Hạ Đình Thù cùng Tô Thanh Hòa quay về chỗ trọ để thu dọn hành lý. Nhìn mấy bộ quần áo vải thô cũ kỹ, Tô Thanh Hòa bảo cô bé chỉ cần mang theo đồ dùng cá nhân, còn quần áo thì để lại: “Đình Thù, mấy thứ này đừng mang theo nữa. Chỗ chị có mấy bộ quần áo không mặc vừa, em mặc chắc chắn là hợp lắm.”

Hạ Đình Thù vốn tiếc của, nhưng nghĩ đến việc mình ăn mặc lôi thôi sẽ làm mất mặt anh chị, cô bé đành bỏ lại. Cô bé nói với mấy chị cùng phòng: “Các chị ơi, mấy bộ quần áo này nếu các chị không chê thì cứ lấy mà dùng ạ.”

“Không chê, không chê đâu! Bọn chị mặc đi làm là vừa đẹp.” Mấy người phụ nữ vội vàng xúm lại chia nhau số quần áo đó.

Khi bước ra ngoài, Chu Đại Tráng đứng chắn trước mặt, vẻ mặt ngập ngừng. Cậu ta lấy hết can đảm hỏi: “Đình Thù, sau này cô có quay lại đây nữa không?”

Hạ Đình Thù liếc nhìn Tô Thanh Hòa rồi dứt khoát đáp: “Tôi không quay lại nữa đâu, nhưng khi nào rảnh tôi sẽ đến thăm mọi người.”

Trong mắt Chu Đại Tráng thoáng hiện vẻ thất vọng. Cậu ta đã thầm thương trộm nhớ Hạ Đình Thù từ lâu, nhưng chưa kịp ngỏ lời thì cô đã đi mất. Lúc này, cậu ta chẳng biết mình nên vui hay nên buồn vì đã giúp cô tìm được người thân.

“Vậy cô phải sống thật hạnh phúc nhé.” Chu Đại Tráng cúi đầu nói.

Tô Thanh Hòa nhận ra tâm ý của chàng trai, nhưng Hạ Đình Thù thì vẫn vô tư: “Ừ, cảm ơn anh nhé Chu Đại Tráng. Khi nào rảnh tôi sẽ mời anh ăn cơm để cảm ơn anh đã giúp tôi gặp được chị dâu.”

Chu Đại Tráng im lặng nhìn theo bóng họ rời đi. Cai thầu ngậm điếu t.h.u.ố.c bước tới vỗ vai cậu ta: “Đại Tráng à, cậu nên chăm chỉ làm việc rồi tìm một cô vợ ở quê đi. Ngay từ ngày con bé đó đến đây tôi đã biết nó sẽ không ở lại lâu đâu. Nó và chúng ta không cùng một thế giới, cậu và tôi mới là người cùng một đường.”

Cai thầu nhả một vòng khói, đưa cho Chu Đại Tráng một điếu t.h.u.ố.c. Cậu ta nhận lấy, ánh mắt hiện lên vẻ quật cường: “Tôi không tin. Sẽ có ngày tôi theo đuổi được cô ấy, chúng tôi đều là con người như nhau cả thôi.”

Cai thầu lắc đầu: “Cậu đúng là lú lẫn rồi, cậu biết được mấy chữ? Có biết Hạ Đình Thù đã học hết cấp ba không?”

Chu Đại Tráng mím môi không nói, nhưng trong lòng vẫn không phục. Cậu ta nhất định phải nỗ lực để xứng đáng với cô.

Xưởng t.h.u.ố.c của Tô Thanh Hòa vẫn còn việc nên cô không đưa Hạ Đình Thù về nhà ngay mà dẫn cô bé đến xưởng.

“Đình Thù, em ngồi đây đợi chị một lát nhé, chị đi xử lý chút việc.” Tô Thanh Hòa đưa cô bé vào văn phòng riêng của mình.

Hạ Đình Vũ đã sắp xếp cho cô một văn phòng độc lập với giá sách đầy ắp. Hạ Đình Thù vừa vào đã bị đống sách thu hút, cô bé cười rạng rỡ: “Chị dâu cứ đi làm việc đi ạ, em ở đây đọc sách là vui rồi.”

“Vậy được, ở đây có cốc và phích nước, hết nước thì em ra phòng nồi hơi lấy nhé.” Tô Thanh Hòa dặn dò rồi cầm cuốn sổ ghi chép bước ra ngoài.

Hạ Đình Thù tiến đến giá sách, nhìn những cuốn sách xếp ngay ngắn mà thấy lòng rộn ràng. Cô bé rút một cuốn ra rồi ngồi vào bàn chăm chú đọc.

Tô Thanh Hòa đến bộ phận nghiên cứu, mấy nhân viên nòng cốt vội đứng dậy chào: “Tô tổng!”

Tô Thanh Hòa gật đầu: “Hôm qua tôi bảo mọi người tổng hợp những chỗ chưa rõ, giờ còn vấn đề gì không?”

“Chúng tôi đã tóm tắt lại vài điểm ở đây ạ.”

Tô Thanh Hòa mải mê làm việc ở bộ phận nghiên cứu đến tận chiều. Cho đến khi có người vào báo nhà ăn đã giục mấy lần, cô mới sực nhớ ra Hạ Đình Thù vẫn đang ở văn phòng. Nhìn đồng hồ đã hơn 2 giờ chiều.

“Mọi người mau đi ăn cơm đi, lát nữa chúng ta tiếp tục.” Cô đứng dậy bước ra ngoài.

“Tô tổng đi ăn cùng chúng tôi luôn đi ạ.”

“Mọi người cứ đi trước đi, văn phòng tôi còn có khách, tôi dẫn con bé qua sau.”

Khi cô quay lại văn phòng, Hạ Đình Thù vẫn đang say sưa đọc sách, thậm chí không nhận ra cô đã vào. Tô Thanh Hòa gõ nhẹ xuống bàn: “Đình Thù, em mải mê quá đấy.”

Hạ Đình Thù ngước lên, ngơ ngác: “Chị dâu, chị xong việc nhanh thế ạ?”

Tô Thanh Hòa bật cười: “Cái đồ mọt sách này, em xem mấy giờ rồi?”

Lúc này Hạ Đình Thù mới giật mình nhìn đồng hồ: “Chị dâu, em xin lỗi, em mải đọc quá nên quên mất cả thời gian.”

Tô Thanh Hòa lấy cuốn sách từ tay cô bé, kẹp thẻ đ.á.n.h dấu vào rồi gập lại: “Được rồi, đi ăn cơm thôi.”

Hạ Đình Thù lưu luyến nhìn cuốn sách: “Vâng ạ.”

“Đình Thù, em thực sự thích gì nhất?”

“Em... em cũng không biết nữa.”

“Nói dối, chị thấy em rất thích đọc sách. Em chưa từng nghĩ sau này mình muốn làm gì sao?” Tô Thanh Hòa gợi chuyện.

“Em thích sách, em muốn trở thành một dịch giả, hoặc là một nhà văn.” Ánh mắt Hạ Đình Thù sáng lên đầy khao khát, nhưng rồi lại vụt tắt. Cô bé lắc đầu cười khổ: “Nhưng đó chỉ là mơ mộng hão huyền thôi. Giờ em chỉ muốn làm việc thật tốt để không bao giờ phải quay lại nơi đó nữa.”

Tô Thanh Hòa không hề dập tắt ước mơ của cô bé mà còn cổ vũ: “Ban ngày em giúp chị việc nhà, buổi tối đi học lớp bổ túc tiếng Anh mà em thích. Trong nhà có rất nhiều sách, em có thể bắt đầu sáng tác ngay từ bây giờ. Chị tin em sẽ làm được.”

Chương 253 - Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia