Lại Còn Lăn Xuống Sườn Núi.
Trong lòng Tô Thanh Hòa cảm thấy dễ chịu hơn 1 chút, chỉ sợ Hạ Đình Thâm vì 2 mẹ con trước mặt mà bị thương.
Chẳng phải người phụ nữ này cứ dán mắt vào Hạ Đình Thâm, hận không thể tìm 1 nơi để động phòng hoa chúc hay sao.
Cô thầm c.h.ử.i rủa Hạ Đình Thâm đã trêu hoa ghẹo nguyệt.
Nhưng cô vẫn quan tâm đi kiểm tra vết thương của anh, 1 đường gân ở chân đã bị đứt, vừa được phẫu thuật nối lại.
Tô Thanh Hòa vừa nghe Tạ Chí Quốc kể về vết thương của Hạ Đình Thâm, vừa đưa tay sờ nắn lên người anh.
Những vết sẹo trên người Hạ Đình Thâm chằng chịt, lần này lại có thêm vài vết sẹo mới.
Haiz, người đàn ông đáng thương.
Sờ những vết sẹo trên người anh, trong lòng cô vẫn thấy thương cho Hạ Đình Thâm. Người ta nói làm lính khổ, leo lên được vị trí hôm nay đều phải liều mạng đổi lấy.
Thu lại tâm tư, Tô Thanh Hòa sờ đến vùng thắt lưng của Hạ Đình Thâm.
Anh bị vật nặng đè lên rồi lại lăn xuống sườn núi, phải kiểm tra kỹ chân và cột sống thắt lưng của anh.
May mà không sao. Tô Thanh Hòa thở phào nhẹ nhõm.
Vết thương nặng nhất chính là đường gân ở đùi.
Sau khi bắt mạch, Tô Thanh Hòa cũng biết ca phẫu thuật ở Bệnh viện Quân khu được thực hiện rất tốt. Chỉ cần tập phục hồi chức năng hợp lý thì sẽ sớm không còn vấn đề gì.
“Tiểu Tạ, cậu về đi. Có tôi ở đây chăm sóc Đình Thâm rồi.” Tô Thanh Hòa không muốn thấy Trương Lộ Lộ ở đây, nên cũng bảo Tạ Chí Quốc về.
Tạ Chí Quốc có chút do dự: “Chị dâu, một mình chị có được không?”
“Để tôi chăm sóc anh Thâm đi.” Đôi mắt sưng húp của Trương Lộ Lộ khóc đến mức rõ ràng như vậy.
So với khuôn mặt sạch sẽ không 1 giọt nước mắt của Tô Thanh Hòa, cứ như thể cô ta mới là vợ của Hạ Đình Thâm, còn Tô Thanh Hòa chỉ là người qua đường.
“Không cần đâu. Tiểu Tạ, cậu đưa 2 mẹ con họ về đi. Một người gầy như vậy, một người nhỏ như vậy, không biết chừng ai sẽ chăm sóc ai đâu.” Tô Thanh Hòa tỏ vẻ không kiên nhẫn.
Sự kiên nhẫn của cô có giới hạn, không có thời gian diễn kịch với đóa sen trắng này.
“Chị dâu Lộ Lộ, tôi đưa 2 người về nhé.” Tạ Chí Quốc nhận ra vẻ mặt không kiên nhẫn của Tô Thanh Hòa.
Anh ta cảm thấy nếu không đưa mẹ con Trương Lộ Lộ đi, Tô Thanh Hòa có thể tát mấy cái vào mặt Hạ Đình Thâm.
Nghĩ đến đây, Tạ Chí Quốc lại nói thêm 1 câu: “Chị dâu Lộ Lộ, mau đi thôi.”
Trương Lộ Lộ biết mình phải đi rồi. Cô ta đứng dậy, lưu luyến nhìn Hạ Đình Thâm: “Vậy ngày mai tôi lại đến thăm anh ấy.”
“Không cần. Đình Thâm cần tĩnh dưỡng, người không phận sự đừng đến làm phiền.”
Trương Lộ Lộ nghe thấy lời nói lạnh lùng, giọng điệu mỉa mai của Tô Thanh Hòa, lập tức căng thẳng.
Người không phận sự đó chắc là chỉ cô ta, Trương Lộ Lộ vẻ mặt tủi thân giải thích: “Cô Tô, cô đừng giận. Chuyện tối qua anh Thâm ở nhà tôi, tôi giải thích với cô….”
Tạ Chí Quốc ngơ ngác.
Giải thích thế này thà không giải thích còn hơn.
Trong lòng thầm thắp nến cho Hạ Đình Thâm, Đại đội trưởng lần này coi như xong đời rồi.
“Chị dâu Lộ Lộ, chị đừng nghĩ nhiều, anh Bùi và Đại đội trưởng quan hệ tốt như vậy. Đại đội trưởng bình thường giúp đỡ 2 người cũng là chuyện thường tình.”
Tạ Chí Quốc âm thầm toát mồ hôi: “Chị dâu, Đại đội trưởng đối với chúng tôi đều rất quan tâm.”
“Tôi biết Đình Thâm là người trọng tình nghĩa chiến hữu.” Tô Thanh Hòa xua tay.
Không phải là chăm sóc vợ con liệt sĩ của đồng đội mà chăm sóc ra tình cảm luôn đấy chứ?
Cô bé Doanh Doanh đưa tay nắm lấy ngón tay của Hạ Đình Thâm, lưu luyến nói: “Chú ơi. Chú phải mau tỉnh lại nhé. Mẹ con cháu sẽ nhớ chú lắm.”
Trương Lộ Lộ đỏ mặt, vội vàng bế con gái lên, lí nhí: “Trẻ con không hiểu chuyện, cô Tô đừng chấp.”
“Trẻ con không hiểu chuyện, đừng để người lớn cũng không hiểu chuyện.” Lời nói của Tô Thanh Hòa không hề khoan nhượng.
Trương Lộ Lộ bế Doanh Doanh rời đi như chạy trốn.
Tạ Chí Quốc gãi đầu, muốn giải thích gì đó nhưng cuối cùng phát hiện ra hình như không thể giải thích được.
Chỉ có thể ngập ngừng rời khỏi đây.
Đợi đến khi trong phòng yên tĩnh trở lại.
Đồng chí ở giường bên cạnh mới mở mắt ra, thở dài 1 hơi.
Tô Thanh Hòa ngồi trên ghế cạnh giường, nhìn khuôn mặt vẫn điển trai dù bị thương của Hạ Đình Thâm.
Trong lòng thầm mắng: *Yêu tinh. Sao lại dễ dính phải hoa dại thế này. Một người đàn ông như khúc gỗ, rốt cuộc có sức hấp dẫn gì chứ.*
Cùng lúc bác sĩ đến kiểm tra phòng, Kim Ô cũng chạy tới.
Người nhà của giường bên cạnh cũng lén lút nhìn qua cửa sổ, thấy trong phòng bệnh rất bình thường mới đi vào. Ánh mắt tò mò đ.á.n.h giá Tô Thanh Hòa đang nói chuyện với bác sĩ.
Tô Thanh Hòa nghe bác sĩ nói về vết thương của Hạ Đình Thâm, cũng gần giống như cô dự đoán.
Sau khi bác sĩ rời đi, cô nhờ Kim Ô trông chừng Hạ Đình Thâm 1 chút.
“Kim Ô, tôi đến vội quá, nhiều thứ chưa mua, giờ ra ngoài mua chút đồ. Cậu trông giúp tôi nhé.”
“Chị dâu, chị cứ đi đi, tôi đợi Đại đội trưởng tỉnh lại rồi mới đi.”
“Được.”
Tô Thanh Hòa ra khỏi bệnh viện, trước tiên tìm chỗ mua đồ.
Hỏi người qua đường ở cổng bệnh viện, biết được cách đó không xa có 1 hợp tác xã mua bán.
Hai bên đường đều là những ngôi nhà thấp, trên tường 2 bên có những khẩu hiệu đầy nhiệt huyết được viết từ trước.
Có người đang bày hàng bán đồ.
Chẳng qua đều là 1 số món ăn vặt.
Bánh trứng và bánh rán dầu, những món ăn vặt như thế này, bây giờ chủng loại không nhiều như đời sau.
Người đi đường cơ bản đều mặc quần áo màu xám, trắng, xanh lam, xanh quân đội. Họ vội vã đạp xe qua, thỉnh thoảng có 1 chiếc xe jeep chạy ngang qua.