Sợ Nhất Là Tuổi Già Bệnh Tật Quấn Thân.
“Thanh Hòa. Vậy phải làm sao?”
“Chị Thanh Hòa, ông nội em không sao chứ?” Lê Linh Nhất căng thẳng nắm lấy tay Tô Thanh Hòa.
Tô Thanh Hòa vỗ nhẹ tay cô bé an ủi:
“Chỉ cần bệnh nhân nghe lời thì không sao.”
“Nghe lời, nhất định phải nghe lời.” Lê lão thái vội vàng đảm bảo.
Tô Thanh Hòa lại bắt mạch cho Chú Lê, “Cháu châm cứu cho Chú Lê trước nhé.”
Trong không gian của Tô Thanh Hòa có túi kim, đã lấy sẵn để trong túi xách tay.
Trước tiên châm cứu cho Chú Lê.
Lại đưa viên t.h.u.ố.c mình mang đến cho Chú Lê, hẹn với ông thời gian lần sau đến.
Lê Linh Nhất vẫn không dám nói chuyện.
Lúc này không vui rồi, cô gái nhỏ bĩu môi có thể treo được cả bình dầu. “Chị Thanh Hòa, chị nên gọi ông nội bà nội. Em không muốn gọi chị là cô đâu.”
“Đúng vậy. Thanh Hòa, cháu cứ gọi bà là bà nội đi. Xem cháu cũng chỉ trạc tuổi Nhất Nhất.” Lê lão thái là một người hiền hòa, ăn nói cử chỉ lại rất sảng khoái.
Dưới sự kiên trì của họ, Tô Thanh Hòa đổi cách gọi thành Lê ông nội và Lê bà nội. Lê Linh Nhất thay quần áo chạy ra, khoác tay Tô Thanh Hòa.
“Ông nội, bà nội. Cháu đưa chị Thanh Hòa ra ngoài ăn cơm.”
“Cái con bé này, để Thanh Hòa ăn cơm ở nhà. Sáng bà đã dặn thím Vương trưa làm thêm 2 món rồi.” Lê bà nội trách móc nói.
“Để lần sau đi ạ. Cháu với chị Thanh Hòa ra ngoài ăn đồ ngon.” Lê Linh Nhất rất thích đi dạo các quán ăn vặt, ngặt nỗi không ai chịu đi cùng cô bé.
Bây giờ có Tô Thanh Hòa hợp tính, đương nhiên là kéo cô cùng đi khám phá quán xá rồi.
Cô bé thì thầm vài câu bên tai Tô Thanh Hòa, nghe đến mức mắt Tô Thanh Hòa sáng lên.
“Lê ông nội, Lê bà nội. Chúng cháu ra ngoài đây.” Tô Thanh Hòa còn chưa nói xong, đã bị Lê Linh Nhất kéo chạy đi.
Tô Thanh Hòa nghe Lê Linh Nhất nói muốn đi khám phá quán xá, bản thân trong lòng cũng hứng thú.
Hai người ra khỏi khu gia thuộc, bảo vệ ở cổng rất khiêm nhường đến chào hỏi.
“Đây là chị của tôi, sau này chị ấy đến không cần đăng ký.” Lê Linh Nhất thu lại nụ cười, giọng điệu cũng hơi lơ đãng.
“Lê tiểu thư, tôi sẽ thông báo xuống dưới ngay.”
“Ừ.”
Lê Linh Nhất hừ một tiếng từ trong lỗ mũi.
Tô Thanh Hòa coi như đã kiến thức được tác dụng của quyền lực.
Trên một chuyện nhỏ cũng có thể thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.
“Chúng ta gọi một chiếc xe đi.”
Lê Linh Nhất vẫy một chiếc xe ba gác, chở hai người họ đến phố Tây.
“Chị, em cũng không dám để tài xế đưa chúng ta đi. Mẹ em chắc chắn sẽ hỏi tài xế em đã đi đâu, gặp ai ăn gì?”
“Mẹ em đây là quan tâm em.”
“Hứ, mới không cần sự quan tâm của bà ấy. Làm em thở không nổi, em ở cùng ông nội bà nội chính là muốn trốn tránh ma trảo của bà ấy. Hồi nhỏ, mặc quần áo gì, ăn cơm gì, ngay cả ăn bao nhiêu trái cây uống mấy cốc nước cũng phải hỏi han.”
Lê Linh Nhất nói đến những điều này mạc danh trầm thấp.
Tô Thanh Hòa và cô bé khác nhau, bố mẹ đều là bác sĩ chủ nhiệm bận rộn căn bản không có thời gian quản cô.
Cô chuyển trường học rồi, mẹ lại chạy đến trường cũ họp phụ huynh.
“Em là đóa hoa trong nhà kính, chị là đóa hoa ngoài hoang dã.”
Lê Linh Nhất cười ha ha: “Em cũng hướng tới đóa hoa ngoài hoang dã.” Xe dừng lại ở phố Tây.
Tô Thanh Hòa ngửi thấy mùi vị quen thuộc.
“Ruột già kho tàu, sườn cốt lết xào hành, thịt xé sợi xào rau cải khô……” Không cần bước vào quán mì, Tô Thanh Hòa đều có thể ngửi thấy mùi nước sốt bên trong.
Làm Lê Linh Nhất càng cười ngặt nghẽo, “Em gọi chị đến đúng rồi.” Lê Linh Nhất kéo Tô Thanh Hòa với tốc độ chạy nước rút một trăm mét chui vào quán mì.
“Cho một bát mì, thêm 1 miếng sườn cốt lết, 1 phần ruột già kho tàu, thêm 1 quả trứng kho.” Hai mắt Lê Linh Nhất sáng rực, “Cho thêm 1 phần thịt sống cỡ lớn.”
Tô Thanh Hòa cũng gọi ruột già kho tàu, thêm 1 phần phổi lợn xào lăn.
Diềm gan lợn cũng gọi 1 phần.
Đồ hai cô gái gọi khiến người bàn bên cạnh liên tục trợn trắng mắt.
Tô Thanh Hòa ngồi xuống đợi lên mì, Lê Linh Nhất đi trả tiền và tem phiếu. Lấy 2 cái đĩa không đi đựng tương ớt vàng, dùng để chấm thịt sống ăn là ngon nhất.
“Đồ nhà quê.”
Bàn bên cạnh có hai cô gái trẻ đang ngồi.
Một người tóc ngắn ngang tai, quần màu xanh quân đội, áo sơ mi trắng. Trên khuôn mặt tròn trịa lấm tấm tàn nhang, một đôi mắt nhỏ hẹp dài. Mí mắt trên khá dày sụp xuống, trông có vẻ không dễ gần.
Cô gái đang nói chuyện, khuôn mặt trái xoan chiếc cổ thon dài. Cũng mặc quần màu xanh quân đội, áo sơ mi màu hồng nhạt. Mái tóc dài qua vai vén sau tai. Trông rất xinh đẹp nhưng nói chuyện lại có vẻ cay nghiệt.
Tô Thanh Hòa nhíu mày, khẽ lắc đầu không thèm để tâm.
Cô gái mặt tròn béo ăn mì thịt xé sợi rau cải khô trong bát, nhỏ giọng lầm bầm: “Hiểu Vân, cậu không thích mùi ruột già lợn nhất. Hay là chúng ta đổi chỗ nhé?”
“Không hiểu nổi sao lại có người thích ăn thứ đựng phân.” Cô gái tên Hiểu Vân dùng đôi mắt phượng xinh đẹp khinh bỉ Tô Thanh Hòa.
Sự khinh bỉ rành rành.
Tô Thanh Hòa sao có thể chịu đựng được sự khinh bỉ khiêu khích của người khác?
Đưa tay chỉ vào bát của bọn họ cười khẽ: “Này, mì các cô ăn là do phân và nước tiểu tưới tắm lớn lên đấy. Cây rau cải thìa kia cũng vậy, trên đó còn có đủ loại sâu béo múp míp bò qua ỉa phân sinh con trên đó.”
“Còn quả trứng gà kia là từ lỗ đ.í.t gà chui ra. Thịt lợn là……”
Hiểu Vân dường như tưởng tượng ra hình ảnh đó, cổ rướn về phía trước suýt nôn ra.
Lại nghe Tô Thanh Hòa vẫn đang thao thao bất tuyệt: “Cái mùi tự mang của ruột già lợn này đúng là tuyệt cú mèo.”