Kẻ đứng sau giật dây

Động tĩnh lớn đã làm kinh động đến Hạ Đình Vũ và mấy cổ đông. Hôm nay vừa hay là ngày sản xuất loại t.h.u.ố.c cảm cúm mới, Hạ Đình Vũ đã mời các cổ đông cùng viện trưởng của mấy bệnh viện và một số chủ tiệm t.h.u.ố.c lớn đến tham quan.

Có người cố ý chạy về phía đám đông của Hạ Đình Vũ, vừa chạy vừa hét lớn: “Hạ đổng! Tô tổng hình như phát điên rồi, cô ấy đang đ.á.n.h người trong văn phòng kìa!”

Hạ Đình Vũ đang giới thiệu t.h.u.ố.c mới và các loại t.h.u.ố.c đặc trị cho mọi người, nghe vậy cứ tưởng mình nghe nhầm: “Cô nói cái gì? Tô tổng làm sao cơ?”

Người phụ nữ kia chạy đến thở không ra hơi, cố ý liếc nhìn mấy vị cổ đông và viện trưởng một cái rồi mới ấp úng nói: “Tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy Tô tổng đá văng cửa văn phòng tầng hai, xông vào đ.á.n.h Lý Phương và Vương Diễm trước.” Cô ta ôm n.g.ự.c vẻ sợ hãi, lại lén lút liếc nhìn: “Những người khác trong văn phòng cũng bị cô ấy đ.á.n.h.”

Các cổ đông: … Vị tổng giám đốc này bạo lực thế sao?

Các viện trưởng: … Hình như chúng ta đến nhầm chỗ rồi?

“Hạ đổng, cậu cứ đi xử lý công việc trước đi. Chúng tôi tự đi dạo trong xưởng cũng được, có phó đổng đi cùng là được rồi.”

Hạ Đình Vũ không tin Tô Thanh Hòa lại vô duyên vô cớ đ.á.n.h người. Anh nhíu c.h.ặ.t mày, nghiêm nghị nhìn người vừa chạy tới: “Cô thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì sao?”

Người phụ nữ kia lắc đầu như trống bỏi: “Không biết ạ, cũng không nghe thấy văn phòng bên cạnh có động tĩnh gì. Nghe nói có một người chạy thoát được ra ngoài, còn những người khác đều bị Tô tổng nhốt bên trong để đ.á.n.h lần lượt.”

Hạ Đình Vũ: …

“Tôi đi xem sao.” Hạ Đình Vũ hoàn toàn chưa nghe thấy những lời đồn đại trong xưởng.

Vị phó đổng kia vẫy tay gọi một trợ lý tới: “Cậu đi nghe ngóng xem rốt cuộc là có chuyện gì.” Sau đó ông ta quay sang giải thích với các cổ đông và viện trưởng: “Tôi rất hiểu con người Tô tổng. Phương t.h.u.ố.c của chúng ta đều do cô ấy nghiên cứu ra, cô ấy còn từng tham gia phẫu thuật nữa. Cô ấy…”

Phó đổng chưa nói xong đã bị một người đàn ông gầy gò, tóc hoa râm cắt ngang: “Ông nói là Tô Thanh Hòa?”

“Đúng vậy, cô ấy là nhân tài không thể thiếu của xưởng chúng tôi.”

“Người này tôi biết, tính tình ghen ghét cái ác như kẻ thù.” Người tóc hoa râm mỉm cười: “Cô ấy là người sống theo cảm xúc, theo lý mà nói sẽ không vô duyên vô cớ đ.á.n.h người. Nhưng nếu ai dám chạm vào giới hạn của cô ấy, thì bất kể là ai, cô ấy cũng sẽ đ.á.n.h trước rồi tính sau.”

Lão nhân gia nói với vẻ khá tán thưởng, khiến những người chưa từng gặp Tô Thanh Hòa đều cảm thấy tò mò.

Người phụ nữ truyền tin không rời đi theo Hạ Đình Vũ mà vội vàng nịnh nọt: “Nhưng nhân viên văn phòng thì ai dám đắc tội Tô tổng chứ. Mọi người đi làm kiếm tiền, chứ đâu phải để người ta trút giận.”

Người tóc hoa râm hừ lạnh: “Cô có vẻ oán hận Tô tổng của các cô lắm nhỉ? Nào, nói thử xem, cô ấy rốt cuộc đã làm gì?”

Mọi người xung quanh đều nhìn về phía người phụ nữ tết tóc hai b.í.m này. Từng câu từng chữ của cô ta đều đang cố tình dẫn dắt mọi người chọn phe. Một vị phó đổng trong đó chính là anh vợ của Hạ Đình Vũ, thường được gọi là Thành ca.

Anh ta nhàn nhạt liếc nhìn một cái. Em gái anh ta đã kể chuyện về vợ chồng Tô Thanh Hòa rồi, cả nhà anh ta đều khen ngợi họ hết lời, ngay cả cháu trai anh ta cũng nói họ tốt. Vậy mà giờ lại xảy ra chuyện này…

“Nếu cô không nói cho đàng hoàng, tôi sẽ gọi bảo vệ tới đấy.” Thành ca là người quyết đoán, ít nói, ghét nhất hạng người giở trò sau lưng: “Tôi không tin mấy nhân viên lại có thể làm loạn cả cái xưởng này lên được.”

Anh ta không tin một nhân viên bình thường lại có mâu thuẫn lớn với Tô Thanh Hòa, vì cô mới đến đây chưa lâu. Thành ca cũng không tin những lời đồn đại kia. Thời buổi này, chỉ vì một lời đồn mà phụ nữ tự sát không ít. Nếu là người khác chắc đã từ chức rời đi rồi. Hiện tại xưởng đang coi trọng Tô Thanh Hòa như vậy, rốt cuộc là kẻ nào muốn phá hoại?

“Đừng, là Trương Diễm ở phòng tài vụ nói, cô ấy bảo tôi qua đây tìm mọi người.” Thấy Thành ca định gọi bảo vệ, cô ta biết chuyện đã lớn rồi nên vội khai ra.

Mọi người đều sửng sốt. Trương Diễm chính là người nhà bên bố vợ của Hạ Đình Vũ, cũng tức là người phe Thành ca.

“Cô ta nói cái gì?” Thành ca híp mắt, móc điếu t.h.u.ố.c ra nhưng nhớ đây là khu vực xưởng nên chỉ để dưới mũi ngửi chứ không châm lửa.

“Nói là vị trí của Tô tổng vốn dĩ phải dành cho các phó đổng, cô ta là người nhảy dù xuống rồi thực hiện một loạt cải cách, khiến bổng lộc của mọi người ít đi. Tôi cũng chỉ nghe Trương Diễm thuận miệng nói vậy thôi.”

“Đội trưởng bảo vệ đâu? Đưa cô ta đi, tôi muốn xem còn những ai liên quan nữa.” Thành ca không ngờ hóng chuyện lại trúng ngay người nhà mình. Vốn là người sĩ diện, anh ta không nhịn nổi nữa, vội sai người gọi Trương Diễm tới.

Anh ta thở dài nói: “Viện trưởng Hà, viện trưởng Lý… Xem ra hôm nay không thể đưa mọi người đi tham quan được rồi, thật để mọi người chê cười.”

Thành ca vỗ vai viện trưởng Hà, ông ấy thấm thía nói: “Chuyện thường tình thôi, ai mà chẳng ham quyền lực. Chỉ là đừng để kẻ xấu lợi dụng sơ hở. Để lần sau vậy, tôi rất hứng thú với các loại t.h.u.ố.c đặc trị của xưởng các cậu.”

Thành ca nhờ người tiễn khách rồi lạnh lùng sải bước về phía phòng tài vụ.

Trong khi đó, Tô Thanh Hòa đã khống chế được mấy người kia, cô đang lạnh mặt bắt bọn họ khai rõ ngọn ngành. Đúng lúc đó, bên ngoài có tiếng hét lớn: “Hạ đổng đến rồi!”

Chương 264 - Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia