổi đến mức mặt anh dính đầy những tia nước bọt li ti.

Ánh mắt Hạ lão gia t.ử bỗng khựng lại ở chân Vãn Vãn. Nơi đó có một chiếc lắc chân bạc gắn chuông nhỏ. Cơ thể ông lảo đảo, nếu lúc trước còn nghi ngờ thì khi nhìn thấy chiếc lắc này, trong lòng ông đã nổi lên sóng to gió lớn. Ông nhớ năm đó khi tìm thấy t.h.i t.h.ể kia, hoàn toàn không thấy chiếc lắc bạc này đâu. Lúc đó ông đã nghi ngờ, vì theo lý mà nói, bạc không thể bị thiêu rụi hoàn toàn được.

Ông đứng không vững, Lý Đông Thăng vội vàng đỡ lấy ông ngồi xuống ghế. Hằng Hằng bước vào cũng chào hỏi lễ phép, nhưng đôi mắt đục ngầu của Hạ lão chỉ nhìn chằm chằm vào cậu bé. Ông đưa bàn tay khô gầy về phía cậu, run rẩy gọi: “Tiểu Thâm...”

Nhìn thấy ông lão rưng rưng nước mắt, Hằng Hằng chần chừ một chút rồi bước tới: “Ông ơi, bố cháu mới là Tiểu Thâm, cháu là Hằng Hằng ạ.”

Cậu bé mỉm cười, lễ phép nắm lấy tay Hạ lão. Bàn tay nhỏ bé mũm mĩm nằm gọn trong lòng bàn tay ông, cảm giác mềm mại đó giống hệt như nhiều năm trước, khi ông nắm tay cháu trai mình. Đứa nhỏ đó vốn rất nghịch ngợm nhưng lại rất biết cách dỗ dành hai ông bà già.

“Ông ơi, sau này lớn lên cháu cũng muốn đi bộ đội giống ông, mặc quân phục ạ. Ông mặc quân phục là đẹp trai nhất.”

Hạ lão run rẩy đứng dậy, đi đến bên giường. Ông nhìn Hạ Đình Thâm đang nằm đó với sắc mặt tái nhợt, rất lâu sau mới dời mắt đi, hỏi Tô Thanh Hòa: “Tôi có thể xem chiếc lắc này không?”

Tô Thanh Hòa gật đầu, bước tới tháo chiếc lắc ra. Nhìn thấy chữ khắc trên đó, Hạ lão biết chắc chắn người trước mắt chính là Hạ Đình Thâm – đứa cháu tưởng như đã c.h.ế.t cháy năm xưa. Vậy thì... đứa trẻ trong đống lửa năm đó là ai? Ông hoàn toàn hoang mang.

Lý lão cũng nhận ra sự bất thường. Ông vốn đã thấy lạ, trên đời làm gì có chuyện hai người giống nhau đến vậy mà không có quan hệ gì. “Lão già kia, chắc chắn không?”

Hạ lão gật đầu: “Chắc chắn.”

Tô Thanh Hòa nghĩ đến bàn tay đen tối vô hình đứng sau mọi chuyện, lòng cô thắt lại. Ánh mắt nhìn Hạ lão có thêm phần phức tạp: “Hạ lão tiên sinh, tất cả chuyện này có lẽ là một sự hiểu lầm. Cháu hy vọng ông đừng nói ra ngoài. Hiện tại Đình Thâm đang bệnh, mong ông cũng đừng nói với người nhà anh ấy.”

Hạ lão nhíu mày: “Tôi phải nói với bố mẹ nó một tiếng chứ.”

“Hạ lão tiên sinh, ông không muốn cháu đưa Đình Thâm chuyển viện ngay lập tức chứ?” Trực giác mách bảo Tô Thanh Hòa rằng không nên để bố mẹ Hạ Đình Thâm biết chuyện lúc này.

“Chuyện gì cô cũng muốn tự mình quyết định sao? Phải hỏi ý kiến người trong cuộc chứ.”

Tô Thanh Hòa ngập ngừng, rồi ánh mắt sắc bén của cô quét qua ông: “Mấy năm nay Đình Thâm luôn gặp phải những chuyện không may. Cháu không tin đó là tai nạn. Lần này đến Kinh Thị đã là một sự mạo hiểm lớn rồi.”

Lời cô nói rất thẳng thắn. Theo lý mà nói, Hạ Đình Thâm không hề có kẻ thù nào, vậy nên cô không thể không suy nghĩ nhiều hơn. Hạ lão nghe đến đây thì hoàn toàn mờ mịt. Mấy năm qua, Hạ Đình Thâm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?