Nước Mũi Chảy Ròng Ròng Xuống Khóe Miệng, Thằng Bé Thè Lưỡi Liếm 1 Cái Đã Mất 1 Nửa.
Tô Thanh Hòa nhìn không nổi nữa, nhét túi lưới cho Phương Phương: “Phương Phương, cho cháu bánh bao, củ cải khô và chân gà ngâm tiêu này. Cháu và em trai đói thì ăn nhé.”
“Cháu cảm ơn thím, khi nào mẹ cháu về ạ?”
“Vài ngày nữa. Thím lên thành phố hỏi xem khi nào mẹ cháu về nhé?” Tô Thanh Hòa nhìn thấy động tác l.i.ế.m nước mũi của Nhị Cẩu mà trong lòng hơi buồn nôn, vội vàng chạy ra ngoài.
Cô không thể nào nhìn thấy trẻ con chảy nước mũi mà chạy tới lau sạch cho nó được.
Con nhà người ta, cô thật sự không ra tay nổi.
Trạm xe buýt có không ít người đang đợi xe.
Dương Đồng Tâm cũng ở trong số đó, mặc 1 chiếc váy xòe hoa xanh nền trắng, trên vai đeo chiếc túi da màu đen.
Tô Thanh Hòa cố ý đứng cách xa Dương Đồng Tâm 1 chút.
Có người trong Gia thuộc viện chào hỏi Tô Thanh Hòa: “Thanh Hòa, lại lên thành phố à?”
“Vâng, cháu có chút việc ạ.” Tô Thanh Hòa cười đáp lại.
Ngoại trừ những người phải đi làm, những người khác rất ít khi chạy lên thành phố chăm chỉ như Tô Thanh Hòa.
Sắp đuổi kịp số lần đi làm của người khác rồi.
“Hứ. Có thể có chuyện gì chứ? Đừng có gây họa ở bên ngoài làm ảnh hưởng đến Hạ liên trưởng.” Dương Đồng Tâm hừ lạnh 1 tiếng, đưa tay kéo chiếc váy mới mua của mình.
Tô Thanh Hòa chán ghét Dương Đồng Tâm, người phụ nữ này giống như con gián đ.á.n.h mãi không c.h.ế.t vậy.
Luôn có thể tìm đúng cơ hội để nhảy nhót.
“Dương Đồng Tâm, tôi có chuyện gì thì liên quan cái rắm gì đến cô.”
“Đồ nhà quê thô lỗ không chịu nổi.” Câu này của Dương Đồng Tâm khiến sắc mặt của mấy người xung quanh lập tức thay đổi.
Không ít người trong Gia thuộc viện đều từ nông thôn đến, người đàn ông trong nhà thăng chức nên mới đi theo tùy quân.
Thật sự không có mấy người là người thành phố gốc.
“Người nhà quê thật thà chất phác, có giỏi thì cô đừng ăn lương thực nữa. Đó đều là do người nhà quê thô lỗ trồng ra đấy.”
Lần đầu tiên người trong Gia thuộc viện hùa theo Tô Thanh Hòa: “Đúng vậy. Cũng không xem lại bản thân mình ra sao mà dám coi thường người nhà quê.”
“Tư tưởng này không được đâu, thế mà còn làm giáo viên nữa chứ.”
“Tôi không nói các người. Tôi nói là Tô Thanh Hòa cô ta.” Dương Đồng Tâm cũng nhận ra mình lỡ lời, vội vàng giải thích với mọi người.
“Cô nói hay không nói, chúng tôi cũng tự biết mình là người nhà quê.”
Xe đến, mọi người cùng nhau lên xe.
Tô Thanh Hòa làm 1 biểu cảm trào phúng với Dương Đồng Tâm, tức đến mức Dương Đồng Tâm muốn đẩy cô xuống xe.
Lần lượt có người xuống xe giữa đường, 1 số là đi làm ở nhà máy gần đó.
Tô Thanh Hòa đến trạm cuối mới xuống xe, chỗ này cách Bệnh viện Nhân dân đi bộ còn 20 phút. Cô đi thăm Đàm Đại Ngưu trước rồi mới đến nhà Lê đại gia châm cứu cho ông.
Từ nhà Lê đại gia ra về.
Mắt phải của Tô Thanh Hòa giật liên hồi, cô dùng sức vỗ vào lòng bàn tay phải, lòng dạ không yên.
Cứ cảm thấy như có chuyện gì đó sắp xảy ra.
Tô Thanh Hòa bảo Lê Linh Nhất về nhà trước, nói mình còn có việc nên không đi ăn cơm cùng cô ấy.
Vừa xuống xe buýt đã thấy Diệp Phân Phương chạy 1 mạch tới: “Thanh Hòa à, cô đi đâu vậy? Tìm khắp nơi không thấy người, Đại đội trưởng Hạ nhà cô xảy ra chuyện rồi.”
Tô Thanh Hòa giật mình, không lẽ sắp thành góa phụ rồi sao?
Ly hôn vẫn tốt hơn làm góa phụ chứ.
“Xảy ra chuyện gì vậy chị?”
“Đại đội trưởng Hạ bị thương được đưa đến Bệnh viện Quân khu rồi, cô mau đến đó xem anh ấy đi.”
Diệp Phân Phương mồ hôi đầy trán: “Tôi có ít tiền cô cầm lấy mà dùng. Viện phí đều do nhà nước lo, nhưng cô cũng phải mua chút đồ dùng sinh hoạt.”
Người trong Gia thuộc viện đều biết với tốc độ tiêu tiền của Tô Thanh Hòa, trong nhà chắc chắn không có tiền tiết kiệm.
Diệp Phân Phương từ trong túi lấy ra chiếc khăn tay được gói ghém cẩn thận: “Tôi không đếm ở đây có bao nhiêu tiền. Cô mau cầm lấy đi đi.”
“Chị dâu, em có tiền, không cần tiền của chị đâu.” Tô Thanh Hòa từ chối.
“Cô mà còn như vậy nữa là tôi giận đấy. Mau đi đi.”
Diệp Phân Phương thúc giục cô, lại thấy có người lái xe từ đơn vị ra liền vội vàng vẫy tay: “Này này, đồng chí. Đây là vợ của Đại đội trưởng Hạ, anh chở cô ấy đến Bệnh viện Quân khu đi. Đến thành phố rồi thả cô ấy xuống để cô ấy tự bắt xe cũng được.”
Chiến sĩ lái xe dừng lại:
“Lên xe đi, chị dâu. Chúng tôi cũng đến Bệnh viện Quân khu.”
Tô Thanh Hòa thấy Diệp Phân Phương nhiệt tình hào phóng, mình cũng không làm giá nữa, cầm lấy chiếc khăn tay rồi lên xe.
Ngồi vững vàng, cô vội vàng hỏi người chiến sĩ lái xe: “Đồng chí, anh có biết Hạ Đình Thâm nhà tôi bị làm sao không?”
“Chị dâu, tôi và Đại đội trưởng Hạ không cùng 1 tiểu đoàn, cũng không biết rõ chuyện gì. Chỉ nghe nói Đại đội trưởng Hạ bị thương nhập viện rồi.”
Nghĩ đến hôm nay lòng dạ không yên, Tô Thanh Hòa vẫn cảm thấy sợ hãi. Lòng bàn tay toàn là mồ hôi, suốt đường đi cô cũng không có tâm trạng ngắm cảnh bên ngoài.
Chỉ lơ đãng thúc giục lái nhanh lên, cả người xóc nảy đến mức sắp rã rời cuối cùng cũng đến được Bệnh viện Quân khu.
Người chiến sĩ lái xe đến Bệnh viện Quân khu có việc khác.
Nói với Tô Thanh Hòa vài câu rồi chạy sang tòa nhà khác.
Tô Thanh Hòa tự mình hỏi y tá trong bệnh viện, mới biết Hạ Đình Thâm đã phẫu thuật xong và được chuyển đến phòng bệnh.
Bệnh viện Quân khu là 1 tòa nhà cũ được xây dựng từ mấy chục năm trước.
Nghe nói năm đó là nhà do giáo hội xây, cũng dùng làm bệnh viện của giáo hội. Vì đã lâu năm nên tường bên trong có vài chỗ đã cũ nát.
Theo chỉ dẫn của y tá, cô đến khu nội trú.
Hạ Đình Thâm ở phòng đôi, bên trong còn có 1 bệnh nhân khác.