Tất nhiên, đó là nói nếu Công chúa vẫn là Tiêu Vũ trước kia.

Hiện tại cái vỏ bọc này đã đổi người rồi, muốn nàng c.h.ế.t, dường như không dễ dàng như vậy.

Tiêu Vũ híp mắt lại, đã bắt đầu tìm kiếm công cụ thuận tay trong không gian rồi.

Nhưng lúc này, đại hán cầm đao kia đã cười sảng khoái: “Xông lên cho ta!”

Nhìn thấy những người đó xông tới, hoàn toàn không quan tâm đến sống c.h.ế.t của nàng, Tiêu Vũ đã khẳng định, những người này tuyệt đối không phải tới cứu nàng.

Chắc chắn là tới g.i.ế.c nàng.

Nhìn thấy những người đó xông lên, Tiêu Vũ dứt khoát nhảy lên.

Cầm lấy thứ gì đó, liền xịt tới, trước tiên là xịt ngã vài tên binh lính, sau đó liền xịt trúng đại hán cầm đao đang lao tới.

Một trận khói trắng xẹt qua, đại hán cầm đao đã có chút mơ hồ, còn con ngựa kia, đang điên cuồng lắc đầu.

Tiêu Vũ nhân lúc khói trắng này chưa tan đi, đã cất bình cứu hỏa đi.

Nàng cũng là nhất thời không tìm được thứ gì thuận tay, liền xách bình cứu hỏa trong trung tâm thương mại ra.

Thứ này, xịt thẳng vào mặt người, vẫn rất có kỳ hiệu.

Lúc này Tống Kim Ngọc đã lớn tiếng hét lên: “Cứu mạng a!”

Tiêu Vũ: “???”

“Đã xảy ra chuyện gì?” Tiêu Vũ rất nghi hoặc.

Nhìn kỹ lại, thì ra có 2 tên tặc nhân, đang đuổi theo Tống Kim Ngọc.

Trong số những tặc nhân đó, đã có người cười lạnh: “Tống Kim Ngọc, ngươi tưởng ngươi có thể chạy thoát sao?”

Tiêu Vũ sững sờ, những tặc nhân này là tới tìm ai?

Tống Kim Ngọc đã lăn lê bò toài trốn khắp nơi: “Cứu mạng a, cứu mạng a!”

Những người khác cũng rất bất ngờ, người này vậy mà không phải nhắm vào đám người Tiêu Vũ sao?

Tiêu Vũ lúc này mới phản ứng lại, chiếc xe gỗ mà những người đó vừa nói, có thể không phải là xe gỗ của nàng, mà là xe gỗ của Tống Kim Ngọc.

“Tống công t.ử, ngươi quả thực là khiến chúng ta dễ tìm a, vẫn là cha ngươi có bản lĩnh, muốn đưa ngươi đi lưu đày.” Người tới cười lạnh nói.

Tống Kim Ngọc theo bản năng trốn về phía có nhiều binh lính.

Lúc này đã xông đến chỗ Tiêu Vũ, trốn vào trong vòng vây do binh lính phía sau Tiêu Vũ tạo thành.

Lúc này đại hán kia đã khôi phục lại thị lực, ánh mắt nhìn Tiêu Vũ, cũng trở nên bất thiện: “Vậy mà dám quản chuyện bao đồng! Đã như vậy, thì mang đi cùng luôn!”

“Dù sao cũng là phụ nữ, mang về cũng không thiệt.” Đại hán kia cười lạnh nói.

Tiêu Vũ: “…”

Đây là tai bay vạ gió sao?

Trần Thuận Niên cũng phản ứng lại rồi, những người này không phải nhắm vào Tiêu Vũ, mà là tới cướp của, và đối tượng bị cướp này, là Tống Kim Ngọc.

Trần Thuận Niên lớn tiếng nói: “Các ngươi đều là người c.h.ế.t sao? Đứng lên phản kháng đi chứ?”

Lúc này trong số những người bị lưu đày, có người thờ ơ nói: “Ta nói này Trần đại nhân, chúng ta vốn xuất thân là hãn phỉ, bây giờ bắt chúng ta đ.á.n.h nhau với đồng nghiệp, thì có lợi ích gì không?”

“Đánh thắng, ta có thể đáp ứng các ngươi một yêu cầu!” Trần Thuận Niên cam kết.

Lúc này đã có tặc nhân tiếp cận Dung Phi.

Trong tay Dung Phi vẫn còn ám khí mà Tiêu Vũ tặng trước đó, lúc này ấn công tắc trên ám khí, lại trừ khử được 2 người.

Tiêu Vũ lúc này, lại từ trong không gian xách ra 2 con d.a.o phay, nhanh ch.óng ra tay.

Lúc này Tiêu Vũ có chút bi thương, tại sao thứ nàng mang theo lại là Trung tâm thương mại Toàn Vạn Gia, chứ không phải là kho v.ũ k.h.í.

Chỉ tiếc là, những ngày nàng có không gian cũng không nhiều, căn bản không có cơ hội kiếm quá nhiều v.ũ k.h.í có sức sát thương cao. Hiện tại trong không gian có chút hàng tồn, nhưng nếu chưa đến bước đường cùng, Tiêu Vũ căn bản không muốn dùng.

Trần Thuận Niên vừa dứt lời, một số người cùng đi lưu đày, liền ra tay.

Tiêu Vũ cũng chú ý tới, trong số những người này, có một số người có giá trị vũ lực rất mạnh, trong đó có một người đàn ông lầm lì ít nói, vậy mà ra tay lại là những đòn hiểm.

Có thể nói là người tàn nhẫn không nói nhiều.

Lúc này một người chạy về phía đó, thật trùng hợp, Tiêu Vũ vừa giẫm lên liền bay tới, trực tiếp c.h.é.m trúng bả vai người nọ.

Người đàn ông lầm lì kia nhìn về phía Tiêu Vũ, nhạt nhẽo nói một câu: “Đa tạ.”

Tiêu Vũ nói: “Không có chi.”

Còn Tống Kim Ngọc, lúc này cũng đã nhìn rõ.

Vị cựu Công chúa điện hạ này chính là đùi to a! Không nói hai lời, liền giống như con chim cút, rụt cổ trốn sau lưng Tiêu Vũ.

Tiêu Vũ liếc nhìn Tống Kim Ngọc một cái, trong lòng không được thoải mái cho lắm.

Mình đây là hoàn toàn bị Tống Kim Ngọc liên lụy rồi!

Thế là Tiêu Vũ xoay người lại, đi đến trước mặt Tống Kim Ngọc.

Tống Kim Ngọc giật nảy mình, run rẩy hỏi: “Công… Công chúa điện hạ, người muốn làm gì?”

Hắn ta đã được kiến thức rồi, vị cành vàng lá ngọc này, là biết xách d.a.o phay c.h.é.m người đấy.

Tiêu Vũ ghét bỏ nhìn Tống Kim Ngọc một cái: “Nghe nói cha ngươi cho ngươi không ít tiền để đi lưu đày?”

Tống Kim Ngọc vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, nếu không những người này cũng sẽ không tới cướp của ta.”

“Hôm nay ta cũng coi như là cứu mạng ngươi, ngươi nên đưa chút tiền chứ?” Tiêu Vũ nhạt nhẽo nói.

Tống Kim Ngọc có chút căng thẳng: “Muốn bao nhiêu?”

Tiêu Vũ giơ một bàn tay ra.

Tống Kim Ngọc nuốt nước bọt: “Năm… 500 lạng?”

“Được! Ta đưa!” Tống Kim Ngọc c.ắ.n răng nói.

Tiêu Vũ đạt được mục đích, liền nói: “Vậy ngươi trốn cho kỹ vào!”

Tiêu Vũ lúc này đã vung d.a.o phay múa may sinh phong, người tới không ai có thể tiếp cận được phía bên nàng.

Không bao lâu, mọi người đã đ.á.n.h đuổi được đám phỉ đồ tới, còn bắt sống được 2 tên.

Đại hán bị bắt giữ tức giận mắng: “Các ngươi cũng là phạm nhân, vậy mà lại giúp tên cẩu quan kia đối phó với chúng ta, không thấy mất mặt sao?”

Tống Kim Ngọc bất mãn nói: “Ngươi đ.á.n.h nhà cướp của, còn đ.á.n.h chủ ý lên cả đội ngũ lưu đày, ngươi không thấy mất mặt sao?”

“Hơn nữa, bổn công t.ử đã sớm bỏ tiền, thuê một số người bảo vệ ta rồi!” Tống Kim Ngọc khá đắc ý nói.

Chương 320 - Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia