Tô Thanh Hòa Bưng Chậu Bột Ra Phòng Khách.
Cục bột lớn được cắt thành từng viên nhỏ đều nhau.
Buổi trưa Hạ Đình Thâm về nhà không thấy Tô Thanh Hòa đâu, anh cũng chẳng biết hôm nay cô đã đi đâu.
Căn nhà lạnh lẽo vắng vẻ khiến trong lòng anh dâng lên cảm giác không thoải mái.
Buổi tối vừa về đến cửa đã ngửi thấy mùi hẹ thơm lừng, bước chân anh bất giác trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Thanh Hòa. Hôm nay nhà mình ăn sủi cảo à?”
Hai ngày nay hai người cơ bản không nói chuyện với nhau câu nào, Tô Thanh Hòa chỉ cúi đầu “ừ” một tiếng.
Hạ Đình Thâm cởi chiếc áo sơ mi quân phục trên người ra, chỉ mặc độc chiếc áo ba lỗ bên trong. Anh đi rửa tay sạch sẽ rồi đứng bên cạnh Tô Thanh Hòa, hai người cùng nhau gói sủi cảo.
Mùi hương nam tính thoang thoảng trên người đàn ông xuyên qua mùi hẹ xộc thẳng vào khoang mũi Tô Thanh Hòa.
Cô hơi cúi đầu, lén lút liếc nhìn Hạ Đình Thâm. Trên cánh tay săn chắc của anh toàn là những khối cơ bắp cuồn cuộn.
Trông vô cùng bổ mắt.
Động tác gói sủi cảo của anh cũng rất nhanh nhẹn, hai tay chỉ cần bóp nhẹ một cái là chiếc sủi cảo đã thành hình.
Tốc độ nhanh hơn Tô Thanh Hòa rất nhiều.
Một người đàn ông đẹp trai đứng gói sủi cảo quả thực là một khung cảnh cực kỳ bổ mắt, Tô Thanh Hòa khẽ nuốt nước bọt.
Cho dù người đàn ông này sau này có thuộc về người phụ nữ khác, thì ít nhất bây giờ anh vẫn đang là chồng của cô.
“Tôi lỡ nhào nhiều bột quá. Chắc phải làm thêm chút nhân thịt lợn trộn cải thảo nữa.”
“Được. Gói nhiều một chút cũng không sao, lâu rồi tôi cũng chưa được ăn sủi cảo.”
Hạ Đình Thâm vươn tay lấy cọng hẹ dính trên má Tô Thanh Hòa xuống. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vợ bị lem luốc trông như một con mèo hoa, anh không nhịn được bật cười.
Tô Thanh Hòa trừng mắt lườm anh một cái.
Cô cố tình cúi người xuống, cọ mạnh khuôn mặt dính bột của mình vào n.g.ự.c Hạ Đình Thâm.
“Để xem anh còn dám cười nữa không.” Sợ Hạ Đình Thâm né tránh, cô vươn hai tay ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo săn chắc của anh.
Hạ Đình Thâm đứng im mặc cho Tô Thanh Hòa cọ quậy. Anh vừa cúi đầu định đỡ cô đứng thẳng dậy thì vừa vặn chạm phải lúc Tô Thanh Hòa ngẩng đầu lên.
Đỉnh đầu Tô Thanh Hòa đập mạnh vào cằm Hạ Đình Thâm.
Rất đau.
“Á, đau quá.”
“Xin lỗi.” Hạ Đình Thâm vội vàng ôm Tô Thanh Hòa vào lòng, không ngừng thổi nhẹ lên đỉnh đầu cô xoa dịu. “Còn đau không?”
“Cằm của anh làm bằng sắt đấy à?”
“Vậy em đ.á.n.h lại đi cho hả giận.”
Hạ Đình Thâm vốn là một quân nhân thô kệch, không biết cách dỗ dành phụ nữ. Cách duy nhất anh có thể nghĩ ra là đứng im mặc cho cô xử phạt.
Nhìn thấy trong đôi mắt to tròn của Tô Thanh Hòa phủ một tầng hơi nước mờ mịt, trong veo như dòng suối nhỏ róc rách chảy giữa rừng cây buổi sớm.
Đôi môi màu hồng phấn vì tức giận mà hơi chu lên. Ma xui quỷ khiến thế nào, Hạ Đình Thâm lại cúi đầu áp sát xuống.
Trong lúc Tô Thanh Hòa còn đang ngẩn người, Hạ Đình Thâm đã bá đạo cạy mở đôi môi kiều diễm của cô. Một tay anh giữ c.h.ặ.t lấy gáy cô, tay kia ôm siết lấy tấm lưng thon thả, mềm mại.
Tô Thanh Hòa hoàn toàn bị động, cuốn theo nhịp điệu cuồng nhiệt của Hạ Đình Thâm.
Hai người bất tri bất giác chìm đắm vào nụ hôn sâu.
Tiếng thở dốc nặng nề vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Mãi đến khi Tô Thanh Hòa dùng sức đẩy nhẹ, Hạ Đình Thâm mới chịu buông cô ra.
Anh dùng ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi đang sưng đỏ của cô.
“Thanh Hòa.”
Tô Thanh Hòa đỏ bừng mặt, đẩy anh ra rồi tự mình chạy tót vào bếp.
Rõ ràng đã quyết định buông tay, sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
Chẳng phải Hạ Đình Thâm đã có một cô gái tên Phương Hiểu Vân mà anh rất thích sao?
Lẽ nào cơ thể và trái tim của đàn ông có thể dễ dàng thích ứng với những người phụ nữ khác nhau đến vậy?
Đúng là đồ tồi!
Tô Thanh Hòa đứng rửa cải thảo rồi băm nhỏ trong bếp.
Cải thảo băm xong được cho vào chậu, rắc thêm chút muối rồi dùng tay vắt kiệt nước.
Đợi đến khi Tô Thanh Hòa trộn xong phần nhân mới.
Hạ Đình Thâm ở bên ngoài cũng đã gói xong toàn bộ chỗ sủi cảo nhân hẹ.
Bầu không khí giữa hai người lại rơi vào im lặng.
Vành tai Tô Thanh Hòa đỏ ửng như hoa đào nở rộ. Hạ Đình Thâm muốn mở lời nói chuyện, nhưng thấy dáng vẻ tâm tư để đi đâu của cô, anh lại tưởng cô đang ngại ngùng.
Nào có biết trong lòng Tô Thanh Hòa lúc này đang mắng anh là một gã tồi tệ.
Lần đầu tiên của hai người xảy ra là do nguyên chủ đã lén mua t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c từ chỗ bác sĩ thú y nên mới điên cuồng như vậy.
Nhưng lần này hoàn toàn không có bất kỳ loại t.h.u.ố.c nào hỗ trợ, vậy mà Hạ Đình Thâm lại chủ động hôn cô. Rõ ràng là đang làm chuyện có lỗi với Phương Hiểu Vân.
Cô cũng không biết mối quan hệ giữa Hạ Đình Thâm và Phương Hiểu Vân đã phát triển đến mức độ nào rồi?
Trước đây cô chỉ tình cờ nghe Dương Đồng Tâm và Vương Phương bàn tán vài câu.
“Cái đó, anh……” Tô Thanh Hòa ấp úng mãi mà không dám hỏi thẳng ra miệng.
“Tôi làm sao cơ?” Hạ Đình Thâm cầm viên bột ấn dẹt xuống, gậy cán bột trong tay nhẹ nhàng xoay chuyển vài vòng, một chiếc vỏ sủi cảo tròn trịa đã ra lò.
“Anh và cô ta đã tiến triển đến mức độ nào rồi?”
“Tôi và cô ta? Cô ta là ai cơ?” Hạ Đình Thâm nhíu mày nghi hoặc hỏi lại. Người phụ nữ này bị ma nhập rồi sao, tự nhiên lại hỏi câu kỳ lạ thế?
“Thanh Hòa. Em đang nói đến ai vậy?” Hạ Đình Thâm tiếp tục truy hỏi.
Tô Thanh Hòa không ngờ Hạ Đình Thâm lại là kẻ dám làm không dám chịu, ngay cả quá khứ của mình cũng không thèm thừa nhận.
Đúng là một gã tồi chính hiệu!
Cô bực tức nhắc nhở: “Người của Văn công đoàn ấy.”
“Ai ở Văn công đoàn cơ? Em nói rõ ràng ra xem nào, cứ úp úp mở mở đ.á.n.h đố như vậy ai mà hiểu được.” Hạ Đình Thâm bực mình bỏ gậy cán bột trong tay xuống, xoay người bẻ thẳng bả vai Tô Thanh Hòa lại.
Đôi mắt sâu thẳm, sắc bén chăm chú nhìn thẳng vào mắt cô.
“Phương Hiểu Vân.”
“Phương Hiểu Vân? Là ai cơ?” Hạ Đình Thâm lục lọi trong ký ức rất lâu. Có người tên này sao?
Điều khiến anh buồn bực nhất là mấy cô gái ở Văn công đoàn trông ai cũng na ná giống nhau, anh làm sao mà nhớ nổi tên từng người chứ?
Tô Thanh Hòa quan sát nét mặt Hạ Đình Thâm, thấy anh có vẻ không giống như đang cố tình che giấu.
“Anh thật sự không biết Phương Hiểu Vân là ai sao?” Cô gạt tay Hạ Đình Thâm ra, tiếp tục quay lại với công việc gói sủi cảo.
“Không quen biết, không thân thiết, không nhớ.” Liên tiếp ba từ "không" đã bày tỏ rõ ràng thái độ dứt khoát của Hạ Đình Thâm.
“Nhưng cái tên này dường như tôi đã từng nghe thấy ở đâu đó rồi thì phải.”
“Mọi người trong đại viện đều đồn hai người rất xứng đôi, là do tôi dùng gậy đ.á.n.h uyên ương, nhẫn tâm chia rẽ hai người.”
Trong lòng Tô Thanh Hòa bỗng dâng lên một cỗ cảm xúc lạc lõng khó tả. Nguyên chủ vì tưởng chồng mình đã có người yêu sâu đậm nên mới sinh ra tuyệt vọng, liều mạng hạ t.h.u.ố.c Hạ Đình Thâm rồi tự dọa mình đến c.h.ế.t.
Cuối cùng lại hời cho Tô Thanh Hòa xuyên không qua đây, vô tình có được trải nghiệm tình yêu thuở ban đầu với một người đàn ông cực phẩm như Hạ Đình Thâm.
Hạ Đình Thâm nhíu c.h.ặ.t mày, tốc độ cán vỏ sủi cảo trong tay lại càng nhanh hơn. “Tôi có bạn gái ở Văn công đoàn từ lúc nào, sao chuyện lớn thế này mà chính bản thân tôi cũng không hề hay biết vậy?”